Vi Đào ngước lên nhìn, im lặng, chăm chú, từ từ di chuyển đến trước mặt cô.
Cố Tịch nuốt xuống khó nhọc, lúc anh im lặng, toàn thân tỏa ra một vẻ bí ẩn khiến người ta mê đắm.
Anh mỉm cười nhìn cô, ánh mắt từ từ dịch xuống dưới, phần cổ mịn nhẵn, khuôn ngực hoàn hảo, và cả đôi chân dài. Tay anh từ từ trườn lên cổ cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Cố Tịch khẽ kêu lên, tiếng thở văng vẳng trong phòng, chỉ số mờ ám tăng lên cực độ.
Anh mỉm cười, ánh mắt càng sâu thẳm, đôi môi mỏng mấp máy, “Tịch Tịch, anh muốn ngắm em”.
Cố Tịch đỏ mặt hơi quay đi, không phản đối. Về mặt này, anh rất kiên nhẫn, rất chuyên tâm tạo ra bầu không khí mờ ám kích thích, nhen nhóm ngọn lửa từng chút một. Ban đầu cô thường bị anh trêu chọc đến nỗi mặt mày đỏ lựng, về sau dần dần quen với tiết tấu chậm của anh, cô cũng biết hưởng thụ vẻ khác biệt đó, rồi còn cảm thấy lãng mạn.
Ngón tay anh linh hoạt cởi từng nút áo của cô, khi không khí khiến làn da trần trước ngực mát lạnh, cô lại thấy ngực mình như giấu một ngọn lửa, nóng hừng hực. Anh từ từ cởi áo cô, nhìn đôi gò bồng đảo trắng muốt căng tròn kiêu ngạo, ánh mắt anh càng đen thẫm. Anh hơi lùi ra nửa bước, ngón tay chậm rãi vẽ trên da cô một đường dọc theo quai áo. Cố Tịch chỉ cảm thấy nhịp tim dần đập rất nhanh, ngón tay anh lạnh quá, lạnh đến nỗi ngực cô hơi thắt lại.
Anh ngước lên nhìn mặt gương to sau lưng cô, quan sát móc áo sau lưng, ngón tay tìm đến chính xác, nhẹ nhàng dùng sức mở ra.
Cố Tịch thấy phần ngực đột ngột thả lỏng thì kêu khẽ, “Không”, tay cũng bất giác che lại.
Tay Vi Đào từ từ trượt xuống sau lưng, luồn ra phía trước, chậm rãi gỡ tay cô, “Tịch Tịch, em đẹp quá”.
Cố Tịch đỏ mặt nhắm mắt, hai vai hơi run. Cô như cảm nhận được ánh nhìn của anh đang dừng trước ngực mình, nơi nhạy cảm đó dần dần thức tỉnh.
Vi Đào buông tay cô, khẽ nâng cằm cô lên, trầm giọng nói, “Mở mắt ra”.
Mí mắt Cố Tịch run run, từ từ hé mở. Đôi mắt đen nhánh của anh lấp lánh, tràn đầy khát khao, tim cô vô thức rung động.
Tay anh nhẹ nhàng vuốt ve má cô, khóe môi, cằm, cổ, xương quai xanh, như đang vuốt ve món đồ sứ yêu thích nhất, chỉ sợ động tác mạnh một chút sẽ làm nó nứt vỡ. Cô co rúm người, không dám thở mạnh, nhưng hơi thở dồn nén cứ khiến lồng ngực phập phồng dữ dội. Tay anh sau khi vuốt qua xương quai xanh của cô thì từ từ trượt xuống, rồi lại đưa lên, trườn theo đường cong cơ thể cô. Cô bám chặt bệ đá, mắt mơ màng, đầu ngón tay anh lạnh đến nỗi cô muốn run rẩy.
Khi ngón tay lạnh ngắt chạm vào đỉnh núi, cảm giác kỳ lạ đó khiến cô tê dại, cả người lại run lên, vai hơi co giật.
“Tịch Tịch, em hoàn toàn không giống người phụ nữ đã sinh con”, Vi Đào ngắm đôi gò bồng đảo bằng một vẻ tôn sùng. Làn da vẫn mịn màng như xưa, nhưng so với trước khi kết hôn, cơ thể càng đầy đặn, toát ra một vẻ phụ nữ riêng có, quyến rũ, yêu kiều. Do Cố Tịch phải cho con bú nên anh thường xuyên mát-xa cho cô, gò ngực không chỉ không bị xệ mà ngược lại càng căng tròn, cơ thể rất nóng bỏng.
Cố Tịch khẽ lẩm bẩm, “Vi Đào…”. Giọng anh còn chí mạng hơn cả những tiếp xúc cơ thể, khiến cô thấy rung động toàn thân.
Anh như lúc bình thường, xoa bóp nhẹ nhàng trìu mến, cô nhắm mắt, hai tay vòng qua cổ anh, cơ thể dần mềm nhũn. Anh mới bắt đầu mà cô đã yếu ớt tới độ ngồi không vững nữa.
Hai tay anh đùa nghịch, môi ngậm lấy tai cô, cơ thể cô bắt đầu thức giấc, hơi nóng dâng cao. Anh thích kích thích cô đến độ khó chịu đựng được, vẻ mặt kiềm chế mà khao khát. Cô không hề bảo thủ, thỉnh thoảng cũng biết phối hợp với sự điên cuồng của anh. Nhưng đa phần thì cô dần dần hòa nhịp theo sự dẫn dắt, giống như bình rượu quý ủ lâu ngày, biến thành đóa hoa kiều diễm.
Anh chen vào giữa hai đùi cô, cơ thể dần cọ xát. Cô càng siết chặt hơn. Anh rất thích cảm giác này, dường như chỉ đợi cô mở miệng cầu xin. Kết quả luôn như vậy, lần nào cũng là cô đầu hàng trưóc.
Cố Tịch áp má vào đầu anh, khó nhọc rên rỉ, “Vi Đào…”, giọng nói toát ra vẻ không thể kiềm chế.
Cô đưa tay cởi cúc áo anh, ánh mắt anh vẫn dính chặt lấy cô, bàn tay tiếp tục vuốt ve dịu dàng. Sự kích thích từ anh khiến tay cô run bắn, không cởi nổi cúc áo, nhưng vẫn cố tiếp tục. Anh gắng chờ đợi, nhìn phần cổ trắng nõn của cô biến thành màu đỏ hồng. Anh thích khơi gợi ham muốn của cả hai đến cực điểm.
Cô vất vả kéo áo sơ mi của anh xuống, lúc chạm vào thắt lưng, cô khựng lại. Anh áp sát, cắn vào vai cô, “Tiếp tục đi”. Cô run rẩy cởi thắt lưng, âm thanh kim loại vang lên rất rõ trong phòng.
Khi hai người chỉ còn mặc đồ lót, anh quấn chân cô quanh eo mình, cơ thể không ngừng chà xát. Ngực cô tì vào khuôn ngực rắn chắc của anh, cảm giác khác lạ truyền thẳng tới tim. Cô ôm đầu anh, luồn tay vào mái tóc, từ từ xoa vuốt, giọng như vỡ vụn, “Vi Đào… nhanh…”. Cơ thể cô đã nóng đến khó chịu.
Anh nhấc cô lên, áp sát hơn, loại bỏ thứ chướng ngại cuối cùng của cả hai, rồi chậm rãi tiến vào. Cô thỏa mãn phát ra một tiếng thở dài, ngón tay bấu chặt. Anh mút môi cô, cuốn lưỡi cô vờn đùa, ẩm ướt, cô không ngừng hít vào hơi thở của anh, trong đầu bị sự xâm nhập của anh chiếm đóng hoàn toàn.
Anh rất kiên nhẫn, mỗi động tác đều nhẹ nhàng chậm rãi, đến độ cô muốn hét lên, nhưng cảm giác xấu hổ đã ngăn cô lại, chỉ có thể cắn lấy môi anh, bộc lộ sự cuống quýt. Anh không ngại, tiếp tục đùa giỡn. Cô túm chặt tóc anh, phát ra âm thanh bất mãn.
Rồi tiếng rên của cô không còn kìm nén, văng vẳng trong phòng. Anh chỉ chăm chú hôn môi cô, hưởng thụ, anh thích nhìn cô bối rối run rẩy như thế.
Động tác của anh càng lúc càng khiến cơ thể cô không ngừng hối thúc, tiếng rên của cô bắt đầu nhẹ bẫng, cô túm chặt tóc anh, cắn lên vai anh, van nài, “Vi Đào… nhanh… em… em khó chịu quá…”.
Anh giữ eo cô, từ từ nhanh hơn. Nơi trống rỗng trong cô dần được lấp đầy mạnh mẽ, khát vọng của cơ thể dâng trào, cô kêu lên, nức nở…
Bỗng, bên ngoài vang lên tiếng gọi non nớt, “Mẹ ơi”.
Cơ thể Cố Tịch co thắt lại, mắt mở bừng, lại thấy Vi Đào đang hít mạnh, phát ra tiếng rên khẽ. Anh cảm thấy rất dễ chịu.
“Mẹ ơi”, giọng nói bên ngoài lại vang lên, Cố Tịch tỉnh hẳn, bọn trẻ dậy rồi, đang tìm cô.
Cô khẽ đẩy Vi Đào, ra hiệu bọn trẻ đang ở ngoài.
Vi Đào chớp mắt, tiếp tục động tác, cô cắn chặt môi, hưởng thụ những cơn sóng mạnh mẽ, tiếng rên rỉ bị nuốt vào trong.
“Mẹ không có ở đây”, giọng Duyên Duyên vang lên.
“Bố cũng không có, họ đi đâu rồi?”, giọng thắc mắc của Lương Tử sát ngay cửa phòng tắm.
Hai người đều nín thở, Cố Tịch ôm chặt anh hơn, dỏng tai lên nghe.
Âm thanh vặn cửa vang lên, cơ thể họ căng cứng, bất động.
Lương Tử nói, “Không mở được”.
“Bố mẹ chắc chắn đang chơi trốn tìm với chúng ta, chúng ta đi tìm đi”, giọng Duyên Duyên rất bình tĩnh.
Lương Tử khựng lại, “ừ”, vừa nói xong, tiếng bước chân nhẹ nhàng xa dần.
Cố Tịch thở phào, ôi, cơ thể bỗng bị va đập mạnh mẽ, anh lại tiếp tục.
Cô cắn vai anh, vùi hết mọi tiếng kêu vào đó, yếu ớt, vỡ vụn, nở rộ!
Khi mọi cảm quan đều bị anh đưa lên thiên đường, đầu óc cô trông rỗng, mọi sự căng cứng đều bùng nổ ở một điểm nào đó, những cơn sóng cuộn trào trong cơ thể, mỗi sợi dây thần kinh đều bị cuốn lên. Cảm giác mãnh liệt khiến tay chân cô co rút, cơ thể run lên dữ dội.
Họ cuối cùng mệt mỏi dựa vào nhau, mồ hôi tuôn ra, rơi xuống bệ đá.
Lúc hai người tắm rửa xong ra khỏi phòng tắm, bọn trẻ vẫn đang tìm họ khắp nơi. Trông thấy bố mẹ, chúng hưng phấn lao tới, hét lên, “Bố, mẹ!”.
Cố Tịch đỏ mặt nhìn Vi Đào, anh lại vui vẻ ôm lấy Lương Tử chớp chớp mắt, vẻ mặt rất hài lòng.
Buổi tối, Cố Tịch và Vi Đào kể chuyện cho con nghe.
Duyên Duyên bỗng nhảy xuống giường, chạy tung tăng ra ngoài, lát sau cầm một chai thuốc chống muỗi[1] vào.
[1] Sản phẩm thuốc chống muỗi vừa có tác dụng chữa vết muỗi đốt, vừa khiến lũ muỗi không dám đến gần.
Cố Tịch thắc mắc nhìn con gái, “Duyên Duyên, con bị muỗi đốt à?”.
Duyên Duyên lắc đầu, đưa chai thuốc cho cô, cô đón lấy vặn nắp ra.
Duyên Duyên thò tay, Cố Tịch đổ một ít lên ngón tay cô bé, con gái rất hiểu biết, bị muỗi đốt thì sẽ bôi thuốc ngay.
Duyên Duyên vươn tay về phía cổ cô, non nớt nói, “Mẹ ơi, bị muỗi đốt rồi này”.
Cổ Cố Tịch lạnh ngắt, đã hiểu, Duyên Duyên tưởng cô bị muỗi đốt. Vi Đào đứng kế bên khẽ cười, “Duyên Duyên ngoan quá”.
Cố Tịch trừng mắt nhìn anh, tại anh mà ra, trên cổ toàn là dấu hôn anh tạo. Lần trước con gái hỏi là gì, cô không thể nói rõ, đành bảo là bị muỗi đốt.
Lương Tử thấy động tác của Duyên Duyên thì cũng học theo, đưa tay đòi. Cố Tịch đành chấm cho nó ít thuốc, thằng bé cũng bôi lên cho cô.
Vi Đào cười càng vui vẻ, “Lương Tử cũng ngoan lắm”.
Cố Tịch nói với bọn trẻ, “Bôi luôn cho bố đi, tiêu diệt con muỗi lớn”.
Bọn trẻ ngoan ngoãn tiến lại chỗ Vi Đào, kết quả là anh dang tay ra, ôm luôn hai đứa vào lòng. Ba người lăn tròn, bọn trẻ hứng chí cười khanh khách.
Cố Tịch nhìn ba bố con chơi vui như vậy thì cũng mỉm cười.
Vi Đào kéo cô vào đám hỗn loạn, cả nhà bốn người bắt đầu đùa nghịch, trong phòng vang lên tiêng cười nói hạnh phúc.
Yêu một anh chàng xấu bụng, cần có một trái tim mạnh mẽ. Cố Tịch ngoài mạnh mẽ ra còn dịu dàng, lương thiện, anh chàng xấu bụng cũng khó mà chạy thoát.