c tại. Ta đã lớn ngần này, cũng từng lăn lộn trong giang hồ nhiều năm, bị ăn hiếp, bị bán rẻ, nhưng chưa bao giờ có cảm giác đau lòng như giây phút này.
Bể dâu chìm nổi, thời gian qua đi, kiếp hồng nhan đã lỡ.
Ta không oán hận dã tâm của một Hoàng tử, ta chỉ oán hận đêm ấy, khi chàng kể câu chuyện của chính mình, không ngờ lại có thể xuất ra vẻ mặt chân thành đến vậy. Ta không oán hận việc chàng muốn giết ta, ta chỉ oán hận tại sao chàng lại lợi dụng ta để khiến Diệp tổn thương. Những tháng này bên nhau chẳng qua chỉ là một màn kịch, như đóa hoa nở rộ nhưng chóng tàn. Ta mím chặt mội, để mặc cơn giá lạnh chạy dọc cơ thể, dù nỗi nhớ thương có lớn đến đâu cũng chẳng khiến ta làm liều được nữa.
***
“Ta chỉ là quen với cảm giác có hai người rồi, không muốn phải quay về cuộc sống đơn độc nhưng trước kia nữa.”
***
Lời Diệp văng vẳng bên tai cùng hình ảnh nụ cười yếu đuối của hắn cứ hiện rõ trong tâm trí ta. Còn người đàn ông trước mặt đã càng lúc càng trở nên mơ hồ. Một người vì ta mà thân mang trọng bệnh, đang đợi ta về cứu mạng, sao ta có thể ở đây phí thời gian thương nhớ một người giả dối, độc ác. Ta nghiến chặt răng, quay người rời khỏi. Nhưng khi quay lại, đã không thấy bóng dáng Phạm Nguyên Bảo đâu nữa. Ta đành phải đợi cơ hội khác để động thủ thôi.
Lúc ta quay lại nhìn về phía Diệu, ánh mắt chàng đã rời đi chỗ khác, hoặc có thể do ta cải trang quá giỏi, hay trong mắt chàng hoàn toàn không có hình bóng ta. Ta quay người bước đi, trong lòng không khỏi buồn thương, cây hoa vẫn đẹp, chỉ tiếc hương bay xa, vật còn mà người đã mất. Mùa xuân mưa nhiều, lúc nãy ánh mặt trời còn xán lạn, trong chớp mắt đã lất phất mưa bụi đầy trời. Đàn ông đều là kẻ vô tình, thử hỏi thế gian được mấy người thật lòng đây?
Ta nắm chặt đôi bàn tay đã lạnh giá như băng, không có ai giúp ta sưởi ấm đôi tay, lại càng không có ai hỏi thăm một kẻ ăn mày thê thảm đang đi lững thững dưới mưa như ta. Ta chẳng qua chỉ là một kẻ ăn mày bị bỏ rơi, thậm chí còn là một ăn mày đen đủi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị phát hiện ra thân phận, sau đó, tức thì sẽ mất mạng.
“Này, ăn mày thối tha, ngươi đang cản đường đi của ta đấy.” Đúng lúc ta đang cảm thấy buồn bực cực độ, một người bỗng đẩy mạnh ta sang một bên, miệng không ngừng mắng nhiếc.
“Con mắt nào của ngươi nhìn thấy bà cố này đi ăn xin hả? Bà cố của ngươi hỏi xin ngươi gì chưa? Ta vứt cho ngươi một đồng tiền vậy có phải ngươi cũng trở thành một tên ăn mày không?”
“Thì ra là đồ điên.”
Nghe người này chửi lại một câu, tâm trạng ta càng thêm tồi tệ. Bao nhiêu năm nay, ta vẫn luôn cho rằng làm một kẻ ăn mày chẳng có gì là không tốt cả, thế nhưng lần này, sao ta cứ thấy căm ghét sự thật bản thân là một kẻ ăn mày đến thế.
“Không phải là ăn mày tại sao lại đi ăn xin?” Một giọng nói khắc nghiệt vang lên, ta quay đầu lại đầy phẫn nộ, không ngờ người vừa cất tiếng là người phụ nữ mà ta gặp ban sáng, người đã hắt cả chậu nước lạnh vào ta, bây giờ bà ta lại lấy ta ra làm trò cười.
“Để tránh ngươi nói ta không có tiền, chi bằng tốt nhất nên đi ăn xin cùng ngươi, thôi thì đồng tiền này coi như bố thí cho ngươi vậy.” Dứt lời, bà ta ném đồng tiền xuống dưới chân ta, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Xem ra sáng nay bà ta bị ta chọc giận tới mức trào máu giờ trở lại trả thù.
“Ăn mày thì đã sai, còn hơn bà, ngay cả ăn xin cũng không biết.” Tâm trạng ta lúc này vốn đã không tốt nên nhanh chóng trút giận dữ lên bà ta.
“Ngươi nói gì, đồ ăn mày bẩn thỉu. Ngươi có biết Lý Tiên Tiên ta ở thành Hoa Âm này là người nói một không ai dám nói hai không?” Lý Tiên Tiên gì chứ? Ta chưa từng nghe nhắc đến?
“Bà rất nổi danh sao? Bình thường ăn mày ở con đường nào? “ Ta nhướng cao đôi mày, có gì ghê gớm chứ, khi ta còn lăn lộn ở phố Tây, chẳng hiểu bà đnag hít gió tây bắc ở phương nào.
“Ta Lý Tiên Tiên chính là nhân vật nổi danh như cồn tại Thành Hoa Âm này. Ta cảnh cáo tên ăn mày nhà ngươi, đừng có mà chọc tức ta.” Rõ ràng bà ta tự tìm đến giờ lại thành ta vô duyên vô cớ gây sự.
“Này, bà nổi danh đến mức nào chứ? Phải chăng bà chính là huyện lão gia?”
“Hừm!”
“Mau nói xem bản lĩnh bà đến mức nào, không đi xin ăn thì cũng phải ăn cơm chứ, trừ phi bà ngoài việc ăn cơm ra thì chẳng có bất cứ tài cán nào khác.”
“Ai nói vậy, ngoài việc ăn cơm ra, ta còn biết đi ngủ.”
“Vậy sau khi tỉnh dậy thì sao, bà có làm việc gì không?”
“Làm việc là nghĩa vụ của những kẻ thấp hèn, bình thường, ta chỉ lo trang điểm cho bản thân thật xinh đẹp, tươi tắn, tức thì đàn ông sẽ tự tìm đến dâng tiền tận miệng.”
“Vậy thì bản chất của chúng ta cũng giống nhau thôi. Những gì kẻ ăn mày như chúng ta bình thường ngoài việc ăn cơm ra cũng chỉ có đi ngủ, trước nay không hề làm việc gì. Bởi lẽ chỉ có kẻ ngốc mới làm việc. Hàng ngày ta sẽ khiến cho bản thân trở nên rách rưới, bẩn thỉu, tự nhiên sẽ có người đưa tiền đến tận miệng.”
Bà ta nhìn ta bằng ánh mắt kinh ngạc, hiển nhiên không hiểu dụng ý thực sự trong lời nói của ta.
Ta cúi đầu nhặt mấy đồng tiền dưới chân lên, đập mạnh vào lòng bàn tay bà ta, tức thì bà ta liền trợn trừng mắt lên đầy kinh ngạc.
“Quy tắc làm ăn mày của chúng ta là không thể nhận tiền của người cùng nghề.” Ta vừa nói dứt lời, những người gần đó liền bật cười thành tiếng, giễu cợt được người phụ nữ đầu óc thiếu thông minh đó lần nữa, nỗi sầu muộn trong lòng ta cũng vơi đi quá nửa, cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.
“Ây da, cái tên ăn mày chết tiết này, lão nương lại bị ngươi chơi lần nữa rồi. Ngươi không biết chỉ cần một câu nói của Huyện úy đại nhân là ngươi chẳng thể sống nổi ở thành Hoa Âm này sao?”
“Huyện úy đại nhân không thể quen phường vô công rồi nghề, để mà đi so đo tính toán ta được.”
“Vậy thì chưa chắc! Cái đó còn phải xem là vì ai nữa.” Lý Tiên Tiên mỉm cười tươi tắn, tỏ rõ vẻ tự tin.
Trong lòng ta lập tức vui mừng khôn xiết, phải chăng bà ta và Phạm Nguyên Bảo thực sự có quan hệ mờ ám? Cũng có khi, nói không chừng ta lại moi được chút manh mối từ người phụ nữ đầu óc không thông minh, mồm miệng không lanh lợi này.
“Lẽ nào Phạm đại nhân thực sự sẽ ra mặt vì bà?”
“Ngươi muốn thử sao?”
“Nếu chỉ vì đối phó một tên ăn mày, ta nhất định sẽ không phục, nói không chừng bà gặp vận may, thành Hoa Âm đã cấm ăn mày rồi ấy.”
“Vậy ngươi muốn thế nào?”
“Hãy đưa ta tới phủ Huyện úy đại nhân, nếu bà có thể đưa ta vào trong, ta đương nhiên sẽ tin, đến lúc đó, bà muốn ta gọi một tiếng gia gia cũng được, gọi một tiếng bà bà cũng xong. Tất cả sẽ nghe theo bà hết. Có điều, nếu bà thua cuộc, thì bà phải quỳ trước mặt ta, gọi hai tiếng ‘bà cố’, sau đó còn phải đi ăn xin cùng ta ba ngày liền.” Thấy đám người xung quanh đã tản đi, ta liền hạ thấp giọng thì thầm bên tai bà ta.
“Đưa một tên ăn mày như ngươi vào trong phủ huyện?” Bà ta tỏ vẻ khó khăn.
“Nếu không làm được thì thôi vậy, phủ Huyện úy đại nhân không phải bốc phét là có thể vào được đâu.”
“Được rồi, ta sẽ đưa ngươi vào, có điều ngươi phải làm theo lời dặn của ta.” Bà ta đột nhiên nhỏ giọng, hai tay khoanh trước ngực, không ngừng quan sát ta từ đầu đến chân.
“Được, nhất ngôn cửu đỉnh.” Ta thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần có thể vào phủ Huyện, thì chẳng có thứ gì mà Ngọc Phiến Nhi ta không thể ăn trộm được.
“Tên ăn mày khốn kiếp, cứ chờ đó mà gọi ta là bà cố đi.” Bà ta lạnh lùng lên tiếng.
“Ai gọi ai là bà cố cũng còn chưa rõ đâu.” Ta chu miệng cãi.
“Cứ chờ đấy, tối nay, nhớ đứng trước cửa hàng nhà ta.” Người phụ nữ này hừm một tiếng sau đó quay người bỏ đi đầy ngạo mạn.
***
Mưa vẫn cứ rơi mãi, không khí lạnh lẽo thoang thoảng mùi hương hoa dịu ngát. Lướt qua những cành hoa quỳnh, ta nhẹ nhàng men theo con đường ven hồ. Trong làn mưa, ta có thể thấy cảnh núi non hoa lệ, hùng vĩ, những lớp núi trùng trùng điệp điệp thoắt ẩn thoắt hiện. Ở phía chân trời xa, là ánh mặt trời sáng lóa như xé mây, xé sương rọi thẳng xuống nhân gian.
Cảnh sắc tuy đẹp, nhưng trong lòng ta không hiểu sao lại ngập tràn cảm giác rét lạnh đến thấu xương.
Ta chán nản nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, vô số hạt mưa li ti rơi xuống rồi nhanh chóng tan biến giữa mênh mông hồ nước, gió thổi ào ào. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, chỉ thấy mưa giăng khắp chốn.
Một mình ngắm mặt hồ trống trải, ta đột nhiên thấy sống mũi cay cay, nhớ lại việc Diệu đã lừa gạt mình, rồi việc vì ta mà Diệp bị trọng thương, lại đến đám Hoa Hoa, Thảo Thảo không biết hiện giờ sống chết thế nào? Bức bối quá ta liền đưa chân đá bay hòn sỏi trước mặt. Ngọc Phiến Nhi, ngươi phải phấn chấn lên, có nỗi khổ gì mà ngươi chưa từng nếm trải? Làm sao ngươi có thể sầu thảm như vậy chứ? Ta âm thầm mắng nhiếc bản thân. Ta vốn không thích bản thân của hiện tại, sợ được cũng sợ mất, chẳng hề giống với Ngọc Phiến Nhi không sợ trời không sợ đất, lúc nào cũng vui vẻ, hân hoan, kiên cường đối diện với cuộc đời trước kia.
Mưa càng lúc càng lớn, người đi đường chạy mưa đã chẳng thấy một ai, chỉ còn một mình ta lang thang quanh hồ, rồi trút giận lên chính chiếc bóng của mình in dưới đám nước tồn đọng dưới chân. Mưa xuân khiến thành Hoa Âm trống trải trong sắc trời ảm đạm, đâu đó phảng phất nét tiêu điều. Gió thổi khiến chuông gió nhà ai reo vang, từ xa truyền lại, như thể đang hát ca điều gì.
Ta nhìn bóng mình in dưới vũng nước, trong ánh mắt hiện rõ nét bất an, buồn bã, cô đơn. Làn da lúc này đen ngòm, bản thỉu. Y phục trên người rách nát, một vài vết rách lớn để lộ cả phần da thịt bên trong đã lạnh tới mức tím đó. Nước mưa khiến y phục ta ướt đẫm, dính sát vào người, trông ta lúc này y hệt chiếc gối thêu hoa nhét đầy vải vụn của các đại thẩm sống tại phố Tây. Mưa mỗi lúc một to, tạt mạnh vào mặt, bóng hình trong nước cũng không còn rõ ràng. Hình ảnh đó phút chốc nhạt nhòa rồi biến thành tuấn tú vô song, toàn thân bận áo gấm tuyệt đẹp, trên tay phe phẩy chiếc quạt thanh tao. Ta đưa tay dụi mắt, phải chăng vì quá lạnh nên sinh ra ảo giác?
Dần dần, mưa mỗi lúc một lớn hơn, các hình ảnh phản chiếu trong nước vỡ vụn. Ta mở lớn hai mắt, nhìn vị công tử phong độ ngời ngời, bước chân vào căn nhà lớn hoàn toàn xa lạ. Rồi cảnh tượng khác hiện ra, mới nhìn thôi mà ta đã thấy choáng váng, cảm giác như mình đang ngồi trên một chiếc kiệu nhỏ đong đưa. Gương âm dương đáng chết, sao lại khiến ta cảm thấy khó chịu thế này! Ta cố gắng nhẫn nhịn cảm giác khó chịu đang cồn cào trong bụng, mưa xối xả lao xuống mặt hồ khiến mọi hình ảnh càng thêm hỗn loạn.
Đó là nơi nào nhỉ? Còn đang mải nghĩ thì hình ảnh trong mặt hồ lai được thay bằng tấm bình phong bằng gỗ sơn đỏ điêu khắc tinh xảo, ánh sáng chiếu lên bóng lóa. Mặt tấm bình phong có đề bài thơ ngũ ngôn ‘Thu sơn cục thiên tịnh’ của Châu Diên Linh. Gió nhẹ thổi qua, mặt nước rung mạnh, tấm bình phong cũng lay động theo bóng nước. Đột nhiên, trên mặt nước xuất hiện thêm hình ảnh một thiếu niên đang lén lút nấp sau tấm bình phong ghé đầu nhìn ra…Vị thiếu niên này chính xác là ta. Sau tấm bình phong có bày giá đặt bát tiên bằng gỗ đàn hương. Chiếc giá đặt đối diện cửa ra vào, bên cạnh còn treo hai câu đối. Ngay lúc đó, ta kéo nhẹ một bên câu đối, giá đựng thuốc hiện ra.
Phòng thuốc? Không ngờ nơi này chính là phòng cất giữ thuốc. Trên đó có r