iệu Vinh”, chữ viết tròn tròn, ngây ngô, nhìn qua rất trẻ con.
Người phụ nữ cười cười, nói: “Không tệ nha, biết cách viết chữ rồi. Vậy con biết làm toán chưa?”
Đứa trẻ nói: “Con biết tính cộng.”
“Ừ, vậy mẹ ra một đề, 7 số 7 cộng 8 số 8 cộng 9 số 9 bằng bao nhiêu?”
Đứa trẻ suy tư một lát, nghiêm túc đưa tay ra đếm, “7 cộng 8 là 15, lại cộng thêm 9 là . . . . . 24, đúng không mẹ?”
Người phụ nữ sờ sờ đầu cậu, “Mẹ nói 7 số 7 cộng thêm 8 số 8 rồi thêm 9 số 9.”
Sau đó nhanh chóng viết một dãy số lên trên giấy, 7777 777 + 8888 8888 + 9999 99999.
Đứa trẻ nhìn dãy số này, ngẩn người suy nghĩ, sau một hồi lâu mới lắc đầu nói: “Cái này khó quá, con không tính được.” Nói xong lại ủy khuất kéo kéo tay áo cô, “Cô giáo chỉ dạy con cộng hàng đơn vị, con chỉ biết cộng đến 100.”
Người phụ nữ mỉm cười sờ sờ đầu câu, “Sau này lớn lên sẽ biết. Nhất định phải nhớ, sau khi lớn lên xem lại đề toán này.”
Cảnh cuối cùng trong mơ chính là thi thể cứng ngắc và sắc mặt tái nhợt của mẹ.
Thiệu Vinh lập tức bừng tỉnh, trái tim đập kịch liệt ở trong ngực khiến cậu không nhịn được thở hổn hển.
Trần Lâm Lâm đứng bên cạnh vẻ mặt kinh ngạc, nghi ngờ hỏi: “Thiệu Vinh cậu làm sao vậy? Tớ kêu mãi mà cũng không thấy cậu trả lời, vừa đi vào liền nghe cậu nói mớ.” Trần Lâm Lâm đưa tay sờ sờ trán Thiệu Vinh, “Cậu nóng quá rồi nè.”
Thiệu Vinh hít sâu một cái, đáp: “Không có gì, chỉ là gặp ác mộng mà thôi.”
Cảnh trong mơ kia quá mức chân thật làm cho Thiệu Vinh thậm chí cảm giác như mình đã trở lại thời gian thơ ấu đơn thuần vui vẻ nhất. Nhưng cảnh cuối cùng trong mơ, cậu lại nhìn thấy thi thể của mẹ. . . . . . .
Cơn ác mộng này lúc mẹ vừa qua đời xuất hiện rất nhiều, sau khi Thiệu Trường Canh nhận nuôi cậu, mỗi lần cậu sợ mơ thấy ác mộng liền ôm Thiệu Trường Canh ngủ, thân thể Thiệu Trường Canh rất ấm áp, rúc vào trong ngực hắn rất an tâm rất thoải mái, bắt đầu từ ngày được hắn ôm ngủ, cơn ác mộng này cũng không còn xuất hiện nữa.
Nhưng tối hôm qua cơn ác mộng đáng sợ này lại trở về.
Dù cho chuyện xảy ra đã lâu, Thiệu Vinh vẫn còn sợ hãi như cũ, toàn thân lạnh run.
“Thiệu Vinh, sắc mặt cậu thật sự khó coi lắm, nếu không tớ đi mua cho cậu ít thuốc nhé.” Trần Lâm Lâm lo lắng nói, “Ngày hôm qua dầm mưa chắc cậu bị cảm rồi, cậu nằm nghỉ đi, tớ mua thuốc rồi về ngay.”
Thiệu Vinh vội vàng ngăn cô lại, “Không cần đâu, chỗ này xa thành phố, rất bất tiện. . . . . .”
“Không sao cả, hôm qua lúc tớ tới phát hiện dưới chân núi có một khu dân cư, có siêu thị có tiệm thuốc, đi rồi về chắc tầm nửa tiếng.” Trần Lâm Lâm ngừng một chút, nói, “Tớ đi mua ít thuốc, thuận tiện mua thêm đồ ăn, cho dù cậu không có bệnh hai chúng ta cũng phải ăn chứ.” Dứt lời liền xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng cô nàng biến mất ở cửa, lúc này Thiệu Vinh mới nắm chặt tay ngồi trên giường hít sâu để bình tĩnh lại.
Có lẽ là sốt thật rồi, từ lúc tỉnh dậy xuống giường liền cảm thấy cả người cháng váng, mọi thứ giống như đều quay mòng mòng. Thiệu Vinh vuốt vuốt huyệt thái dương, đến phòng tắm dùng nước lạnh rửa mặt, lúc này mới xoay người đi vào thư phòng.
Trên bàn trong thư phòng có đặt cái két sắt màu bạc hôm qua lấy từ chỗ luật sư, két sắt này được bảo quản rất khá, màu sắc cũng còn rất mới.
Thiệu Vinh nhìn tủ sắt trên bàn, tim đột nhiên đập thật nhanh.
Rốt cuộc mẹ để lại cho mình cái gì mà phải giấu trong két sắt bảo mật như vậy?
Mật mã là gì? Mật mã két sắt hình như không có ghi lại trong di chúc thì phải?
Thiệu Vinh đi tới, thử nhập sinh nhật của mình vào mật mã.
Trên màn hình hiển thị một dòng chữ tiếng Anh: Invalid password.
Thiệu Vinh sửng sốt một chút.
Két sắt này hiển nhiên là mẹ mua từ nước ngoài, tất cả thông tin đều là tiếng Anh, bên trong còn có cài phần chống trộm.
Trình tự giải mật mã, mật mã giải sai lần thứ hai bây giờ chỉ còn một cơ hội cuối cùng.
Đây là lần thứ hai nhập sai, nói vậy. . . . . . Lần đầu tiên nhập sai có lẽ là Thiệu Trường Canh đi? Chẳng lẽ hắn đã từng thử mở két sắt này nhưng chưa thành công?
Thậm chí ngay cả hắn cũng không biết mật mã?
Vì vậy. . . . . . Nhiều năm như thế cũng chưa có ai mở được két sắt này?
Thiệu Vinh đột nhiên cảm thấy khẩn trương, trực giác nói cho cậu biết bên trong nhất định cất giữ tư liệu vô cùng bí mật.
Có thể. . . . . . Phần tư liệu kia có liên hệ đến mình, cho nên mẹ mới dùng phương thức bí ẩn như vậy.
Nhưng mật mã rốt cuộc là cái gì?
Trong đầu một lần nữa hiện ra cảnh tượng lúc nhỏ mẹ thường xuyên hỏi cậu đề toán kia.
“7 số 7 cộng 8 số 8 cộng 9 số 9 bằng bao nhiêu?”
“Sau này lớn lên con sẽ biết. Nhất định phải nhớ xem lại cái đề này lần nữa đấy.”
Thiệu Vinh vội vàng lấy điện thoại ra, dùng máy tính để tính, nhìn một dãy số hiện lên trên màn hình: 109 666 6664.
Cậu mang theo tâm tình thấp thỏm nhanh chóng nhập vào mười mấy số này, bên tai đột nhiên vang lên thanh âm tích tích tích nhắc nhở, mật mã két sắt thật sự hoàn toàn chính xác!
Thế nhưng Thiệu Vinh lại đột nhiên ngơ ngẩn ——
Trong két sắt chỉ đặt một quyển nhật ký và một chút tài liệu, quyển nhật kí màu đen dày nặng làm cho đáy lòng Thiệu Vinh đột nhiên xuất hiện cảm giác bất an.
Cậu cầm quyển nhật ký lên, lấy tay nhẹ nhàng sờ sờ bìa của nó, chất lượng rất tốt, qua nhiều năm như vậy trang giấy cũng không bị phai màu.
Nhật ký cất giấu mười hai năm, rốt cuộc che giấu thông tin gì?
Thiệu Vinh do dự một lúc lâu, rốt cuộc hiếu kỳ nhẹ nhàng lật ra trang thứ nhất.
———–
Thiệu Vinh, lúc con nhìn thấy quyển nhật ký này, mẹ đã không còn ở trên nhân thế nữa. Mẹ muốn nói cho con biết sự thật, có lẽ sẽ rất tàn nhẫn đối với con.