lúc ngàng cân treo sợi tóc con quái thú vẫn quyết không chịu từ bỏ cuộc tranh giành.
Dù chết đến nơi rồi nhưng ta vẫn dồn hết sức để bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng… Thà chết ta cũng nhất định phải bảo vệ báu vật ăn trộm tới cùng. Ta và quái thú cứ như vậy tiếp tục chìm xuống. Dòng nước càng lúc càng xiết mạnh như thể một cơn lốc, xoáy hai chúng ta vào một thế giới khác.
***
Không biết qua bao lâu rôt cuộc thì ta cũng tỉnh lại. Khi mở mắt ta thấy mình đã không còn ở trong nước nữa.
Đây là nơi nào chứ? Ta sờ lên khuôn mặt đầm đìa nước của mình, cảm giác ngửi được cả mùi rêu ẩm mốc. Y phục của ta chưa khô hết, dính chặt vào người khiến ta cảm thấy lạnh vô cùng.
Đang định bò dậy, ta liền phát hiện có thứ gì đó đang níu giữ mình lại. Ta định thần nhìn sang…trời đất quỷ thần ơi! Tên ma đầu sát nhân Nam Cung Diệp đang nằm ngay bên cạnh ta, tay ta vẫn nắm chặt lấy sợi dây bạc trong tay ta. Lẽ nào, con quái thú rơi từ trên trời xuống mà ta thấy lúc trước là hắn? Bởi vì thấy ta lấy sợi dây bạc của mình nên hắn đã liều mình nhảy xuống đáy giếng giành lại? Chắc không đến mức điên khùng thế chứ? Nghĩ đến việc được tên ma đầu sát nhân này lôi lên bờ, khóe miệng ta khẽ co giật, sắc mặt đen sẫm lại. Bồ tát tỷ tỷ, lúc nãy con đã lập một lời thề nếu ai cứu mạng, con nhất định sẽ gán thân đền đáp, nhưng liệu lúc này con có thể thu hồi lời thề đó không?
Ta loạng choạng đứng dậy, nuốt nước miếng, hắt xì hơi vài cái, rồi trợn mắt nhìn Nam Cung Diệp đang nằm trên mặt đất, trong lòng không khỏi thầm vui sướng. Quả nhiên ông trời có mắt, phong thủy chuyển dời, cuối cùng đã đến lượt ta đứng hắn nằm, ta tỉnh còn hắn ngất lịm. Lúc này ta không trả thù hắn thì đợi đến khi nào? Ta sẽ cho ngươi biết kết cục của những kẻ dám đắc tội với Đệ nhất thần trộm phố Tây là như thế nào. Ta đưa tay phẩy mũi, tiến lên phía trước, cúi người tìm trên người hắn xem còn có bảo bối gì không rồi tính tiếp.
Không phải chứ! Đường đường là một Hoàng tử, Vương gia đương triều, không ngờ ngươi chẳng còn thứ gì đáng tiền cả. Ta dùng tay lần sờ loạn xạ trên người hắn, thế nhưng chỉ thấy mấy tấm lệnh bài, mấy miếng ngọc vỡ, và vài tờ giấy nhăn nhúm viết đầy chữ. Không có ngân lượng, lại chẳng có ngân phiếu, hắn thậm chí còn nghèo hơn một tên ăn mày là ta nữa.
“Đáng ghét! Mong là cả cuộc đời này ta không bao giờ phải gặp lại ngươi nữa.” Ta trừng mắt lườm hắn, trong lòng nảy sinh bao phương thức trả thù. Tên tiểu tử thối, dám bóp cổ ta khiến ta phải cầu xin thê thảm. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, nhưng vì bản cô nương là ăn mày nên báo thù chậm chỉ nửa khắc thôi cũng là quá muộn rồi.
“Ma đầu sát nhân, sau này gặp lại nhau nữa.” Ta nhấc chân đá mạnh vào người hắn.
“Ây da!” Chỗ này mặt đất trơn quá! Ta vừa dùng sức một chút cả người đã phi qua, ngã thẳng lên người tên ma đầu sát nhân cuồng loạn. Cằm ta bổ thẳng vào trán hắn. “Á!” Đầu của tên này phải chăng được làm từ sắt, đau chết đi được. Ta vừa xoa chiếc cằm đau đớn, vừa nguyền rủa chiếc đầu chết tiệt của tên khốn. Tên ma đầu sát nhân này nhất định đã luyện thiết đầu công, suýt chút nữa thì khiến ta vỡ cằm, không thể ăn uống được gì.
Ta gãi đầu, đưa mắt nhìn ra tứ phía. Kì lạ, đây là nơi nào chứ? Trước mắt ta chỉ toàn là những phiến đá phủ đầy rêu xanh. Không khí đẫm mùi ẩm mốc, nước bẩn đọng lại đầy trên mặt đất. Trong những khe đá nhỏ hắt ra chút ánh sáng yếu ớt. Lẽ nào chúng ta bị nước giếng đẩy đến một nơi khác.
“A…” Người bên cạnh khẽ rên, ta sợ hãi lùi về phía sau vài bước, rồi vội vàng chạy quanh một vòng để tìm chỗ ẩn náu. Nếu không đợi tên ma đầu sát nhân kia tỉnh lại, ta chắc chắn sẽ phải chết mà không có chỗ chôn thân. Hầy, cái nơi khốn khiếp này sao lại kì quái thế! Ông trời ơi, ngài đối xử với con thật thiếu công bằng. Ta tuy rằng không được học hành tử tế, thế nhưng ít nhiều cũng từng được các lão ăn mày đi trước kể chuyện cho nghe. Trong những câu chuyện của họ, nếu ai đó bị rơi vào nơi âm u, tăm tối thường sẽ tìm được kho báu, hoặc giả sẽ gặp được một cao thủ võ lâm đang lâm nạn, mình đầy thương tích, trước khi chết chỉ có một tâm nguyện là truyền hết công lực tu luyện cả đời mình cho kẻ mà họ gặp. Thế còn con thì sao? Ông trời ơi, ngài hãy mở to mắt mà nhìn đi, nơi quạnh quẽ chó ăn đá gà ăn sỏi này, thậm chí còn không có một chỗ để cho con trốn nữa.
“Lạnh quá…” Hắn lại rên lên.
Ngươi lạnh cái gì chứ? Không nhìn thấy ta cũng đang run lẩy bẩy hay sao? Ta bực bội quay lại lườm hắn. Thế nhưng cùng lúc bỗng phát hiện hắn trông không được ổn lắm. Đôi môi tím ngắt, toàn thân run rẩy, miệng thì không ngừng lẩm bẩm câu gì đó mà ta nghe chẳng tài nào hiểu nổi.
“Lạnh? Cho ngươi chết lạnh mới đánh.” Thấy hắn nói những lời không rõ ràng, ta cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều, liền rón rén bước lại gần chỗ hắn. Lúc này sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, đôi môi càng lúc càng tím sậm.
“Ta sẽ khiến ngươi lạnh hơn nữa.” Ta nghiến răng, trong lòng có chút đặc biệt sung sướng. Trời cao có mắt, thật cảm tạ các vị Thần tiên tỷ tỷ đã cho ta cơ hội trút giận này. Ta hắng giọng rồi ngồi xổm xuống, hất nước lạnh ở cái đầm bên cạnh vào người tên ma đầu sát nhân này.
Nơi quỷ quái này càng lúc càng lạnh, ta vòng tay ôm quanh mình, không ngừng nhảy nhót cho cơ thể ấm lên, lại nhìn sang tên khốn kia, toàn thân hắn vẫn đnag run lên cầm cập. Trong lòng ta đột nhiên có chút hoang mang, đừng nói là hắn bị ta giày vò rồi chết đi đấy. Tuy rằng ta có oán hận tên sát nhân này, cũng đã nguyền rủa cho hắn chết đi, thế nhưng, ta thực sự không hề có ý định hại chết hắn. Trước kia có lúc còn làm ăn mày, dù đã gây ra rất nhiều chuyện thất đức như chọc ngoáy tổ kiến, hay bắt trộm con thỏ nhà Vương viên ngoại ở phố kế bên rồi nướng lên ăn, nhưng trước nay ta chưa từng nghĩ đến chuyện giết người.
“Này tỉnh lại đi, ngươi đừng chết vội!” Ta quỳ xuống, vỗ mạnh lên mặt hắn vài cái. Kì lạ, công phu của hắn chắc chắn giỏi hơn ta, không có lí gì ta thì khỏe mạnh, còn hắn lại bất tỉnh lâu đến vậy? Lẽ nào hắn không biết bơi?
“Này, ma đầu sát nhân, mau tỉnh lại đi! Ngươi…ngươi…ngươi cứ hôn mê mãi thế này, ta biết phải làm sao? Ngươi chết không phải do ta hại đâu nhé. Ngươi…ngươi…ngươi phải nhớ kĩ đấy, chết rồi đừng đến tìm ta. Có…có…có điều nếu không nhớ được ta là ai là tốt nhất.” Nói rồi, ta đẩy hắn thêm mấy cái nhưng hắn không hề phản ứng, ta bất giác hoảng hốt, chẳng thốt nên lời.
“A…” Hắn bỗng rên rỉ. Ta thấy vậy sợ đến độ nhảy dựng lên. Tên ma đầu sát nhân này sao lúc thì chết lúc lại sống thế này? Định dọa bản cô nương sợ chết khiếp sao? Trong lòng thầm chửi rủa, nhưng ta vẫn cảm thấy có điều gì không đúng. Ta chẳng qua chỉ vẩy một ít nước lạnh lên người hắn thôi, tại sao hắn lại phản ứng mạnh như vậy? Toàn thân hắn lúc này tím ngắt như một trái nho, càng nhìn lại càng thấy không giống như bị lạnh bình thường. Ta đưa tay lên sờ cánh tay hắn, cánh tay lúc này đã xanh tím, lạnh như một tảng băng. Đột nhiên, ta tóm chặt lấy tay ta khiến ta sợ chết khiếp, tim đập thình thịch không ngừng. Ta định rút tay lại mà không được, thế nên căng thẳng tới mức mồ hôi đầm đìa. Hắn…hắn định làm gì chứ?
“Đừng đi…đừng rời xa ta…” Hắn kích động lên tiếng, dường như đang chìm trong một giấc mộng đáng sợ nào đó. Ta dồn hết sức định gạt tay hắn ra, nhưng hắn không chịu buông. Vầng trán hắn lúc này đầy mồ hôi, chảy xuống cả khuôn mặt tuấn tú. Đôi môi hắn mím chặt lại chẳng khác nào một đường chỉ.
Tên ma đầu sát nhân biến thái này hôn mê bất tỉnh rồi mà vẫn còn lôi kéo ta, quyết không chịu buông. Ta tức giận phẩy mạnh tay hắn, còn hắn cứ như thể đang lấy hết sức lực còn lại trong người níu chặt tay ta lại.
“Đừng rời bỏ ta…cầu xin…đừng đi…” Là người nào lại có thể khiến cho người đàn ông kiêu ngạo, lạnh lùng này chịu hạ giọng, cúi đầu khẩn cầu, ngữ khí chất chứa nỗi cô đơn, tuyệt vọng và đau đớn như vậy chứ?
Lúc ta dùng sức rút tay ra, khuôn mặt hắn đột nhiên quay sang, hai mắt vẫn nhắm nghiền, đôi mày nhíu lại, gắng sức ngước đầu về phía ta. Trái tim ta bất chợt đau thắt, bàn tay vẫn bị hắn nắm chắc, không cách nào vùng vẫy ra được. Không phải hắn làm tất cả mọi điều cũng chỉ vì một mục đích không muốn bản thân bị bỏ rơi thôi sao? Trong cuộc đời này có bao người như thế, ta cũng từng như vậy, từng nỗ lực trong vô vọng. Ta của trước kia, từng vì một người đàn ông mà nỗ lực không ngừng, thế nhưng sau cùng chàng vẫn bỏ đi cùng một người con gái khác. Trái tim đã tê dại từ lâu của ta lại bắt đầu nhói lên từng hồi. Thì ra ta vẫn còn biết đau, ta còn tưởng một ăn mày…hoàn toàn không có tư cách quan tâm đến ai, lại càng không có tư cách để mà đau đớn.
Ta nhìn Nam Cung Diệp, kẻ rất giống mình năm xưa. Chúng ta đều cất giấu bản ngã thật của mình trong sâu thẳm cõi lòng, sâu đến mức ngay chính mình cũng không thể tưởng tượng nổi. Hắn là Vương gia được Phụ hoàng yêu quý, còn ta là ăn mày đầu đường xó chợ. Hắn đem mọi buồn đau che giấu sau vẻ ngoài lạnh lùng là bởi hắn quá đỗi cao quý, cao quý đến độ không thể cho ai nhận ra chút mềm yếu của mình. Còn ta thường ngày vẫn hay dùng sự vui vẻ để che giấu bi thương, bởi lẽ ta vốn hèn kém, hèn kém đến mức bất cứ lời oán thán nào cũng đều trở nên xa xỉ. Nhưng cuối cùng cả ta và hắn sau khi gỡ bỏ lớp phòng bị bên ngoài đều trở nên yếu đuối như nhau.
Ta nhẹ nhàng vén phần tóc rối bời của hắn ra sau gáy, và rồi tay ta bỗng khựng lại.
Dấu răng. Vào khoảnh khắc ta vén mái tóc hắn lên, ta bỗng thấy một vết thương nhỏ phía sau tai hắn. Hai lỗ tròn nhỏ xíu đã không còn rỉ máu, phần thịt bị lật cả ra ngoài. Ta giật thót tim, vết thường này ta đã từng bị, chính là vết rắn cắn. Nhìn màu sắc của vết thương, ta biết độc rắn đã bắt đầu phát tán. Nếu không hút độc ra kịp thời, e là hắn khó giữ được tính mạng. Xem ra hắn hôn mê bất tỉnh không phải vì không biết bơi mà vì đã bị trúng độc quá nặng.
“Thôi bỏ đi, nể lúc này ta và ngươi đồng bệnh tương lân, bản cô nương làm việc tốt tới cùng vậy.” Ta lắc đầu thân dài một tiếng rồi dùng lá cây đựng lấy ít nước, lại tìm mấy thứ thuốc mọc xung quanh có khả năng khống chế nọc độc. Sau khi rửa sạch vết thương, ta liền cúi người hút độc cho hắn. Vừa hút độc, ta vừa nhai số cỏ thuốc kia để chống lại độc tính. Tiếp đó, ta nhổ đống cỏ thuốc đã được nhai nát đắp vết thương tên ma đầu sát nhân. Đống bầy nhầy màu đen vừa được đắp lên, hắn liền co giật vài cái, vẻ mặt trông càng đau khổ hơn trước.
“Này, tên ma đầu sát nhân, ta cảnh cáo ngươi, bản cô nương đã tận hết sức rồi, ngươi đừng có chết đấy!” Ta ra sức đánh mạnh lên ngực hắn. Đừng chết! Đừng có chết mà.”
“Ôi trời ơi! Sao đột nhiên ngươi lại tỉnh thế?” Người đàn ông trước mặt không biết đã mở mắt từ lúc nào, ánh mắt không biết đang vui hay buồn. Ta sợ hãi lùi lại phía sau vài bước, sau khi xác định rõ tên khốn nào không còn chút sức nào để phản công ta mới an tâm phần nào. Chẳng phải ta đang tự chuốc vạ vào thân, muốn cứu người nhưng lại sợ hắn tỉnh lại sẽ giết mình.
Thấy dáng vẻ thê thảm của ta, đôi mắt đầy mỏi mệt của hắn bỗng nhiên ánh lên chút vui vẻ. Một nụ cười thoáng qua, rồi tan đi trong tích tắc, lúc định thần nhìn lại, hắn đã trưng ra vẻ mặt kiêu ngạo, cao cao tại thượng.