ành Trường An chưa bao lâu, lại có nhiều chuyện xảy ra đến vậy?
Diệu không trả lời, tay cầm thanh kiếm chém lên y phục của kẻ nằm ngay gần chàng nhất. Nhìn thi thể, trong lòng ta cực kỳ hoang mang, tại sao…tất cả bọn chúng đều là thái giám?
“Bọn này từ đâu tới mà bị hoạn hết thế này?” Ta cố gắng trấn tĩnh, có điều toàn thân vẫn cứ run lên bần bật.
“Tất cả đều là cao thủ đại nội.” Giọng Diệu lạnh như băng.
“Cao thủ đại nội? Thế nhưng…những người trong cung sao lại muốn giết chàng, chàng là Tam Hoàng tử mà.”
“Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ, Phiến Nhi, ta biết nàng trách ta ra tay với Diệp, thế nhưng nếu không làm như vậy, người chết nhất định sẽ là ta.”
“Ta không hiểu chàng đang nói gì. Ta muốn đi tìm Diệp, đám người này lợi hại như vậy, hắn đang bị thương…” Ta quay người định rời đi, liền bị Diệp kéo mạnh vào lòng.
“Đừng đi, hãy ở lại bên ta.” Chàng đột ngột nghiêng đầy tựa lên vai ta, cứ như một đứa trẻ đang nũng nịu đòi quà.
“Ta không có thời gian đùa cợt cùng chàng.” Ta đẩy mạnh Diệu ra, nhưng chàng lại ôm ta chặt hơn trước.
“Đừng cử động!” Chàng nhẹ thì thầm bên tai. Nhưng lúc này ta không thể nghe theo lời chàng được.
“Chàng mau thả ta ra!” Trong lúc vội vã, ta dồn sức đẩy mạnh Diệu về phía sau. Thân người chàng khẽ run, sau đó ngã quỵ. Chàng ngẩng đầu, sắc mặt trắng nhợt không còn một chút sắc máu.
“Đồ ham ăn, nàng định mưu sát lang quân sao? Rốt cuộc nàng vẫn cứ chỉ là một thê tử dữ tợn.” Chàng đưa lời đùa cợt, trong khi ta thì kinh ngạc đến độ không nói được thành lời. Giây phút ta hoảng sợ cực độ, trước giờ ta chưa từng hoảng sợ như vậy, trái tim ta đau đớn đến mức không thể nào chịu nổi. Cả người ta không ngừng run rẩy. Diệu ngồi trước mặt miệng vẫn mỉm cười, nhưng chàng đang chảy máu. Máu tươi trào khỏi miệng, chảy xuống lồng ngực, nhuộm đỏ cả một khoảng áo.
“Tên hồ li chết tiệt, chàng làm sao vậy…đừng có dọa ta…hồ li chết tiệt, tại sao chàng lại chảy nhiều máu thế?” “Nha đầu, đừng khóc! Thì ra nàng không chỉ khóc vì Diệp mà còn rơi lệ vì ta nữa, nhưng ta chủ muốn nàng cười, nàng mà khóc, ta đau lòng lắm! Đừng khóc! Nàng yên tâm, hắn không sao đâu. Kế hoạch của ta, sau cùng đã thất bại. Phụ hoàng đã phái người cứu hắn về rồi. Bây giờ người mà họ muốn đối phó chính là ta.” Chàng bình thản cất giọng thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Phụ hoàng! Ta hết nhìn thi thể đám thái giám la liệt khắp nơi lại nhìn khuôn mặt đang mỉm cười mà trắng nhợt vì đau đớn của Diệu, trong lòng cảm thấy thập phần kinh hãi. Lẽ nào, tất cả mọi chuyện đều là…
Ta mở lòng bàn tay, viên Huyết Túc lặng lẽ rơi xuống đất.
Ánh mặt trời thoắt ẩn thoắt hiện phía sau dãy núi trùng điệp, khu rừng lại chìm vào tĩnh lặng như trước. Trong không khí tràn đầy mùi cỏ xanh mơn mởn, thi thể muông thú rữa nát hóa thành đám chướng khí mờ mờ ảo ảo. Khu rừng này khá rậm rạp lại bí ẩn. Ta đưa mắt nhìn về phía trước, chẳng hề thấy điểm kết thúc, như thể bút lông tung ra, du long cuồng thảo, trải rộng đến chân trời, mãi chẳng xác định nổi phương hướng.
Lúc này trời đang là ban ngày nhưng đứng giữa khu rừng cây lá rậm rạp, nắng không thể rọi tới mặt đất…Con đường khúc khuỷu, ngoằn nghèo, không biết phía trước có gì đang ẩn mình chờ đợi. Từ vách núi có rất nhiều tia nước bắn ra, khiến đường rừng càng thêm trơn trượt, chỉ bất cẩn một chút là sẽ ngã rất đau. Phía trước chướng khí ngột ngạt như biển mù, không khí ảm đảm, âm u khiến người ta choáng váng, mỏi mệt!
“Gần đây đúng là xui tận mạng! Thật chẳng khác nào chó về già bị hổ ức hiếp, nhớ năm xưa ở Trường An bản cô nương hiệu xưng…”
“Phải là Hổ về già bị chó hiếp đáp.” Rốt cuộc nàng có phải là con gái bảo bối của Ngọc Thừa tướng đương triều hay không thế?” Diệu dương dương tự đắc đưa lời chỉnh sửa.
“Là do gần đây chịu quá nhiều khổ sở, đầu óc ta không còn phản ứng nhanh nhạy như trước nữa. Thái y không phải đã nói, con người sau khi trải qua nhiều sợ hãi đột ngột, thường sẽ rơi vào tình trạng tinh thần hoảng hốt trong khoảng thời gian ngắn sao?”
“Thần trí của nàng thường xuyên thất thường. Nói thật lòng, Nam Cung Diệp bình tĩnh mưu trí, công phu hơn người, nếu không phải có nàng ở bên gây phiền phức, người của ta chẳng dễ dàng đắc thủ được như vậy.” Nam Dung Diệu liếc sang ta, lắc đầu than thở.
Hừm…Ta nhất thời nghẹn lời! Hai tay siết chặt, tính mở miệng mắng Diệu một hồi. Nhưng thôi bỏ đi, nể tình chàng đang bị thương, ta cũng không thèm so đo tính toán.
“Nghe ta hỏi này Nam Dung Diệu, chàng khẳng định cứ đi mãi con đường chết tiệt này là có thể về tới Trường An sao?” Lúc này ta đang đỡ Diệu, ngườ
i chàng dựa cả vào ta, khiến ta mệt đến mức mồ hôi túa ra không ngừng, trong khi trông chàng dường như đã lấy lại vẻ thanh nhàn, thoải mái. “Nói nàng ngốc lại còn không thừa nhận. Giờ sau chúng ta là cả một đội quân truy sát, dẫu có đi tới hay không tới Trường An thì cũng phải đi. Đây gọi là chạy trốn, có hiểu không?” Diệu ngáp dài một cái, càng dựa vào người ta hơn.
“Cũng có nghĩa chúng ta chưa chắc đã quay về Trường An? Đi cùng Diệp cũng phải chạy trốn, đi cùng chàng tình thế chẳng cải thiện hơn?” Trong lòng ta thật vô cùng bất mãn, giờ không biết rốt cuộc là ai muốn giết ai nữa. Tóm lại chỉ có ta là người đáng thương nhất.
“Nàng đừng có nói bản thân xui xẻo như sao chổi nữa. Có điều nàng an tâm, bản vương không sợ bị liên lụy đâu.”
“Chàng…chàng…ta…ta…ta nhịn!” Ta đây mới là người vô tội, phải chịu liên lụy. Đáng thương nhất, và cũng đen đủi nhất! Ta, một ăn mày chính hiệu, chẳng qua chỉ bất cẩn đầu thai nhầm, rồi dẫn đến thảm kịch ngày hôm nay.
“Đi chậm lại một chút!” Diệu dặn dò.
“Đi chậm lại thì đến khi nào chúng ta mới có thể thoát khỏi khu rừng này?” Ta nghiến răng cãi, lúc này người mệt đến chết đi sống lại là ta chứ đâu phải chàng?
“Mãi mãi không đi hết được khu rừng này thì thật tốt.” Diệu lẩm bẩm một mình.
“Cái gì cơ?”
“Hầy, tướng công của nàng là ta đang bị trọng thương, không thể đi nhanh được.” Diệu rất đáng thương, ta nghe mà khóe miệng bất giác co giật liên hồi.
“Chàng bị thương hay không thì liên quan gì đến ta? Chàng bị thương nặng đến mức không chữa trị được là tốt nhất.” Ta mệt mỏi quá độ, bụng đầy uất ức.
“Thật sao, thế hôm đó là ai đã khóc lóc, ỉ ôi hệt như một quả phụ vậy? Là ai cẩu khẩn với ông trời rằng chỉ cần ta không sao, bản thân tình nguyện giảm thọ mười năm? Lại là ai đã không quản đêm ngày tận tâm chăm sóc cho ta? Ngày nào cũng gọi tên ta, nói rằng yêu ta, không cho phép ta được chết?” Diệu nheo mắt nói.
“Giờ ta mong ông trời trả lại mười năm tuổi thọ cho ta lắm đây.” Ta lẩm bẩm nguyền rủa một câu, khuôn mặt đã đỏ lừ từ lúc nào.
Hôm đó, sau khi đối đầu với mười mấy tên cao thủ đại nội, Diệu bị nội thương trầm trọng. Ta kéo chàng trên đường, không ngừng thét gọi tên chàng, không cho phép chàng được ngủ thiếp đi. Chàng lạnh, ta ôm chặt lấy chàng truyền hơi ấm. Chàng đau đớm, ta cũng như đứt từng khúc ruột. Thế nhưng chàng cứ mê man lúc tỉnh lúc mê,không ngừng thổ huyết. Chính vào lúc ta hoảng sợ tột cùng cho rằng chàng chẳng thể nào cầm cự thêm được, thì vết thương của chàng dần hồi phục. Lúc ấy chàng còn cứng miệng nói rằng vì không nỡ để ta lại một mình trên cõi đời này nên chàng phải sống.
Suốt dọc đường đi, ta không nhẫn nhịn được cứ liên tục lẩm bẩm trong miêng. Diệu thì vô cùng hăng say khi được đấu khẩu với ta. Ta càng ngày càng xuống tinh thần, còn chàng thì càng ngày càng thêm hứng khởi.
“Nam Dung Diệu, ta nói cho chàng biết, nếu ngày mai ta vẫn chưa bước ra khỏi khu rừng này, bản cô nương sẽ…”
“Nàng đúng thật là lắm chuyện! Sau này lấy nàng về làm thê tử, ta không bị nàng làm phiền đến chết mới lạ.”
“Ai cần chàng lấy về làm thê tử chứ?”
“Không muốn làm thê tử của ta, nàng định làm ni cô chắc?”
“Ta không làm thê tử của chàng, tại sao phải làm ni cô?”
“Ngoại trừ ta ra, còn ai chịu lấy đồ ham ăn như nàng về làm vợ chứ?” Chàng mỉm cười nhìn ta âu yếm. Nụ cười của chàng xán lạn, trong trẻo như ánh sáng mặt trời đầu xuân, trong khoảnh khắc đã xua tan mọi âm u, ảm đạm. Nghe câu nói nửa đùa nửa thật của chàng, ta vừa bực lại vừa buồn cười.
“Diệu, chàng nói…chàng thực sự…không hề muốn giết chết ta sao?” Do dự rất lâu, cuối cùng ta vẫn muốn hỏi chàng nỗi nghi vấn mà bao lâu nay ta vẫn giấu trong lòng.
“Nàng muốn biết khoảng thời gian nàng ở cùng Diệp, Trường An rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đúng không?”
Ánh mặt trời xuyên qua từng nhành cây kẽ lá, trong thứ ánh sáng mờ ảo, diệu kỳ, ta nhìn thấy sắc mặt của Diệu lúc bừng sáng lúc sậm đen. Tiếng chim chóc đua nhau hót ca khiến giọng nói vốn dĩ đã không lớn lắm của Diệu càng trở nên mơ hồ, vô cùng lạ lẫm1
Ta và Diệu ngồi dựa vào một thân cây, ánh mặt trời in bóng chúng ta lên đám cỏ dại. Nghe chàng kể lại những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó, ta cảm giác mình xa cách thế giới này đến cả trăm năm rồi.
Hai tháng trước, sau khi ta và Diệp đột nhiên mất tích tại hoàng cung, không ai biết chúng ta ở nơi nào và xảy ra chuyện gì. Triều đình liền sai người đi tìm tung tích của chúng ta. Thời điểm ấy, trong cung có rất nhiều lời đồn thổi. Mà lời đồn thổi đáng sợ nhất trong số đấy chính là Diệu và phụ thân ta hợp mưu, đưa ta vào cung mưu hại Diệp. Thế nên phụ thân ta ở trong triều càng lúc càng khó xử, nhưng vì đám đại thần kia kiêng nể địa vị của ông ngoại và mẫu thân Diệu, cho nên ngoài lời đồn thổi ra, họ cũng không dám lên tiếng phát ngôn gì hết.
“Rồi ta tìm được cây trâm của nàng bên miệng giếng cổ, ta đã nghĩ rằng…nàng không còn trên thế gian này nữa?”
“Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó, mật thám của ta báo lại rằng thấy hai người xuất hiện ở vùng lân cận thành Hoa Âm..”
“Cho nên…chàng đã tới thành Hoa Âm?”
“Hai người còn sống, chỉ có một khả năng, dưới giếng cổ có đường ra, thậm chí còn thông tới ngoại thành Trường An.” Diệu bình thản phân tích, trái tim ta càng lúc càng đập mạnh, chàng… đã đoán trúng tất cả.
“Nếu ta suy đoán không nhầm, hai người chắc đã nhìn thấy thi thể của mẫu thân Nam Dung Diệp dưới đáy giếng đúng không? Năm xưa, bà ta không hề mất tích mà chính là bị mẫu thân ta hãm hại. Nếu sự việc bị vạch trần, ta và mẫu thân cùng toàn gia tộc đều không còn chỗ đứng trong triều nữa, còn nàng…âm mưu dâng mỹ nhân vào cung để nội ứng ngoại hợp, cùng âm mưu đoạt quyền của phụ thân nàng năm đó sẽ bị lộ. Thế nên ta chẳng còn lựa chọn nào khác…”
“Chàng lo ta và Diệp sau khi quay về thành Trường An sẽ đam chân tướng mọi chuyện về mẫu thân Diệp chết oan năm đó ra nói sao? Cho nên, chàng đã phái người truy sát chúng ta, hi vọng có thể che đậy được chuyện này?” Giọng ta bỗng cao vút lên đầy kích động.
“Không, trong kế hoạch của ta chưa từng có nàng. Ta đã thử không để tâm đến sự sống chết của nàng, nhưng ngay đến bản thân ta cũng không thể hiểu nổi, tại sao trong lòng lúc nào cũng bất an, đau lòng. Phiến Nhi, ta thực sự không thể ra tay với nàng được. Vì thế, ta đã đích thân đến thành Hoa Âm, ngăn cản kế hoạch do chính mình sắp đặt. Thực ra khi ở trong phòng thuốc của Phạm huyện úy, những cao thủ đ