hế này, dù mông không cong được nhưng chắc chắn có thể to lớn. Cháu cảm thấy vui đấy ạ.”
Tôi đeo cặp khập khiễng đi ra cửa. Giang Ly nói với theo: “Để mình tiễn cậu!”
Đông Tử cũng đi giày đeo ba lô rồi nói xen vào: “Ha ha, Giang Ly, cậu khách sáo cái gì chứ, không phải tiễn bọn mình đâu! Chỗ này chỉ có bọn mình đánh người thôi, mấy người giàu có làm sao đánh được bọn mình? Ha ha…”
Giang Ly thản nhiên liếc xéo cậu ta một cái, mấp máy môi: “Tôi không tiễn cậu.”
Giang Ly tiễn bọn tôi đến con đường ở cổng biệt thự rồi gọi xe taxi. Trước khi đi, tôi và Đông Tử chân thành xin lỗi cậu ta về những việc xảy ra tối nay. Đông Tử liên tục nói lần khác sẽ mời cơm, tôi cũng cười hì hì nói muốn mời cậu ta đi ăn vặt. Giang Ly vô tư đồng ý, không nhiệt tình mà cũng không lạnh nhạt, thái độ già dặn không phù hợp với độ tuổi thiếu niên của mình.
Gió đêm trong khu này mang hương thơm nhẹ nhàng, tâm trạng vui vẻ của tôi đột nhiên biến mất không một dấu vết vì sự chân thành trên khuôn mặt của chàng trai trước mắt. Từ tận đáy lòng tôi cảm giác mang tên “áy náy” đang trỗi dậy, trong nháy mắt xâm chiếm toàn bộ suy nghĩ của tôi. Tôi không thể cười nổi. Đột nhiên tôi sợ sự giả dối của mình sẽ lây nhiễm sang vẻ mặt trong sáng của cậu ta. Tôi bỗng muốn cả đời này tôi và cậu ta đừng gặp lại nhau nữa. Tôi cảm thấy bản thân mình thật bẩn thỉu, không gì có thể rửa sạch được tội lỗi của sự dối trá.
Trước khi lên xe, tôi quay lại nhìn Giang Ly. Gió thổi làm rối tung mái tóc đen của cậu thanh niên ấy, một góc trên khuôn mặt cậu ta ẩn trong bóng tối. Cậu ta đút tay vào túi quần, dáng vẻ vẫn lạnh lùng thản nhiên. Trong lòng tôi lặng lẽ nói với cậu ta: Giang Ly, mong cậu tha thứ cho tôi! Nếu không được, cũng mong cậu biết rằng, thế giới của người trưởng thành luôn có nhiều điều bất đắc dĩ. Tôi không hi vọng được tha thứ nhưng xin cậu hãy hiểu cho tôi!
Taxi bắt đầu chạy, bóng của những hàng cây xanh nặng nề xẹt qua ô cửa. Đông Tử ngồi ở ghế trước, chúng tôi im lặng một lúc rồi mới nói chuyện với nhau.
“Làm xong rồi hả?”
“Vâng. Nhờ sư tỷ kéo dài thời gian cho em. Chị không sao chứ?”
“Không sao. Làm xong là tốt rồi.”
Chỉ có vài câu như thế trước khi tôi và Đông Tử xuống xe. Trải qua một buổi tối căng thẳng, dường như tất cả sức lực đều để lại ở nơi vừa ra đi. Sau khi thành công đến, con người ta thường có cảm giác thật sự mệt mỏi.
Có lẽ là trong lòng mệt mỏi thì đúng hơn.
Trong một thoáng, nghĩ tới ánh mắt tin tưởng của Giang Ly, tôi cảm thấy niềm tin mà mình vẫn kiên trì ủng hộ đã sụp đổ hoàn toàn. Đột nhiên tôi không nhận ra chính mình nữa.
Trước kia tôi vẫn cho rằng mình là người tốt, nhưng giờ phút này tôi bắt đầu nghi ngờ.
Tôi thật sự không biết lão Tôn đã mất kia làm sao có thể kiên trì mấy chục năm như vậy, ông ta có thấy mệt không? Ông ta có những lúc cảm thấy lương tâm cắn rứt, chịu đựng giày vò như thế này không?
Lúc này Đông Tử có lẽ cũng có cùng suy nghĩ với tôi, cậu ta rầu rĩ hỏi: “Sư tỷ, chúng ta làm như vậy có đúng không? Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.”
Cậu ta nhìn lên bầu trời đêm thở dài nặng nề: “Nó thật sự coi bọn mình là bạn.”
Lòng tôi nặng trĩu. Tiếng cười nói của người đi bên cạnh không gây ảnh hưởng tới tôi, tôi lặng lẽ đi con đường của chính mình, không còn sức nói nổi một câu. Những cảm xúc chân thật trong lòng không nói ra được nên tôi im lặng.
Tôi và Đông Tử vẫy tay tạm biệt. Tôi dặn cậu ta phải thật cẩn thận, có vấn đề gì phải gọi điện cho tôi ngay. Thật ra tôi biết dặn dò như vậy cũng phí công, ai biết được Đặng Lũng sẽ giở trò gì. Người muốn làm chuyện xấu thì rất khó đề phòng. Tâm trạng của Đông Tử cũng buồn bực nên tạm thời mặc kệ rắc rối của bản thân, cúi đầu vẫy tay tạm biệt tôi.
Tâm trạng cô đơn, tôi gửi tin nhắn cho lão Đàm báo nhiệm vụ đã hoàn thành. Sau đó tôi một mình lang thang trên đường giữa đêm khuya, nhớ đến một bài hát cũ “Người về thành phố trong đêm” vẫn thường làm người ta bồi hồi.
Giọng người ca sĩ ấy trầm bổng du dương hát lên cảm giác cô đơn gặm nhấm tâm hồn con người, làm hao mòn mọi lý trí của người ta và chỉ thuộc về đêm đen.
Tôi cô đơn quá!
Tôi nhớ lần trước lang thang đi bộ trên đường như thế này là cùng người đàn ông kia, ngắm sao ngắm trăng, còn có cả mưa phùn lất phất. Đêm nay, sao trốn đi hết, cũng không thấy bóng dáng trăng đâu, chỉ có gió đêm nhẹ nhàng lướt qua mái tóc. Tôi vươn tay ra, không chạm được bất cứ vật gì.
Đột nhiên tôi có suy nghĩ, nếu lúc này có anh ta ở bên cạnh thì tốt biết mấy.
Đi được một lúc, tôi mua ly nước chanh, vừa định gọi xe về chỗ Phi Ca thì chuông điện thoại vang lên. Tôi nghĩ Phi Ca gọi nhưng nhìn kỹ hóa ra là Khang Tử Huyền. Trong bóng đêm nhìn dãy số ấy, bông hoa có tên “cô đơn” trong lòng tôi đột nhiên lụi tàn, khóe miệng tôi không kìm được khẽ mỉm cười.
“Alô!”
“Ở đâu vậy?”
“Để làm gì?”
“Tôi nghĩ em biết.”
“Khụ, tôi không biết…”
“Sao? Bệnh mất trí nhớ của em đúng là vẫn chưa khỏi hẳn. Nhưng em yên tâm, tôi vẫn lưu tin nhắn!”
“Tôi… tôi muốn đi ngủ.”
“Ngủ trên đường sao? Tôi nghe thấy tiếng ô tô.”
Tôi nghĩ ngợi, cuối cùng quyết định không làm trái lương tâm nữa. Tôi nói rất nghiêm túc: “Tôi đang ở quảng trường Lạc Bách. Anh qua đây đi, tôi đợi anh!”
“Được, ngoan ngoãn đứng đó đi, tôi đến nhanh thôi!”
Tôi cúp máy, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, phát hiện một quầng sáng không biết từ khi nào đã lộ ra trong đám mây. Nhìn ngắm cảnh trời đêm, chớp mắt thêm mấy cái, bỗng nhiên tôi có ảo giác mình đang đứng dưới một bầu trời đầy sao. Tôi cảm thấy mình không còn cô đơn nữa.
Lúc Khang Tử Huyền đến, tôi đang ngồi ở một góc sáng của quảng trường vừa ăn kem vừa nhàn nhã nhìn mấy cậu thanh niên chơi lướt ván. Quảng trường khá đông người, một cậu nhóc đang xoay qua xoay lại ván trượt rất điệu nghệ, đôi lúc bay lên cao rồi hạ xuống nhẹ nhàng như gió. Bạn bè reo hò, vỗ tay khen ngợi cậu ta.
Khang Tử Huyền đi đến trước mặt tôi, tôi chỉ ngẩng đầu nhìn anh ta một cái rồi tiếp tục thưởng thức màn biểu diễn đặc sắc phía xa. Trên quảng trường rộng lớn, hai chúng tôi kẻ đứng người ngồi, không hề ăn nhập với sự ồn ào nhộn nhịp phía bên kia.
Một đêm kì lạ. Chúng tôi chỉ lặng lẽ đứng một bên làm người xem và tôi không thể không thừa nhận, cảm giác có người bên cạnh làm bạn thật sự rất tốt. Cảm giác ấy ngọt ngào như cây kem sô cô la trong tay mà ta không nỡ ăn hết.
Đưa miếng kem cuối cùng vào miệng, tôi phủi tay định đứng lên, nhưng có lẽ do ngồi lâu tê chân nên nhất thời không đứng dậy được.
“Này, kéo tôi một chút!” Tôi vươn tay sang người bên cạnh nhờ giúp đỡ.
Bàn tay to lớn của Khang Tử Huyền kéo tôi dậy. Bị bàn tay dính dính của tôi chạm vào, anh ta cũng không hề nhăn mặt. Tôi đứng dậy vừa định vỗ đôi chân tê rần của mình, thì anh ta đã kéo tay tôi, lấy khăn trong túi ra chậm rãi lau tay cho tôi như chăm sóc một đứa trẻ. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Trời đêm lấp lánh ánh sao, tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm khuôn mặt của người đàn ông đang cúi đầu cẩn thận lau từng ngón tay mình. Tôi cảm thấy vị sô cô la ngọt ngào trong miệng như tan ra, trong lòng bỗng thấy ấm áp kì lạ.
Tôi im lặng nhìn Khang Tử Huyền. Thấy vậy, anh ta ngẩng đầu lên dịu dàng nhìn tôi, trong mắt mang theo nét cười: “Làm sao vậy?”
Tôi nghiêng đầu hỏi lại: “Anh có biết bây giờ tôi muốn gọi anh là gì không?”
Anh ta không nói gì, ánh mắt ẩn chứa sự chờ mong.
Tôi nhẹ nhàng nói: “Tôi muốn gọi anh là… ba.”
Khuôn mặt vốn đầy mong chờ của Khang Tử Huyền xịu xuống: “Muốn cũng đừng có gọi như vậy!”
Tôi giễu cợt: “Tôi nói thật đấy, dáng vẻ vừa rồi của anh rất giống một người cha.”
Khang Tử Huyền cười cười nhìn tôi, đột nhiên chỉa ngón tay vào khóe miệng tôi nói: “Khóe môi em có cái gì kìa!”
Tôi theo bản năng “a” một tiếng, còn anh ta xoay người nhanh như chớp, trong khi mắt tôi đang trợn tròn lên, đôi môi nồng ấm đã chạm đến khóe miệng rồi thì thầm vào tai tôi: “Vị sô cô la đậu phộng.”
“Anh… anh… Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, sao anh dám…” Tay tôi run run chỉ vào khuôn mặt đắc thắng của anh ta, vừa ngượng ngùng vừa sợ hãi nhìn xung quanh. Hình như không có ai chú ý đến chúng tôi.
Khang Tử Huyền nhíu mày: “Bây giờ còn muốn gọi ba nữa không?”
Tôi lắc đầu liên tục, tức giận hét lớn: “Ba cái gì mà ba, còn không bằng loài cầm thú!”
Anh ta gật đầu, rồi đột nhiên cười cười ghé sát tay tôi thì thầm: “Đa tạ quá khen!”
Tôi đỏ mặt lên, giận dữ lườm anh ta một cái rồi xoay người đi không nhìn anh ta. Tôi ủ rũ nói nốt một câu với vẻ thiếu tự tin. “Đã giao hẹn rồi đấy. Đây là một trong ba cái đấy nhé!”
Khang Tử Huyền kéo cà vạt trên cổ, hành động ấy kết hợp với mái tóc đột nhiên bị gió thổi rối tung tạo ra dáng vẻ của một tên côn đồ. Anh ta kéo tôi lại gần như xách một con gà, tay trái khoác lên vai tôi, giọng nói nhẹ nhàng như than thở: “Chà, nói thật thì tối nay tôi không có tâm trạng để hôn em.”
Tôi vốn không tình nguyện trả món nợ này, cũng không muốn nợ ân tình của anh ta nên nhận được câu trả lời bất ngờ như vậy, tôi cảm thấy trên mũi mình có một lớp bụi rơi xuống. Thật sự quá mất mặt!
Người đàn ông bên cạnh ở sát như vậy, có thể ngửi được mùi nước hoa quen thuộc trên người anh ta. Cánh tay anh ta đặt trên vai tôi giống như định bắt tôi làm con tin. Vốn dĩ tôi định quay người bỏ đi, nhưng làm như thế thì Phương Lượng Lượng tôi có vẻ chẳng phong độ chút nào! Nhẫn nhịn chịu đựng sự khó chịu trong lòng tôi vô tư “à” một tiếng.
Tôi bất giác lọc ra trong đầu những cô gái đẹp nhìn thấy tối nay, cuối cùng không nhịn được hỏi nhỏ một câu: “Tối nay anh đã chọn được ai vậy?”
Lời nói buột ra khỏi miệng, tôi bỗng nhiên cắn phải đầu lưỡi. Giọng điệu khi hỏi câu này có chút ghen tị xen lẫn chút buồn phiền. Tôi chỉ có thể cúi đầu nhìn chằm chằm chân mình, thật sự muốn xé rách cái miệng không biết che giấu điều gì này.
Tiếng nói trầm thấp của Khang Tử Huyền tỏ vẻ đắc ý: “Ừ, chọn được một người. Rung động mạnh mẽ lắm.”
Nghe thấy câu trả lời ấy, trong lòng như bị đá chèn, tôi không sao thở nổi. Tôi thầm nghĩ tên lăng nhăng này vừa mới giây trước còn sàm sỡ tôi, giây sau đó đã thông báo chuyện tình cảm của anh ta rồi. Trong lòng tôi vô cùng xem thường anh ta, nhưng vẫn giả vờ thản nhiên “ồ” lên một tiếng, nói bóng nói gió: “Chúc mừng anh nhé! Mấy người đẹp tối nay tám phần đều vừa ý bà ngoại anh. Người lớn đã nhọc lòng như vậy, đúng là không mất công toi! Mau mau mời cô ấy đi chơi, uống trà cầm tay rồi tỏ tình đi!” Tôi làm ra vẻ sảng khoái vỗ ngực anh ta, khí khái nói: “Ha ha, người anh em, anh được lắm!”
Khi nói chuyện, tôi lặng lẽ cúi thấp người lách mình ra khỏi cánh tay anh ta để nới rộng khoảng cách như thế mới có thể thoái mái thở được.
Có lẽ màn biểu diễn của tôi rất mất tự nhiên, nên Khang Tử Huyền liếc nhìn tôi rồi cười nhạt: “Đã nắm tay rồi.”
Trong lời nói của anh ta ẩn chứa sự ngọt ngào của đêm hè, tôi dỏng tai lên nghe, lòng thầm nghĩ: “Tốc độ nhanh thật!” Tôi quyết tâm bỏ về nhà ngủ một giấc.
Không ngờ anh ta quay đầu lại, vẻ mặt tỏ rõ sự mong chờ: “Phụ nữ bọn em thích được thổ lộ