Tô Thế Văn nghiêng đầu nhìn y một cái, “Làm bác sĩ với năng lực tư duy logic của anh mà vẫn chưa cho nhầm thuốc, thật sự là kỳ tích.”
“. . . . . .” Tô Duy bị những lời này làm cho nghẹn đỏ bừng cả mặt, muốn mở miệng phản ứng thì Tô Thế Văn đã xoay người rời đi, chỉ để lại một bóng lưng hờ hững.
Em trai pháp y này, cả ngày kiểm tra thi thể, đi theo cảnh sát phá các vụ án trinh thám, suy nghĩ hiển nhiên vô cùng linh hoạt, mắng người cũng khiến cho người ta không phản bác được. Nhưng là. . . . . . Cũng không cần mắng ác như vậy chứ?
Tô Duy có chút buồn bực, đứng tại chỗ run vài giây, chợt nghe điện thoại di động trong túi vang lên, vừa lấy ra liền thấy là tin nhắn của Tô Thế Văn, bên trong có một dãy số cùng với năm chữ “điện thoại Thiệu Trường Canh”.
Thật là. . . . . . Giúp đỡ người khác mà cũng gọn gàng lưu loát như vậy, cứ như đang ghi chép giải phẫu thi thể ấy, một chữ thừa cũng không chịu nói.
Tô Duy bất đắc dĩ thở dài, tự mình ấn vào dãy số.
Điện thoại rất nhanh liền thông qua, bên tai truyền tới một thanh âm đàn ông trẻ tuổi: “Xin chào, xin hỏi ai vậy?”
Thanh âm đối phương vô cùng dễ nghe, trầm thấp, ôn nhu, thái độ cũng tương đối lễ phép.
Trước kia y thường nghe Tô Thế Văn nhắc tới người bạn lợi hại này của hắn, cũng nghe các đồng nghiệp trong bệnh viện ‘tám’ về người thần bí sắp thừa kế chức viện trưởng này, hôm nay thật ra là lần đầu tiên trực tiếp đối thoại với hắn. Tâm tình Tô Duy có chút phức tạp, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Chào anh, xin hỏi anh có phải là ba của Thiệu Vinh, Thiệu Trường Canh tiên sinh không?”
“Đúng vậy. Có chuyện gì?”
“Tôi là Tô Duy, bác sĩ khám bệnh của Thiệu Vinh, sau khi cháu bé phẫu thuật bị nhiễm trùng nghiêm trọng, phát sốt phải vào bệnh viện An Bình cấp cứu, hi vọng anh có thể nhanh chóng đến bệnh viện một chuyến.”
“Sau phẫu thuật bị nhiễm trùng?” Thiệu Trường Canh dừng lại một chút, “Phẫu thuật gì?”
Không có một chút khẩn trương khi cha mẹ nghe tin con bị bệnh, giọng điệu của người đàn ông này bình tĩnh hơi quá đáng.
Tô Duy đành phải đơn giản thuật lại bệnh tình: “Một tuần trước bé có làm phẫu thuật viêm ruột thừa cấp tính, miệng vết thương bị nhiễm trùng, do không phát hiện đúng lúc mà bệnh tình chuyển nặng, trước mắt thấm dịch rất nghiêm trọng.”
Thiệu Trường Canh trầm mặc, “Mẹ bé đâu?”
Tô Duy sửng sốt, “. . . . . . Qua đời rồi.”
Thiệu Trường Canh hiển nhiên ở ngoài tình huống, thậm chí vợ qua đời cũng không biết.
Bất quá hắn rất nhanh bình tĩnh lại, thấp giọng nói: “Thật có lỗi, thời gian trước di động rớt hỏng, đổi số vẫn chưa nói cho người nhà trong nước, vậy nên rất nhiều chuyện tôi cũng không rõ ràng.”
“A, không, không có gì”, Tuy rằng trong lòng Tô Duy vì Tiểu Thiệu Vinh đáng thương mà cảm thấy bất công, nhưng khi nghe thanh âm bình tĩnh dịu dàng của hắn giải thích, Tô Duy phát hiện mình cư nhiên cũng dần dần mềm lòng, thậm chí cảm thấy người đàn ông này kỳ thật cũng không có lỗi.
“Tình huống hiện tại của Thiệu Vinh thế nào?”
“Nhiệt độ cơ thể đã giảm xuống, nhưng do vẫn chưa xác định được vi khuẩn gây bệnh nên tạm thời đang cẩn thận điều trị, cũng không có sử dụng thuốc kháng sinh.”
Thiệu Trường Canh trầm mặc một lát, “Có thể nhờ anh giúp tôi một việc không?”
“Được, mời nói.”
“Là thế này, anh gọi điện thoại cho bệnh viện, bảo bọn họ lập tức lấy vi khuẩn ở vết thương đưa đến phòng thí nghiệm vi sinh vật, tôi sẽ mau chóng đặt vé máy bay về nước”, dừng một chút, “Chờ lúc tôi đến bệnh viện, tôi hi vọng con tôi có thể lập tức nhận được trị liệu hữu hiệu nhất.”
“Cám ơn anh, bác sĩ Tô.”
Điện thoại cúp.
Tô Duy nghe tiếng tút tút bên tai run run một hồi lâu, cảm thấy giọng nói của người tên Thiệu Trường Canh này vừa bình tĩnh vừa thể hiện một cỗ cường thế không cho cự tuyệt, hành động quyết đoán, tác phong làm việc rõ ràng, cùng em trai Tô Thế Văn thập phần tương tự.
Có lẽ, người cha mà Thiệu Vinh luôn chờ đợi, thật sự có đủ năng lực cho bé bảo hộ tốt nhất.