g thể đưa mắt nhìn đi chỗ khác được. Trong khoảnh khắc trong lòng ta trào lên cảm giác bất an mãnh liệt. Lúc này, ta chỉ hi vọng Diệu có thể nhanh chóng quay về bên ta. Bởi lúc nhìn thấy ánh mắt của người đàn ông này, trái tim ta đột nhiên đau nhói, bứt rứt, lo lắng mãi không thôi.
“Cho dù là quan nhân, quý tộc hay là hoàng thân quốc thích, đều muốn nắm quyền cai quản nơi này. Đây chính là phường bạc Trường Lạc, nơi không ai có thể rời đi.” Giọng nói của người này dịu dàng, đầy mê hoặc như thể hoa nở giữa mùa xuân tháng ba. Trước giờ ta chưa từng gặp người nào khiến người đối diện khó lòng kháng cự như vậy, mỗi một hành động đều cuốn hút lạ thường… Không, hắn rõ ràng là đang quyến rũ người khác, ánh mắt của hắn khiến ta thực sự lúng túng, không biết phải làm thế nào. Người đàn ông trước mặt giống như một loài rắn độc nhiều màu sắc. Nghĩ vậy, ta tức thì lùi lại tránh xa. Từ sau khi trải qua rất nhiều chuyện li kì, ta đều nâng cao cảnh giác khi gặp người nào mà ta cảm thấy có vấn đề.
“Ta tên là Tinh Thích. Ánh mắt nàng…rất giống một vị cố nhân của ta.”
“Cố nhân?” Chiêu thức làm quen quá cũ rồi. Ta chán nản thầm nghĩ.
“Chúng ta thế nào cũng gặp lại.” Nói rồi, người này khẽ hất vạt áo, thân hình đã bay xa tầm hơn một trượng. Ta đưa tay dụi mắt, người này đi lại như ma, lẽ nào ta gặp phải yêu quái, thế đã đành sao hắn còn nói những câu kỳ lạ với ta thế? Ta nhẹ lắc đầu, tự trấn an mình có lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác!
***
“Ôi đau quá!” Đúng lúc ta đang đứng ngây như phỗng thì có ai đó ném hạt dẻ vào đầu ta.
“Trước mặt nàng là một vị công tử tuấn tú hào hoa, phong độ ngời ngời, trác tuyệt bất phàm, vậy mà nàng không thèm nhận ra, lại còn ngô ngô nghê nghê nhìn đông ngó tây làm gì thế?”
“Vị công tử tuấn tú hào hoa, phong độ ngời ngời, trác tuyệt bất phàm…? Đừng nói là chàng đang tự khen mình đấy nhé.” Không ngờ Diệu lại dùng những từ đẹp như vậy để nói về mình.
“Ngoại trừ ta ra, nàng có thể tìm thấy một vị công tử tuấn tú hào hoa, phong độ ngời ngời, trác tuyệt bất phàm thứ hai nữa sao?” Diệu vừa nói dứt lời, cả người ta tức thì ớn lạnh, gai ốc nổi khắp toàn thân.
“Ta đã nghe ngóng xong bí mật của phường bạc Trường Lạc rồi…nàng không cần nhìn ta bằng ánh mắt sùng bái vậy đâu. Ta thừa nhận bản thân giải quyết việc nhanh như vậy quả quá đỗi giỏi giang, thế nhưng…”
Đúng là con hồ li tự đắc… Ta quay đầu nhìn đi chỗ khác, phớt lờ những lời tự tán thưởng quá đáng của chàng. Bí mật của phường bạc Trường Lạc? Ta nuốt nước miếng, xưa nay ta thích nhất là nghe bí mật của người khác.
“Phường bạc Trường Lạc trước kia vốn chỉ là một phường bạc tầm thường, vài năm trở lại đây đột nhiên lớn mạnh hẳn lên. Rất nhiều nhân sĩ giang hồ tới lui, xem ra trong phường bạc này nhất định có nhân vật lớn. Những nơi đánh bạc xa hoa như này hoàn toàn không thể thu hút được nhiều hiệp khách giang hồ như vậy. Xem ra mọi người đến đây đều vì chủ phường bạc này cả.
“Phí lời, phường bạc Trường Lạc có sản nghiệp lớn như vậy, chủ phường đương nhiên là đặc biệt giàu có rồi.” Ta bĩu môi chê bai.
“Đừng có giơ ngón tay ra đếm nữa, nàng không đếm đủ đâu. Ta nói này, ít nhiều gì nàng cũng là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng, đâu cần phải lộ ra vẻ mặt hám tiền, gian xảo đến mức đó.”
“Có sao?” Bộ dạng ham tiền của ta lộ ra ngoài rõ rệt vậy sao?”
“Nước miếng chảy cả ra rồi kìa.”
“Nước miếng?” Ta vội đưa tay lên lau miệng. Khi thấy Diệu cười đến mức thân người nghiêng ngả, ta mới biết lại bị chàng lừa. Chính vào lúc ta đang định quát lớn một tiếng, chàng lấy ra một túi tiền nặng trĩu, không ngừng huơ lắc trước mặt ta với vẻ mặt bình thản. Tức thì chiếc đầu nhỏ xinh của ta cũng lắc lư theo túi tiền!
Nhìn độ nặng của nó, ta biết số bạc này đủ để chúng ta ăn tiêu xả láng một thời giang rất dài. Ta nuốt nước miếng, vừa định đưa tay cầm lấy, Diệu đột nhiên thu tay lại, cất túi tiền vào người. Lúc này, ta thực thấy ngứa tay vô cùng, trong lòng có chút nghi hoặc, bởi lẽ Diệu vốn không có một xu trong người, chạy nạn bên ngoài sao bỗng nhiên lại thành ra có được nhiều tiền như vậy? Thấy Diệu không hề có ý chia sẽ túi tiền đó cùng mình, trong đầu ta bắt đầu tính toán, làm cách nào để trộm được túi tiền đó của chàng.
“Nét mặt của nàng nguy hiểm thật đấy! Tiểu tử tham tiền, phải lao động chân chính chứ, nàng không được phép suy nghĩ bậy bạ đâu đấy!” Diệu đưa lời nhắc nhở. Ta gật đầu cho xong, lên kế hoạch ăn trộm sao có thể coi là suy nghĩ bậy bạ được chứ? Đây là một nghề đòi hỏi phải có kĩ thuật và trí tuệ, nếu ăn trộm thành công thì sẽ được coi là có bản lĩnh…
Suốt cả dọc đường, Diệu giữ số tiền đó rất cẩn thận, chẳng để cho ta chút cơ hội nào mà hành động. Ta đưa tay không ngừng gãi đầu vò tai, hất tóc, ngứa tay quá rồi mà chẳng thể làm gì được.
“Túi tiền nặng trĩu đó chắc cũng phải được mấy trăm lạng bạc nhỉ?” Ta lẩm bẩm trong miệng.
“Cũng phải được tầm đó.” Nói dối, câu trả lời này rõ ràng là nói dối.
“Vậy thì…chàng lấy ra để ta đếm thử xem.” Ánh mắt ta sáng lên, lấp lánh như sao trời.
“Để nàng đếm rồi liệu còn được mấy đồng?”
“Này…Diệu…” Sao cứ nhìn tiền mắt ta lại sáng rực lên đến mức chẳng thể giấu được chàng thế này.
“Ta thực sự nghi ngờ nàng mạo danh thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng quá. Người phụ nữ của ta chỉ được phép nhìn ta, không được nhìn chằm chằm vào tiền như thế.” Diệu nhanh chóng tóm lấy bàn tay đang lân la đưa về túi tiền của ta. Tay Diệu đan chặt vào tay ta, hơi ấm truyền từ bàn tay chàng mang theo chút ẩm ướt. Hành động của chàng bất ngờ, nhưng mang theo chút dịu dàng, tình cảm.
“Điều thu hút người ta nhất tại phường bạc Trường Lạc này chính là một lời ngàn vàng của chủ phường bạc. Ban nãy ta chỉ dùng miếng ngọc bội đặt cược, vậy mà thắng được một ngàn lạng vàng.”
“Một ngàn lạng vàng!” Chết mất, ta suýt chút là ngất lịm, sao giờ ta mới biết tên hồ li này có năng khiếu đánh bạc?
“Chàng không định dùng một ngàn lạng vàng đổi lại một lời gì đó đấy chứ?”
“Bất cứ điều gì, cho dù là…” Ta nhìn Diệu đang ưỡn ngực ngẩng cao đầu, làn gió khẽ thổi khiến mái tóc chàng bay nhẹ. “Đế vương thiên hạ!” Nhìn vầng trăng sáng rực rỡ trên cao, Diệu khẽ thốt ra bốn chữ.
Sau khi chúng ta rời khỏi chốn bài bạc huyên náo, lúc này bốn bề tĩnh lặng chỉ nghe thấy tiếng xào xạc của cây lá, Xung quanh phường bạc quả là một chốn kì quái, lúc nãy còn tấp nập đầy người, giờ đã trở nên hoang vắng khiến cho người ta có cảm giác lạc lõng thê lương. Đời người, dù cho hưng thịnh đến đâu, cũng khó tránh được nỗi thê lương khi thây chôn xuống đất.
“Hàm Tinh Các.” Diệu nắm tay ta đi cả đoạn đường, sau cùng dừng lại trước cửa một căn gác không mấy nổi bật, rồi thốt lên ba chữ.
“Không phải chứ? Căn lầu rách nát này mà lại là nơi ở của chủ phường bạc Trường Lạc luôn được đồn đại đó sao?”
Ừm, căn gác này, ngoại trừ rách và nát ra thì chẳng còn bất cứ đặc điểm nổi trội. Từ phía xa, đen treo lủng lẳng, trông cực kỳ thê lương, ảm đạm.
“Đi khắp thiên hạ, ta thực sự chưa thấy nơi này như thế này. Ta thực càng lúc càng thêm hiếu kỳ! Một con người ngạo mạn trước những tâm nguyện của người khác, muốn khống chế lòng người sẽ như thế nào đây. Hi vọng ta và hắn sẽ trở thành bằng hữu, chứ không phải kẻ địch.” Diệu thu lại vẻ mặt bất cần mọi khi, ngữ khí nghiêm nghị khiến ta có chút không quen.
Ta nhìn căn lầu, trong lòng thầm nghĩ nếu đứng trên đỉnh lầu nhìn về phường bạc Trường Lạc, toàn bộ cảnh sắc thu gọn vào tầm mắt. Đó là sắc màu của sự phồn hoa. Nhìn những đèn lồng sặc sỡ, đôi mắt ta ướt đẫm, đau nhói. Phải chăng, đây chính là giấc mộng phù du của chúng sinh tầm thường xưa nay?
“Ngói lưu ly, lan can vàng, vinh hoa phú quý, chớp mắt rồi cũng tan. Theo mây khói, tất cả đều chỉ là hư ảo, Trường Lạc lại thành ra khổ dài.” Diệu ngây người cất tiếng thở than.
“Nếu thiếu chủ nghe thấy câu này của công tử, nhất định sẽ cảm thấy an ủi bởi trên thế gian này vẫn còn có tri kỉ cho riêng mình.”
Kẹt một tiếng, cánh cửa Hàm Tĩnh Các bật mở, một người con gái xinh đẹp chậm rãi bước ra. Người con gái ấy mặc chiếc áo dài trắng muốt như tuyết, mái tóc đen như gỗ mun. Hai sắc đen thẳng giao hòa, cả người nàng trông tiêu diêu như một bức tranh thủy mặc. Nàng nhẹ vén tà váy, mái tóc khẽ buông rơi. Dưới ánh đèn mờ ảo lung linh, người nàng tỏa ra thứ khí chất cao quý mà thoát tục. Gió nhẹ thổi qua càng khiến người con gái này thêm phần thần tiên.
Diệu liếc mắt nhìn sang người con gái vừa cất tiếng, ánh mắt hiện rõ nét coi trọng. Ta bất giác nộ khí xung thiên, tại sao không thấy chàng dùng ánh mắt đó nhìn ta bao giờ.
“Đáng tiếc, tại hạ không có phúc phận như thiếu chủ của cô nương, có một người như cô nương ở cạnh bên bầu bạn.” Diệu tiến lên vài bước, tiện thể đưa mắt liếc qua chỗ ta. Ta cũng nhìn lại bản thân, lẽ nào ta không đủ ‘thướt tha’ sao?
“Công tử coi trọng ta như vậy, thực khiến ta xúc động và vui mừng.” Hồ li tinh, ta nắm chặt tay, tiến lại cấu cho Diệu một cái chí mạng.
“Đồ đanh đá, cấu mạnh như thế, nàng định mưu sát tướng công à?” Diệu thét lớn, tức thì mấy tên thị vệ quanh Hàm Tinh Các không nhịn nổi, mỉm cười nhìn về phía chúng ta.
“Công tử và phu nhân ân ái hạnh phúc như vậy, thực khiến người ngoài nhìn vào ngưỡng mộ.” Hồ li tinh nghe vậy bật cười khúc khích, dáng vẻ cực kì tinh quái.
“Thê tử ta ngưỡng mộ chủ phường bạc, thế nhưng tại hạ cố tình tới đây cùng nàng, mong được cầu kiến.” Cái khỉ gì thế, ta vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ, từ khi nào trở thành thê tử của chàng chứ?
“Nếu trong ba ngày tới, hai vị có thể liên tiếp giành thắng lợi mười hai trận tại quán cờ trong phường bạc, Lạc Kỳ nhất định sẽ mời công tử vào.”
“Thì ra tôn danh quý tính của cô nương chính là Lạc Kỳ, quả nhiên tên nào người nấy.” Diệu mỉm cười đáp. Đúng là đồ háo sắc chết tiệt! Ta tức tối đứng gọn một bên, hồ li tinh kia chỉ cười không đáp, quay người bước vào trong Hàm Tinh Các.
“Hồ li tinh!” Ta nghiến răng mắng, Diệu bỗng đặt ngón trỏ lên môi ta.
“Hừm…hồ li, chỉ cho phép nàng dùng tử này để gọi mình ta thôi.”
Ta ngẩng đầu nhìn trời, tức tối cực độ mà không biết nói thêm gì.
***
Phường bạc Trường Lạc hiệu xưng là chốn cực lạc, đương nhiên chữ ‘cược’ được đặt lên hàng đầu. Tuy nhiên, ngay tại nơi hỗn loạn, tạp nham, cờ bạc đêm ngày này, lại có một chỗ dành riêng cho các quán cờ…Phong Vân Tế Hội lâu.
“Tên hay, tên hay!” Kể từ khi học theo thư pháp cùng các lão phu tử, ta đã hiểu được một đạo lý, bất cứ những thứ nào mà ta nhìn nửa ngày không luận được ra là chữ gì thì đó nhất định là chữ hay. Thế nên lúc này khi đứng trước cửa quán cờ, nhìn vào bảng tên trên đỉnh quán, ta liền đưa lời cảm thán.
“Hay ở đâu chứ?” Mấy người bộ dạng thư sinh đột nhiên nổi hứng thú, vây quanh chỗ ta đưa lời nói.
“Bốn chữ ‘Phong điều vũ thuận’ này đặt ở đây hay quá còn gì?” Ta vừa nói xong, đám đông đều trợn mắt nhìn ta đầy chán nản.
“Phong vẫn tế hội.” Diệu đứng một bên cất lời chỉnh.
Ta đỏ bừng mặt, trăm câu ngàn chữ, chẳng bằng im lặng cho xong. Im lặng là vàng, im lặng là bạc, ta đ