ng rằng mình sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa, cậu còn nhớ lúc đặt chìa khóa lên bàn đã đau lòng và tiếc nuối thế nào, bây giờ về lại nơi cũ, trong lòng nhất thời có chút cảm khái.
Rời đi hơn một năm, nơi này gần như không thay đổi một chút nào, ngay cả đôi dép mình thích mang nhất cũng được hắn giữ gìn cẩn thận.
Thiệu Vinh đổi dép, thấy Thiệu Trường Canh trông có vẻ mệt, cậu vội vàng quay đầu lại nói: “Ba có mệt lắm không? Nhanh đi tắm rửa đi, tắm rửa xong thì nghỉ ngơi sớm một chút.”
Thiệu Trường Canh gật đầu: “Được.”
Nhìn hắn đi vào phòng tắm, Thiệu Vinh liền vào phòng ngủ của hắn, chỉnh nhiệt độ máy điều hòa, thuận tiện trải chăn cho hắn.
Sau khi sắp xếp xong tất cả mọi thứ, Thiệu Vinh định trở về phòng của mình ngủ, nhưng đột nhiên lại cảm thấy không yên tâm.
Thiệu Vinh cảm thấy nhất định Thiệu Trường Canh đang cố gắng chống đỡ, im lặng đè nén nỗi đau một mình. Ba hắn vừa mới qua đời, hắn còn tự mình làm phẫu thuật cho ông ta, trơ mắt bất lực nhìn người thân của mình chết, sau khi làm xong phẫu thuật còn phải ứng phó với người nhà Thiệu gia. . . . . .
Thiệu Vinh thật sự không tưởng tượng được Thiệu Trường Canh phải chịu bao nhiêu áp lực.
Thiệu Vinh ăn nói vụng về, không biết làm sao an ủi người khác, cậu chỉ muốn có thể ở bên cạnh Thiệu Trường Canh, cho hắn một chút an ủi và động viên.
Thiệu Trường Canh tắm xong đi ra ngoài, phát hiện Thiệu Vinh vẫn còn ngồi ngơ ngác trong phòng ngủ của mình, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Thiệu Trường Canh đi tới ngồi xuống bên cạnh cậu, thấp giọng hỏi: “Trễ rồi, con cũng đi ngủ đi.”
Thiệu Vinh phục hồi tinh thần lại, nhỏ giọng nói: “Con, máy điều hòa phòng con hình như bị hư. . . . . .”
“. . . . . .” Mặc dù biết cậu đang lấy cớ, Thiệu Trường Canh cũng không muốn vạch trần. Thật ra trong lòng hắn rất hi vọng Thiệu Vinh có thể ở cùng mình, nhưng lo rằng cậu vẫn còn ác cảm nên không dám mở miệng, không ngờ Thiệu Vinh lại quan tâm mình như vậy, còn chủ động muốn ở lại.
Thiệu Trường Canh nhìn cậu một cái, dịu dàng nói: “Vậy ngủ ở đây được không?”
“Được!” Thiệu Vinh gật đầu, nhanh chóng chui vào trong chăn.
Thiệu Trường Canh cười cười, vén chăn lên nằm bên cạnh Thiệu Vinh, hôn trán Thiệu Vinh một cái, nói: “Nghỉ ngơi sớm một chút.”
Thiệu Trường Canh đưa tay tắt đèn bàn đầu giường, trong phòng đột nhiên tối đen, bầu không khí vô cùng yên tĩnh, cơ hồ có thể nghe được tiếng hít thở của nhau.
Hai người cũng không có buồn ngủ, sau khi im lặng một hồi lâu, Thiệu Trường Canh đột nhiên cảm giác tay mình bị một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng cầm lấy, bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của Thiệu Vinh: “Con biết ông mất rồi, nếu ba buồn cũng đừng cố chống đỡ. . . . . .”
Thiệu Trường Canh đột nhiên vươn tay tay ra ôm chặt Thiệu Vinh vào trong ngực.
“Tiểu Vinh. . . . . .”
Hắn thật sự đã chống đỡ đến cực hạn.
Tận mắt nhìn sinh mạng của ba mình trở thành một đường thẳng trên máy theo dõi, sau khi phẫu thuật còn phải ứng phó với người nhà. Trước mặt người ngoài, hắn luôn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng lúc này, ở trước mặt Thiệu Vinh, hắn không cần phải ngụy trang nữa.
Thiệu Trường Canh hít một hơi thật sâu, hai tay càng thêm dùng sức ôm chặt Thiệu Vinh để tâm tình mình bình tĩnh trở lại.
May là vẫn còn có nó. . . . . .
Ngay thời điểm cần có người bầu bạn nhất, may là có nó tự nguyện ở lại.
Vậy là đủ rồi.
Cảm giác được cánh tay Thiệu Trường Canh giống như bắt được nhánh cỏ cứu mạng, càng lúc càng siết chặt, biết bây giờ tâm tình hắn không tốt, Thiệu Vinh đành phải ngoan ngoãn để hắn ôm, sau đó vươn tay nhẹ nhàng ôm lại hắn.
“Baba. . . . . . Ba đừng buồn.” Thiệu Vinh vỗ nhẹ lưng Thiệu Trường Canh, nhỏ giọng an ủi, “Ba tự mình làm phẫu thuật là đã cố gắng hết sức rồi. . . . . .”
“Đừng buồn nữa. . . . . .”
Thiệu Vinh không biết cách an ủi người khác, cách an ủi vụng về như vậy có chút ngốc nghếch, nhưng với Thiệu Trường Canh mà nói, đây chính là cách hữu dụng nhất.
Nghe Thiệu Vinh lặp lại mấy câu đơn giản “đừng buồn nữa,” trong lòng Thiệu Trường Canh thật ra dễ chịu hơn rất nhiều.
Chuyện cũ đã qua, có đau khổ thêm cũng không thay đổi được gì. Trước khi Thiệu An Quốc mất, hắn đã cố gắng làm tất cả những việc mà một đứa con trai có thể làm, thật ra cũng không có quá nhiều điều tiếc nuối.
Thiệu Trường Canh bình tĩnh trở lại rất nhanh, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại trong tiếng an ủi của Thiệu Vinh.
Thiệu Vinh không biết Thiệu Trường Canh đã mệt đến mức ngủ thiếp đi, cậu vẫn còn tiếp tục ngây thơ nói: “Đừng buồn nữa. . . . .”
“. . . . . .”
“Còn có con ở đây, con sẽ không bỏ ba đâu.”
“. . . . . .”
“Con sẽ ở đây với ba.”
“. . . . . .”
“Sao ba không trả lời? Ách. . . . . . Ngủ rồi à?”
Lúc này Thiệu Vinh mới phát hiện nãy giờ Thiệu Trường Canh không có trả lời mình. Cậu ngẩng đầu lên, thấy hắn đã nhắm mắt lại ngủ từ lúc nào, thế nhưng cánh tay ôm mình vẫn không buông ra.
Thiệu Vinh mỉm cười, điều chỉnh vị trí một chút, tựa vào trong ngực của hắn rồi nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.
***
Lúc Thiệu Trường Canh lái xe tới Thiệu gia, cả nhà Thiệu Xương Bình đang ăn điểm tâm. Thiệu Thần nhìn thấy Thiệu Trường Canh liền chào hỏi hắn: “Bác hai ăn sáng chưa?”
Thiệu Trường Canh nói: “Chưa.”
“Qua đây ăn đi, bánh bao vẫn còn nóng này.”
“Ừ.” Thiệu Trường Canh đi vào phòng ăn, cùng cả nhà Thiệu Xương Bình ăn điểm tâm. Sau khi ăn xong, Thiệu Thần giúp mẹ thu dọn bát đũa, Thiệu Trường Canh mở miệng nói: “Anh cả, em có chút chuyện muốn bàn với anh.”
“Vào thư phòng đi.”
Hai anh em vào thư phòng, ngồi xuống đối diện nhau, Thiệu Xương Bình nói: “Là chuyện về tang lễ của ba sao?”
“Ừ, em định làm tang lễ khiêm tốn một chút, anh nghĩ sao?”
Thiệu Xương Bình gật đầu: “Anh cũng nghĩ như vậy. Tang lễ không cần quá long trọng, cứ làm đơn giản thôi, chúng ta tìm cho ba một phần mộ rồi mời mấy người bạn già của ba đến làm lễ truy điệu,” ngừng một chút, “Đúng rồi, ba đã hiến tặng di thể, vậy sắp xếp chút di vật tượng trưng đặt vào hủ tro cốt đi, em thấy thế nào?”
“Được.” Thiệu Trường Canh im lặng chốc lát rồi nói, “Về vấn đề chuyển giao bệnh viện, trước lúc ba mất, em đã từng nói với ba sẽ giao chức viện trưởng lại cho Thiệu Thần.”
Thiệu Xương Bình khẽ cau mày, “Thiệu Thần còn quá nhỏ, anh sợ nó không đảm đương nổi chức vị này.”
Thiệu Trường Canh nói: “Anh yên tâm, em sẽ ở trong nước chờ nửa năm, từ từ giao lại bệnh viện cho nó. Năm đó lúc em về nước nhận chức cũng bằng tuổi nó bây giờ, em tin Tiểu Thần cũng có thể làm tốt.”
Thiệu Xương Bình im lặng, “Em quyết định đi thật sao?”
Thiệu Trường Canh gật đầu, “Nơi này có quá nhiều bạn bè quen thuộc, nếu như quan hệ của em và Tiểu Vinh bị phát hiện, em sợ nó không chịu nổi áp lực dư luận. Dù sao cũng là cha con hơn mười năm, em không hi vọng có bất kì ai nhìn nó bằng ánh mắt xem thường.”
Thiệu Xương Bình nhìn thái độ kiên quyết của em trai, biết một khi Thiệu Trường Canh đã quyết định làm việc gì thì khó mà cản nổi, hắn chỉ còn biết thở dài, nói: “Vậy cũng tốt. Ở Anh không có nhiều người biết quan hệ cha con của em và Tiểu Vinh, người quen xung quanh cũng không nhiều, áp lực của hai người cũng ít hơn.”
Thiệu Trường Canh mỉm cười: “Em muốn bắt đầu cuộc sống mới với nó ở bên kia.”
Thiệu Xương Bình gật đầu, “Về vấn đề chuyển giao bệnh viện, nếu cần anh giúp gì thì cứ nói. Sau khi em đi, anh cũng sẽ trông chừng Thiệu Thần, giúp nó quản lí bệnh viện thật tốt.”
“Ừ, anh để Tiểu Thần chuẩn bị một chút đi, ba ngày sau buổi họp bệnh viện hằng năm, em sẽ đưa Tiểu Vinh đi.”
“Tốt, không thành vấn đề.”
***
Lúc bốn giờ chiều, Thiệu Vinh nhận được điện thoại của An Dương.
“Đã suy nghĩ kĩ chưa?” An Dương hỏi thẳng vào vấn đề, “Có muốn ra nước ngoài với hai cậu không?”
Thiệu Vinh nhẹ giọng nói: “Dạ không, con thật sự không có hứng thú với việc làm ăn. . . . . . Xin lỗi cậu.”
An Dương cười cười, “Không cần xin lỗi, cậu đã sớm đoán được con sẽ ở lại bên cạnh hắn,” dừng một chút, “Sau này cần giúp đỡ gì cứ gọi điện thoại cho cậu.”
“Vâng, cám ơn cậu.” Thiệu Vinh cũng cười, “Con không tới sân bay tiễn hai cậu được, chúc hai cậu lên đường bình an.”
“Ừ.” Im lặng một hồi, An Dương đột nhiên thấp giọng nói, “Tiểu Vinh, sau này có lẽ không còn cơ hội gặp lại. . . . . . Nhớ tự mình bảo trọng.”
Thiệu Vinh ngẩn người, sau đó gật đầu nói: “Cậu cũng vậy, bảo trọng.”
Sau khi cúp điện thoại, An Dương thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra tình cảm hắn dành cho Thiệu Vinh vô cùng mâu thuẫn, một bên là quan tâm với con trai, bên khác lại không muốn đối mặt. Có thể do dung mạo cả hai quá giống nhau, nhìn đứa trẻ này khó tránh khỏi sẽ nhớ tới ba nó, trong lòng không hề cảm thấy dễ chịu.
Bất luận thế nào, Thiệu Vinh lựa chọn ở lại bên cạnh Thiệu Trường Canh cũng là chuyện tốt đối với cả ba.
An Dương cúi đầu nhìn đồng hồ: “Không cần chờ nữa, đi thôi.”
“Được.” An Lạc gật đầu, nhấc vali đuổi theo bước chân hắn.
Hai anh em cùng nhau qua cổng kiểm soát, rất nhanh liền biến mất trong biển người.
Sau đó Thiệu Vinh không còn gặp bọn họ nữa, chỉ nghe nói bọn họ mở một công ty ở Canada, làm ăn rất phát đạt. Sản nghiệp trong nước của An gia bị chuyển đi trong vài năm, ngay cả nhà lớn An gia cũng bị hủy, bây giờ ở đó đã xây một quảng trường nhỏ.
Về ân oán tình cừu giữa An gia và Thiệu gia, rốt cuộc đã kết thúc trong cú điện thoại cuối cùng của An Dương.
***
Năm giờ chiều, Thiệu Vinh đột nhiên nhận được tin nhắn của Từ Cẩm Niên.
“Về chưa? Ra ngoài ăn cơm với nhau không?”
Thiệu Vinh nhớ hôm qua lúc gửi tin nhắn cho Trần Lâm Lâm, cô nàng nói vẫn còn còn đang thi, vì vậy liền nhắn lại hỏi: “Các cậu thi xong chưa?”
Từ Cẩm Niên trả lời: “Ừ, thi xong mấy môn chính rồi. Tớ đã đặt chỗ trong nhà hàng, đừng kiếm cớ không hợp ý cậu nha!”
Thiệu Vinh cười cười nhắn lại: “Được, tớ tới ngay.”
Thay quần áo xong rồi ra khỏi nhà, Thiệu Vinh đón taxi đến địa chỉ Từ Cẩm Niên đã nhắn, từ xa đã nhìn thấy một nam một nữ đứng trước cửa nhà hàng. Người nam thân hình cao lớn, mặc áo khoác màu đen lịch lãm, người nữ cũng mặc áo khoác đen, chân đi giày cao gót, hai người sóng vai đứng chung một chỗ trông vô cùng xứng đôi.
Thiệu Vinh bước xuống xe taxi, vẫy vẫy tay với cả hai, “Cẩm Niên, Lâm Lâm.”
Từ Cẩm Niên nghe giọng Thiệu Vinh liền vội vàng chạy tới ôm chầm lấy cậu, “Đã lâu không gặp. sao cậu gầy quá vậy! Nhìn kìa, cả người toàn là xương, cậu qua đó không có cơm ăn à!”
Thiệu Vinh nói: “Gầy cũng tốt, có thể tự luyện tập kiểm tra sức khoẻ.”
Từ Cẩm Niên đau lòng nói, “Ai, tớ nói này, cậu học cái gì không học, lại chạy ra nước ngoài học y, sao không tới bệnh viện cho người ta khám mình trước đi?”