Giờ phút này mặc dù trái tim tôi đã bị axit ăn mòn nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười thật tươi. Chú ý đến vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc của đàn ông này, tôi nghĩ tốt xấu gì cũng nên tác thành cho mối nhân duyên đẹp ấy, coi như làm việc thiện. Vì thế tôi cũng nghiêm túc suy nghĩ.
Có lẽ câu hỏi này mỗi cô gái khi mơ mộng đều đã tự hỏi mình rồi. Tôi từng cùng Phi Ca thảo luận về đề tài này. Hồi đó Phi Ca cũng hay mơ mộng, cô ấy nói lúc nằm mơ đều hy vọng Phương Dịch Hằng sẽ viết lên chín trái bóng chuyền màu trắng: “Khương Cát Phi, anh yêu em. Lấy anh nhé!”, sau đó đặt chín trái bóng này ở sân bóng mà cô ấy thường tập. Cuối cùng Phi Ca khoa chân múa tay sung sướng, ánh mắt mơ màng: “Lượng Lượng, nghe ngốc quá phải không? Mình vẫn tưởng tượng một ngày mình phát hiện ra mấy thứ đặc biệt đó trong đống bóng chuyền, chăm chú nhìn kỹ lại, sau đó quay người, oa, anh ấy đã đứng ngay sau mình. Oa, giống như trong phim vậy, lấy anh ấy rồi có làm trâu ngựa mình cũng đồng ý.”
Hai năm trước Phi Ca còn có thể mơ mộng như vậy, nên giải tỏa được những tích tụ trong lòng. Hai năm nay cô ấy thực tế hơn, không đề cập đến những hy vọng gần như không có khả năng trở thành hiện thực ấy nữa. Vì thế, tôi cũng từ bỏ những mong muốn ban đầu.
Giống như phần lớn các cô gái, tôi cảm thấy ngoài mùa xuân tràn ngập màu tím của hoa oải hương ở Provence ra, vòng đu quay tràn ngập tiếng cười chính là nơi lãng mạn nhất thế giới này. Nó gần ánh trăng nên cũng gần với hạnh phúc hơn. Nếu tỏ tình ở đó sẽ nhận được lời chúc phúc của bầu trời.
Đôi khi tôi nỗ lực nhưng không đạt được kết quả. Tôi nhớ đến lần Phó Thần thổ lộ với tôi ở một quán cà phê khuất tầm nhìn, thậm chí bên trong có một đôi tình nhân đang cãi nhau. Tôi cảm thấy tôi và anh ta kết thúc vì không có một khởi đầu tốt đẹp.
Chân vẽ vòng tròn trên mặt đất, tôi rầu rĩ nhỏ giọng nói: “Ngồi trên đu quay khổng lồ cũng không tệ đâu.”
Giọng nói buồn bã của tôi bay vào trong gió, người đàn ông bên cạnh sau khi nghe đã “à” một tiếng rồi trịnh trọng nói: “Cảm ơn!”
Trái tim tôi bỗng dưng tụt xuống hố sâu.
Tối nay Khang Tử Huyền tiễn tôi về nhà. Yên lặng ngồi trên xe buồn chán ngắm phong cảnh bên ngoài, tôi nhớ đến việc đã lừa dối một đứa trẻ, tự tay phá hủy niềm tin của cậu ta với tôi, trong lòng cảm thấy không thể bình tĩnh tiếp được nữa.
Không nhịn được, tôi hỏi người đàn ông bên cạnh: “Tôi hỏi cái này, anh đã từng làm việc gì mà biết là không đúng nhưng không thể không làm chưa?”
Khang Tử Huyền dừng xe trước đèn đỏ, nghiêng đầu nhìn tôi nói: “Là con người thì ai cũng từng làm một vài việc như vậy.”
Tôi nổi hứng tiếp tục gặng hỏi: “Ồ, anh nói đi, anh đã làm chuyện gì?”
Anh ta mỉm cười lắc đầu: “Không có gì hay đáng để kể cả.”
Tôi không chịu từ bỏ: “Nói đi, anh nói đi… Tối nay tôi đã làm một chuyện xấu nên tâm trạng rất tệ. Anh nói cái gì đó để một kẻ xấu xa như tôi tự an ủi mình đi!”
Như nhìn thấy một chú chó đang vẫy đuôi mừng chủ, Khang Tử Huyền cười nhạo một chút rồi trấn an tôi: “Đồ nhóc con chưa lớn!”
Khang Tử Huyền lại mỉm cười nhìn tôi vô cùng dịu dàng. Đến khi đèn xanh sáng lên, những chiếc ô tô phía sau bấm còi inh ỏi, anh ta mới dời mắt đi nơi khác. Mặt tôi không biết từ lúc nào đã nóng ran lên. Tôi lại hồ đồ rồi, cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra vậy?
“Tôi sinh ra ở Mỹ, nhưng bà ngoại tôi đã thuyết phục bố mẹ để tôi học hành trong nước, khi lên trung học tôi mới lại chuyển trường về Mỹ… Khả năng thích ứng của tôi không đến nỗi tệ, nên thay đổi hoàn cảnh sống đối với tôi cũng không phải chuyện khó khăn. Tôi nhanh chóng đam mê môn bóng bầu dục, rất muốn gia nhập đội bóng của trường. Lúc ấy, huấn luyện viên là một người đàn ông to lớn tên Bob.” Khang Tử Huyền quay lại nhìn tôi cười cười: “Ông ta không cho tôi cơ hội được thi tuyển.”
Tôi tò mò: “Vì sao?”
“Ông Bob ấy thật ra rất thẳng thắn, ông ta nói với tôi: Bóng bầu dục là môn vận động cần va chạm thân thể, không thích hợp với mấy kẻ châu Á được ăn no mặc ấm như bọn cậu. Mấy tên nhóc như cậu thích hợp làm khán giả vừa xem vừa uống bia hơn.”
Tôi nín thở nghiêng đầu chăm chú nhìn Khang Tử Huyền, cảm giác sắp đến trò vui rồi.
“Sau đó thì sao? Anh không phải là loại người dễ từ bỏ. Anh đã làm gì vậy?”
Khóe miệng Khang Tử Huyền hơi nhếch lên: “Cũng không có gì. Như lời ông ta nói, tôi ngồi trên khán đài uống bia và ăn hamburger.”
Anh ta đột nhiên nghiêng đầu cười kỳ quái: “Chẳng qua là bên cạnh có một người cùng làm khán giả với tôi.”
“Ai?”
“Bob có hai cô con gái.”
Thiếu chút nữa thì nhảy ra khỏi chỗ ngồi, tôi kinh ngạc hỏi anh ta: “Trời ơi, anh dụ dỗ con gái ông ta?”
“Dụ dỗ?” Khang Tử Huyền thích thú lặp lại từ này. “Chẳng qua là tôi không cẩn thận chọn cùng một môn học với cô ấy, hơn nữa còn ngồi tương đối gần cô ấy mà thôi.”
Gà đàn ông bên cạnh làm tôi cảm thấy thật đáng sợ, nhưng thái độ cởi mở lại khiến người ta cảm thấy anh ta rất thẳng thắn. Có lẽ câu trả lời đã rất rõ ràng nhưng tôi vẫn muốn được nghe một câu trả lời khác. Chưa chịu từ bỏ ý định, tôi hỏi: “Anh chủ động theo đuổi cô ta phải không?”
“Không, em sai rồi. Tôi chỉ yên lặng lên lớp, sau khi tan học thì đến sân bóng xem bọn họ tập luyện mà thôi. Tôi không làm gì hết.”
Tôi trợn tròn mắt, trong lòng thầm nghĩ: Cái kiểu không làm gì hết của anh mà còn có con mồi tự động nộp mình, để mặc thợ săn là anh xử lý mới đáng sợ nhất. Nhìn có vẻ chưa làm gì nhưng thật ra mỗi cử động đều đã ngầm chuốc thuốc mê rồi. Con gái người ta không bị anh dắt mũi mới là lạ!
Gã đàn ông này lúc học trung học đã đáng sợ như vậy, bị sỉ nhục mà vẫn yên lặng. Tính cách ấy đúng là làm cho người khác không rét mà run. Hơn nữa, nghe anh ta kể chuyện từng qua lại với người con gái khác, trong lòng tôi đúng là có chút khó chịu.
“Thỉnh thoảng tôi gặp Tracey ở cạnh sân bóng, lúc đầu là nói chuyện phiếm, rồi mỗi ngày tan học đều đợi nhau ở đó. Cho đến một ngày Bob chặn tôi lại trên đường hỏi: Chàng trai trẻ, có muốn tham gia thi tuyển không?”
Tôi mở to hai mắt: “Anh đồng ý chứ?”
Khang Tử Huyền thích thú cười, lắc đầu: “Không, lúc ấy tôi đã từ chối.”
“Vì sao?”
Tôi thấy rất khó hiểu, anh ta mất công tiếp cận con gái người ta không phải để được vào đội bóng sao?
“Vì sao à? Có lẽ là sau khi hết nhiệt tình với môn bóng bầu dục, lý trí của tôi một lần nữa chiến thắng những cảm xúc. Tôi nhận ra rằng có lẽ có cơ hội thi tuyển, tôi cũng không thể chiến thắng những người Mỹ với vóc dáng cao lớn bẩm sinh ấy.” Khang Tử Huyền quay lại mỉm cười với tôi, để lộ ra cái răng khểnh trắng tinh: “Tôi nghĩ, chắc em đang chờ mong tôi trở nên nổi bật, để tất cả mọi người đều phải rớt cằm xuống phải không?”
Đúng là tôi có mong chờ anh ta lật lại sự xấu hổ trước đó, vì thật ra tôi vẫn cảm thấy người đàn ông này giống như siêu nhân có năng lực hiểu thấu lòng người, làm tôi luôn phải kinh ngạc không thốt nên lời.
Tôi bĩu môi, thành thật gật đầu.
“Chuyện anh hùng kiểu Forrest Gump chắc chắn là một cách tưởng tượng kiểu Mỹ thôi. Sự thật vẫn là sự thật, những câu chuyện anh hùng khiến người ta sôi trào nhiệt huyết chỉ có thể xảy ra ở Hollywood.”
“Lý trí của tôi đã thật thà nói cho tôi biết rằng, tôi không có ưu thế. Thêm nữa, nếu tôi thất bại lại càng chứng minh với mấy người đó là môn bóng bầu dục không phù hợp với thể lực hạn chế của người châu Á.”
Khang Tử Huyền cười giễu cợt: “Xin lỗi nhé, cô gái! Tôi làm em thất vọng rồi. Tôi là một kẻ nhát gan không thích khoe khoang sức mạnh, vì thế tôi từ chối.”
“Nhưng tôi rất thích cảm giác được từ chối Bob trước mặt mọi người. Tôi nói với ông ta: “Đội bóng chày mà mời một người châu Á như em rồi. Hơn nữa em cảm nhận được họ đối xử hoàn toàn bình đẳng. Em cũng đang đắn đo, nhưng em cho rằng đội bóng chày của trường mang lại cho em niềm đam mê mà em muốn.” Sau đó tôi gia nhập đội bóng chày, thành tích năm đó của đội bóng chày tốt chưa từng có ở giải đấu liên trường. Tôi nghĩ mình đã có một lựa chọn đúng đắn.”
Khang Tử Huyền quay lại tinh nghịch nháy mắt với tôi: “Em không tò mò vì sao “lão già” như tôi lại chạy nhanh như vậy à? Lúc nhỏ tôi đã được luyện chạy nước rút đấy.”
Tôi giơ ngón tay cái lên, cười “hì hì” nịnh hót nói: “Chú đừng nói nữa. Ngày ấy lúc cháu bị chú chặn ở ngõ cụt cháu đã muốn nói vậy rồi. Chú cũng mạnh mẽ thật, cháu xin được đầu hàng!”
Khang Tử Huyền cười tươi.
Nịnh nọt anh ta xong, không bỏ qua một chi tiết nhỏ trong câu chuyện vừa rồi, sau một thoáng chần chừ tôi hỏi: “Vậy cái cô Tracey thì sao? Hai người… sau đó có ở bên nhau không?”
Thái độ của Khang Tử Huyền rất thẳng thắn: “Tôi nghĩ, chúng tôi vẫn là bạn bè. Có lẽ quan hệ giữa chúng tôi đã từng có lúc không rõ ràng… Tôi thực sự đánh giá cao sự nhiệt tình, phóng khoáng của cô ấy nhưng những điểm khác biệt về tính cách giữa chúng tôi không phải là ít. Sau đó cô ấy nhanh chóng có bạn trai và bây giờ đã là mẹ của hai đứa con. Năm ngoái gặp lại, cô ấy đã nặng hơn 60 cân rồi, cái làm cho người ta khóc không được cười không xong chính là việc cô ấy lấy một anh chàng người Mỹ gốc Nhật. Sự phân biệt đối xử, kỳ thị chủng tộc của Bob không thể không bị cô con gái cưng chỉnh đốn.”
Tôi cười ha ha, không có gì để nói. Tôi lặng lẽ suy ngẫm câu chuyện của Khang Tử Huyền, ngạc nhiên khi logic câu chuyện không như tôi tưởng tượng. Tôi không thể không phục người đàn ông luôn có thái độ điềm tĩnh, tự tin này. Anh ta cũng từng bồng bột, cũng từng vượt qua khó khăn chỉ bằng sự nỗ lực cá nhân, nhưng cái hay ở chỗ anh ta hiểu thời cuộc, biết nắm bắt cơ hội và sử dụng điểm mạnh của mình một cách linh hoạt, tài tình ở những tình huống cụ thể. Vì thế, không có gì ngạc nhiên khi ngay trung học, anh ta đã có thể vạch ra cho mình đường đi nước bước, cương nhu đúng lúc. Điều này hoàn toàn đối lập với tôi, đứa con gái suốt ngày chỉ biết trốn học quậy phá.
Anh ta thông minh, sâu sắc nhưng lại không làm người khác ghét bỏ. Một người như vậy khiến người ta không thể đoán biết được anh ta là kẻ xấu hay là người tốt và khiến một người luôn nhìn mọi việc một cách đơn giản như tôi đột nhiên không biết phải làm sao.
***
Đến khu nhà của Phi Ca, không đợi anh ta nói, tôi chán nản vẫy tay tạm biệt rồi mở cửa xe bước ra ngoài. Tôi mới đi được vài bước, Khang Tử Huyền đứng ở cạnh cửa xe gọi tôi lại.
“Lượng Lượng!”
Bình thường anh ta vẫn thích gọi cả họ lẫn tên, tối nay anh ta lại gọi thẳng tên tôi. Sự thân thiết này khiến tôi không kịp thích ứng. Tôi dừng lại, quay đầu nhìn anh ta.
Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt tuấn tú của anh ta phảng phất một nụ cười. Chúng tôi nhìn nhau. Trong lòng tôi đang bấn loạn, còn anh ta lại nói bằng giọng trầm ấm dễ nghe: “Kể cho em nghe câu chuyện này, thật ra đối với tôi cũng không phải chuyện hay… Tôi chỉ muốn cho em biết, ai cũng đều phạm sai lầm, có khi là chủ động, có khi là bị động. Khi phạm sai lầm, mình làm tổn thương người khác, nhưng chính bản thân cũng sẽ bị tổn thương. Vì thế không phải chỉ có duy nhất một người bị hại… Tracey từng nói, cô ấy cảm thấy đàn ông châu Á rất xấu xa, nhưng cuối cùng cô