Cố Tịch xoa đầu Lương Tử, đắp lại chăn, rổi nhìn Duyên Duyên, con gái cũng đang ngủ ngon lành. Lúc nãy mới kể chuyện cho hai đứa, làm chúng không muốn ngủ trưa nữa. Hai đứa này càng lúc càng thích nghe cô kể chuyện, khiến cho kho truyện của cô đã sắp cạn kiệt. Hơn nữa, lúc cô chọn truyện còn phải chú ý không được kể quá phức tạp, quá “già”. Bởi vậy, gần đây điều khiến cô khá đau đầu là lên mạng tìm những câu chuyện phù hợp để kể các con nghe.
Vả lại hai đứa này thích nhất là hỏi, mà lại thường xuyên hỏi những câu cô không trả lời được. Lần nào cô cũng mỉm cười kiên nhẫn giải thích, khi gặp những điều không biết, đành thành thực nói với chúng rằng mình không rõ, đợi bố về thì hỏi bố. Sau đó, khi Vi Đào tan sở về nhà, cô sẽ nói anh biết, nếu anh rõ sẽ giải thích, nếu ngay cả anh cũng không biết thì lên mạng tìm. Thế là bọn chúng cứ tưởng điều mẹ không biết thì bố chắc chắn sẽ biết, bố cái gì cũng làm được, y hệt siêu nhân vậy.
Cố Tịch dịu dàng hôn lên trán hai đứa, rồi mỉm cười ra khỏi phòng.
Hai đứa trẻ hơn ba tuổi, hằng ngày đều đến trường mẫu giáo, cuối tuần mới ở nhà.
Chủ nhật là ngày thân thiết của họ và con cái. Nhưng do trường mẫu giáo đã nuôi dưỡng thói quen ngủ trưa, nên lúc ở nhà cô cũng bắt chúng ngủ đúng giờ.
Cố Tịch đi qua thư phòng, Vi Đào vẫn đang chăm chú làm việc trước máy vi tính. Lương Thịnh từ khi Vi Đào làm chủ, kinh doanh càng lúc càng phất, liên tiếp hai năm đứng đầu cả nước về lượng tiêu thụ, trừ hết số tiền bồi hoàn cho tổng bộ, khoản thu nhập này vẫn là rất khả quan. Nhưng do mở rộng nên trách nhiệm cũng càng nặng. Cố Tịch sinh con xong đã rời khỏi trung tâm tiêu thụ, vào làm việc cho một doanh nghiệp kinh doanh văn hóa phẩm do tư nhân và nhà nước hợp tác, công việc nhẹ nhàng hơn trước nhiều.
Bây giờ trách nhiệm chủ yếu của cô, ngoài việc chăm sóc hai đứa bé ra, còn hỗ trợ sự nghiệp của Vi Đào.
Do rất hiểu về tình hình Lương Thịnh, nên Cố Tịch thường xuyên đề ra những phương pháp hữu hiệu trong việc quản lý cho Vi Đào. Đặc biệt là năm đầu, khi anh tiếp quản công ty, họ mới kết hôn, sau đó cô lại nhanh chóng có thai. Mang thai được nửa năm, cô đã xin nghi để ở nhà.
Lúc Vi Đào mới bắt đầu quản lý Lương Thịnh, anh còn trẻ, nhiệt huyết bừng bừng, nên cách quản lý có phần hơi cứng nhắc. Hơn nữa, lúc Mã Sở Vân đi, một số bộ phận cũ cũng rời khỏi công ty, những người ở lại vì vậy mà có nhiều kẻ không phục anh.
Cố Tịch hiểu tình hình nên đề ra kế sách cho anh, chủ yếu là bắt tay vào việc nhân tính hóa quản lý. Đề ra mức lương mới để cổ vũ khích lệ, điều chỉnh lại một số chế độ phúc lợi cho nhân viên, đồng thời hoạch định sẵn những phần thưởng lớn dành cho họ, hứa hẹn mỗi năm sẽ đi du lịch ở tỉnh khác một lần. Những chế độ này lần lượt đưa ra, tâm lý nhân viên có sự thay đổi rõ rệt. Đặc biệt là phần quà lớn dành cho những nhân viên xuất sắc, đã kích thích mạnh mẽ tính tích cực của mỗi người.
Cô còn bảo Vi Đào đừng suốt ngày tỏ ra nghiêm nghị, phải học cách bình thản mỉm cười. Lãnh đạo không cần bề ngoài kiêu ngạo, chỉ cần giữ một độ cao nhất định, để cấp dưới cảm thấy sếp nhìn xa trông rộng hơn, họ tự nhiên sẽ càng tín phục.
Vi Đào thử làm theo, lúc họp anh cũng lựa lời khen ngợi. Các quản lý cấp trung cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt ở anh, cũng muốn trao đổi, bàn bạc nhiều hơn.
Cố Tịch mỗi ngày ngoài chăm sóc cho cái thai, thì còn giúp anh sắp sếp, chỉnh đốn lại những vấn đề tồn đọng và khó khăn trong công việc.
Vi Đào đôi lúc khó mà không lo âu, cô cứ như thế liệu có ảnh hưởng đến hai đứa trẻ sau này hay không?
Cố Tịch nói phải rèn luyện cho con động não. Khi suy nghĩ, cô thường đặt mình vào vị trí của anh, nếu là anh, phải làm thế nào cho phải? Làm thế nào để đạt được hiệu quả trong quản lý, lại có thể khiến cấp dưới tâm phục khẩu phục?
Sau khi bọn trẻ ra đời, Cố Tịch hy vọng có thể giúp Vi Đào giải tỏa lo âu, nên rời khỏi trung tâm tiêu thụ. Dù sao anh đã là tổng giám đốc của Lương Thịnh, cô còn ở lại thì rất dễ bị đồn thổi.
Cố Tịch lấy quần áo bẩn của bọn trẻ từ thùng giặt ra, bắt đầu vò tay. Về mặt chăm sóc trẻ con, cô luôn cố gắng học làm một bà mẹ mẫu mực. Từ lúc lọt lòng tới khi đầy hai tuổi, bọn trẻ đều do mẹ cô tới chăm nom. Giờ bọn trẻ lớn hơn, cuối cùng cô đã có thể độc lập chăm sóc chúng.
Để gần gũi hơn với con, Cố Tịch chưa từng bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để thân mật với bọn trẻ. Cô luôn cho rằng, con cái và bố mẹ là thân thiết gần gũi nhất, mọi sự giáo dục đều không quan trọng bằng việc giáo dục đầu tiên của gia đình.
Nên vì con cái, thậm chí cô còn học nấu ăn, làm việc nhà. Vi Đào mỗi cuối tuần chỉ cần không đi đâu thì nhất định sẽ đích thân xuống bếp, giảm nhẹ gánh nặng cho cô.
Khi bọn trẻ bập bẹ học nói, đều là cô nhẫn nại chỉ dạy chúng. Tiếng cười và tiếng hát của cô thường văng vẳng trong phòng suốt buổi tối. Vi Đào dù bận mấy cũng cố gắng kết thúc công việc trong tám tiếng đồng hồ, chỉ cần về tới nhà là nhất định sẽ tham gia hoạt động gần gũi với con trẻ. Vì vậy, giữa bọn trẻ và họ không có bất kỳ sự xa lạ hay khoảng cách nào.
Cố Tịch chưa từng dối các con, nếu cô không làm được thì nhất định sẽ nói thật nguyên nhân không làm. Hơn nữa, cô cũng chưa từng bực bội vì bọn trẻ cứ hỏi mãi. Vi Đào ban đầu thỉnh thoảng vẫn sa sầm mặt, giả vờ hung dữ để dọa chúng. Cố Tịch nói với anh, “Con trẻ rất hiểu biết, chỉ cần anh chịu nói chuyện có lý với chúng thôi”. Cô luôn cho rằng không nên đả kích bọn trẻ, cũng không thể tỏ ra bực bội. Trong tâm hồn bé bỏng của chúng, bố mẹ chính là tất cả, chúng cảm thấy tò mò, mới lạ với mọi thứ xung quanh nên mới hỏi đủ thứ chuyện như vậy. Bố mẹ đương nhiên có trách nhiệm giải đáp, đồng thời dạy chúng phải trái đúng sai. Nếu bọn trẻ nói những lời thật lòng với bố mẹ, mà bố mẹ lại tỏ ra bực bội, hoặc trả lời qua loa, thì lần sau chúng sẽ không nói cho bố mẹ nghe những bí mật trong lòng nữa.
Nên hai đứa bé tuy già dặn sớm hơn tuổi, thỉnh thoảng cũng xấu bụng, nhưng đều rất bám Cố Tịch. Hơn nữa chúng rất thích bộc lộ rõ bản thân trước mặt cô. Mỗi lúc như vậy, Cố Tịch đều khen ngợi chân thành. Trong lòng cô, hai đứa còn rất nhỏ, rất nhiều việc chưa biết, nhưng trái tim chúng là trong trẻo và chân thành, chúng dùng ánh mắt phản ánh thế giới này, nên đừng viện cớ chúng còn nhỏ mà lấp liếm cho qua.
Vi Đào dưới ảnh hưởng của Cố Tịch cũng học được cách trò chuyện với bọn trẻ. Anh ngày càng gần gũi hơn với chúng, nên thường xuyên nhìn thấy những gì bọn trẻ bộc lộ, giúp Cố Tịch dạy dỗ chúng.
Thực ra chăm sóc con cái là chuyện rất vất vả, đặc biệt là khi chúng ốm, cảm giác khó chịu khiến chúng cứ la khóc mãi. Nhưng dù là lúc đó, Cố Tịch vẫn rất kiên nhẫn, chỉ cần nghĩ rằng con trẻ đang phải chịu đựng, là cô lại thấy xót xa. Nên cô thường dỗ dành, an ủi chúng bằng giọng dịu dàng nhất, ngọt ngào nhất. Vi Đào nhìn dáng vẻ dịu dàng của vợ thì trái tim cũng mềm hơn, Tịch Tịch đúng là một người mẹ tốt!
Vi Đào vào phòng ngủ, không thấy Cố Tịch đâu, nghe trong phòng tắm vẳng ra tiếng nước chảy thì mắt dịu lại, đi về phía phòng tắm.
Anh vào trong, thấy Cố Tịch đứng bên bệ rửa mặt, vò quần áo của bọn trẻ, vẻ chăm chú. Mái tóc mềm mại xõa trước trán, trông rất yếu ớt.
Anh bước lại, nhẹ nhàng ôm eo cô, mũi áp vào sau gáy, hít ngửi mùi thơm mái tóc cô, đó là hương hoa nhài nhẹ nhàng.
Cố Tịch sững người, rồi từ từ thả lỏng, dựa vào lòng anh, quay sang đón lấy nụ hôn của anh.
“Bọn trẻ ngủ rồi sao?”, Vi Đào hôn lên má cô, vô cùng trìu mến.
“Vâng, Lương Tử chưa chịu ngủ, nhóc này càng lúc càng nghịch ngợm”, cô vừa nghĩ đến con trai thì ánh mắt càng dịu dàng.
Vi Đào vô cùng rung động, hôn nhẹ lên mí mắt cô, “Duyên Duyên vẫn ham ngủ”.
Cố Tịch cầm quần áo lên, tiếp tục vò, “Anh làm việc xong chưa?”.
“Xong rồi”, Vi Đào chậm rãi vuốt ve mặt cô, vẫn mềm mịn như xưa. “Bà xã, em vất vả quá.” Xưa nay đều do cô chăm sóc bọn trẻ, lúc anh xem tài liệu vẫn nghe thấy cô dịu dàng kể chuyện cho chúng. Nghe mãi nghe mãi, anh chỉ muốn bỏ công việc để thành thính giả.
Cố Tịch hôn trả lại anh, “Anh cũng vất vả quá”. Sự xót thương của anh, cô rất hiểu, nhưng ở cạnh bọn trẻ là niềm vui, cô không thấy mệt.
Hai tay Vi Đào từ từ siết lại, ôm cô chặt hơn. Cô mãi mãi cho rằng dốc hết lòng chính là hạnh phúc, bảo anh làm sao bớt yêu cô được?
Vi Đào không kiềm chế nổi cảm giác xúc động, nhẹ nhàng hôn lên gáy cô. Tịch Tịch, tại sao anh cứ thấy hạnh phúc ở xung quanh? Nhất định là em, là em đã dùng hạnh phúc ôm chặt lấy anh.
Cố Tịch cảm nhận nụ hôn ngày một dày đặc của anh, bàn tay ở eo cũng không an phận nữa mà từ từ luồn sâu vào áo.
Cô kêu khẽ, định ngăn lại, hai tay khép chặt không cho tay anh tiếp tục, “Vi Đào, em đang giặt quần áo”.
Vi Đào ngước lên, khựng lại khàn giọng nói, “Anh biết”. Nhưng tay vẫn không dừng, giọng trầm khàn bám riết quanh tai cô, “Tịch Tịch, anh muốn em”.
Ưm…
Cố Tịch cầm quần áo ngây ra. Anh… rõ ràng thấy cô đang làm việc mà lại… lại dùng giọng nói cám dỗ đó để kích thích cô. Mặt cô từ từ đỏ bừng tai càng nóng hơn trong hơi thở phả ra của anh.
Ngón tay Vi Đào từ từ đùa nghịch, “Tịch Tịch”. Anh đi công tác mấy ngày, vốn đã nhớ cô, nhưng về thì lại đúng lúc Duyên Duyên ốm, mỗi tối cô đều vất vả chăm con, anh có muốn cũng phải kìm nén. Thấy cô mệt đến mức hai mắt trũng xuống anh chỉ có thể ôm cô ngủ say.
Khó khăn lắm con mới hết ốm, việc của anh cũng đã xong, thấy bóng dáng mảnh mai của cô, anh lại không kìm được muốn ôm chặt lấy.
Cơ thể Cố Tịch nóng hực, giãy giụa trong lòng anh, quần áo trên tay đã rơi xuống, cô ngần ngại quay lại, định ngăn anh, “Vi Đào, bây giờ… không được”.
Vi Đào rút tay ra khỏi áo cô, nắm lấy bàn tay đầy bọt xà phòng của cô để dưới vòi nước rồi rửa sạch, môi áp vào, thở bên tai cô, “Chúng ngủ cả rồi”.
Cố Tịch ngại ngùng nhìn anh, nhưng bây giờ vẫn là ban ngày, bọn trẻ lúc nào cũng có thể tỉnh dậy, vẫn… không nên.
Vi Đào rửa tay cho cô xong, rút khăn xuống lau khô, vừa lau vừa nhìn cô chăm chú, ánh mắt nóng bỏng.
Cố Tịch cắn môi, cái nhìn của anh như có luồng điện phóng thẳng vào cô, cả gương mặt, cơ thể đều bị điện giật cho không nhúc nhích nổi.
Vi Đào ngắm cô say sưa, chậm rãi vén lọn tóc xõa bên trái ra sau tai, ánh mắt không rời khỏi mắt cô giây phút nào. Cố Tịch cảm thấy hơi thở của mình đã biến mất trong ánh mắt nóng bỏng đó, lồng ngực bắt đầu phập phồng khó nhọc.
Đúng lúc cô tưởng mình sắp tan chảy thì anh từ từ lùi lại một bước, sau đó đóng và khóa cửa phòng tắm lại.
Cố Tịch nuốt nước bọt, anh… chắc không muốn ngay bây giờ chứ?
Vi Đào chậm rãi tiến lại, từng bước một như bước lên trái tim cô theo từng nhịp đập. Cố Tịch căng thẳng thở mạnh, tiếng thở trong căn phòng kín mít yên tĩnh bỗng thật rõ ràng. Cô đỏ mặt, nín lặng, không dám phát ra âm thanh nào.
Anh bước tới, hai tay từ từ vuốt quanh eo cô, hơi vận sức bế bổng cô ngồi lên bệ, Cố Tịch thót tim, chậu đồ vẫn ở ngay bên cạnh.
Anh mắt anh cũng quét qua, khóe môi cong lên. Anh đặt chậu đồ xuống sàn, sau đó rửa sạch bọt xung quanh, rồi cầm khăn lau sạch mặt bệ.
Cố Tịch đỏ mặt ngồi trên đó nhìn anh làm hết mọi thứ, như thể anh đang chăm