Biết bọn Hoa Hoa không sao, nỗi lo lắng trong lòng ta cũng tiêu tan. Vậy là ta có thể an tâm cùng Diệu quay về phủ Thừa tướng. Diệu đi ngay phía sau ta, còn ta thì cúi đầu đi trước, thế nhưng ở tư thế này ta vẫn nhìn thấy y phục màu lam của chàng bay bay theo gió, bước đi nhẹ nhàng như mây.
Lúc chúng ta đi ra tới đầu ngõ, thì mấy tên hắc y nhân, ánh mắt lạnh lẽo đang xông về phía ngược lại. Tốc độ của bọn họ rất nhanh, cũng chẳng chút để tâm đến ánh mắt hiếu kỳ của ta mà nhanh chóng đi lướt qua. Vào giau phút ấy đột nhiên trong lòng ta trào dâng một dự cảm chẳng lành.
“Thật kì lạ, con ngõ này vốn là chốn dung thân của đám ăn mày, hướng bọn họ tiến về lại chính là căn miếu hoang, thế nhưng… ta chưa từng nhìn thấy bọn họ xuất hiện ở đây bao giờ.” Ta quay đầu đưa mắt nhìn theo hướng bọn họ đang đi tới, ánh mặt trời chói lòa, khiến ta tức thì lóa mắt. Lúc đưa tay lên che nắng, đầu ta bỗng đau như búa bổ. Những hình ảnh mộng mị mà ta nhìn thấy lúc trước lại hiện lên: mãu, lửa, đao, kiếm, bóng người, chém giết…
“Nhìn bước chân chắc chắn bọn họ là người tập võ, hơn nữa còn thuộc hàng cao thủ. Nội công không hề kém, tại sao một nơi thế này lại xuất hiện nhiều cao thủ như vậy chứ?” Diệu ngồi xuống, kiểm tra kỹ dấu vết để lại khi đám người kia đi qua. Ta cũng ngồi xuống cạnh chàng, chỉ thấy những dấu chân nông sâu khác nhau. Nơi này toàn lát đá đen, vậy mà khi họ bước qua có thể để lại dấu chân sâu như vậy! Thực không đơn giản chút nào!
“Thôi chết! Chúng ta nhất định phải nhanh chóng quay lại ngôi miếu hoang thôi, có lẽ mấy đứa trẻ xảy ra chuyện rồi.” Ta kinh hãi đến mức hoảng loạn. Những người này phải chăng đang xông về phía bọn Hoa Hoa? Thế nhưng, tại sao chứ? Đầu ta lại đau nhói lên, trước mắt ngập tràn cảnh tượng tang thương chết choc.
Diệu thu lại dáng vẻ lười nhác, bất cần mọi khi, một tay kéo tay ta chạy hết tốc lực. Sau khi xem xét kĩ những dấu chân kia, nét mặt chàng cực kỳ nghiêm nghị, khiến ta nhìn càng thêm lo lắng.
Tiết trời đầu xuân, khi ánh mặt trời yếu đi một chút là người ta lại cảm thấy ớn lạnh. Lúc chúng ta đến trước cửa miếu hoang, Diệu đột nhiên dừng bước. Khi nãy vẫn còn thấy vầng mặt trời chiếu rọi, chớp mắt trời đã trở nên âm u, mờ ảo, cả con ngõ ngập mùi nguy hiểm, xen lẫn chút quỷ quái. Bốn bề tĩnh lặng như nghĩa địa, không khí ẩm ướt đến bí bách, sát khi đáng sợ vây ập lấy ta và Diệu.
“Có sát khi! Phiến Nhi, hãy theo sát sau ta.” Diệu khẽ cất tiếng rồi nắm chặt lấy bàn tay ta khiến ta dễ dàng cảm nhận được hơi ấm mạnh mẽ truyền từ lòng bàn tay chàng sang cơ thể mình. Ta nhìn chàng cảm kích. Lúc này mắt chàng là một khoảng đen tĩnh lặng, nhưng bao dung, có sức mạnh khiến người ta phải bình tĩnh. Chàng nắm lấy tay ta, bảo vệ ta ở phía sau lưng rồi từng bước tiến gần về phía miếu hoang.
Ta bỗng nhận ra cảnh tượng khác thường. Mặt đất loang lổ máu và những vết chém giết. Toàn thân ta bất giác run rẩy, Diệu thấy vậy càng nắm chặt tay ta hơn. Mấy đứa Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả, các đệ nhất định không được xảy ra chuyện gì bất trắc đấy.
Chúng ta thận trọng bước vào bên trong, ngoại trừ bức tượng Phật bị đập vỡ cùng vết máu loang lổ, ta không hề nhìn thấy bất cứ thứ gì. Bốn bề đều là mùi tanh của máu, khiến người ta ghê rợn.
“Mua đưa trâm cài tóc của nàng cho ta!” Ta lấy chiếc trâm cài đầu xuống, đưa cho chàng. Mái tóc dài của ta tức thì xổ tung, bộ tóc phân trâu cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Tất cả mọi thứ đều vô cùng quen thuộc, bức tượng Phật vỡ nát, vết máu loang lổ, còn cả đống củi khô chưa kịp cháy hết… Đúng vậy, đây chính là cảnh tượng mà ta đã nhìn thấy trong gương. Theo hình ảnh dội về, ánh mắt ta từ từ hướng vào căn phòng nhỏ bên trong.
Ta hít một hơi thật sâu, toàn thân vẫn cứ run lên cầm cập, nếu không phải Diệu vẫn luôn nắm chặt bàn tay, ta nghĩ hai chân mình đã mềm oặt, ngã sụp xuống đất từ lâu rồi. Đập vào mắt ta là cảnh Hoa Hoa và Thảo Thảo nằm bất động trên mặt đất, bên cạnh là vết đao kiếm chém qua còn để lại. Hai mắt ta tối sầm, chẳng thể đứng vững thêm nữ, ta hất tay Diệu ra, vội vã xông lại gần chỗ mấy đứa. Trong đầu chỉ cầu mong mọi chuyện không phải là thật, đây chỉ là giấc mơ, tuyệt đối chỉ là mơ thôi.
“Coi chừng có trá…” Diệu còn chưa kịp dứt lời, ta đã nghe thấy bên tai vang lên tiếng kim loại lảnh lót. Tức thì Diệu phi chiếc trâm cài của ta ra để chặn ám khí. Trong tích tắc tất cả ám khí và chiếc trâm đều rơi xuống đất. Ta còn chưa kịp hoàn hồn, thì một thanh kiếm đã nhanh như chớp lao đến trước mặt.
Ngay khi thanh kiếm chuẩn bị đâm vào lồng ngực, ta bất ngờ lùi về phía sau, đồng thời Diệu cũng kéo mạnh tay áo để ta tránh sang một bước. Giây phút nguy ngập vừa kết thúc, đám hắc y nhân mà chúng ta gặp tại đầu ngõ chẳng biết từ đâu chui ra, vây lấy hai người chúng ta.
“Mau giao người ra đây!” Tên cầm đầu đám hắc y nhân lớn tiếng quát! Diệu đưa tay ra đẩy ta về phía sau lưng. ‘Xoạt’ một tiếng, chiếc quạt được chàng lấy ra đầy nho nhã, rồi cứ như vậy chàng dùng quạt thay đao, đẩy lùi những đường đao mũi kiếm đang ầm ầm lao tới từ bốn phương tám hướng. Chiếc quạt nằm trong tay Diệu lúc mở lúc đóng, thân quạt linh hoạt, biến hóa, khiến ta nhìn mà cảm thấy thán phục vô cùng.
Khắp nơi là ánh đao bóng kiếm, ta chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này trong đời, thế nên chỉ biết đứng lặng một chỗ. Còn Diệu lúc này thì có chút khó khăn khi vừa phải chống đỡ với bọn chúng, vừa phải lo an toàn cho ta. Kẻ địch quá đông, đao kiếm lại vô tình, ta bị Diệu kéo tới kéo lui, lần nào cũng suýt trúng một nhát đao chí mạng. Sau cùng dường như Diệu cũng thấy bực bội, tóm chặt lấy ta rồi hất mạnh một cái. Ta hét lớn mỗi lúc bay lên quá cao, cứ như vậy bay lên lại rơi xuống, may mà lần nào chàng cũng đỡ ta rất chuẩn. Một lát sau, ta phát hiện ra kẻ địch xung quanh thưa dần đi. Oa! Cách này hay quá, lúc ta bay lên an toàn, chàng cũng không còn bị phân tâm nên đánh lại đám người kia một cách dễ dàng. Thế nhưng cứ bay lên bay xuống thế này, ta thực sự cảm thấy có đôi chút chóng mặt.
Vào lần rơi cuối cùng, chàng đỡ trọn lấy ta. Quá tuyệt vời! Kẻ địch ngã la liệt xung quanh chỗ Diệu, còn chàng thì oai phong lẫm lẫm cầm chiếc quạt chỉ vào cổ tên cầm đầu.
“Các hạ là ai? Tại sao lại làm việc này?” Tên cầm đầu đám hắc y nhân siết chặt nắm đấm, ánh mắt trợn lên đầy hung tợn. Nhưng Diệu chỉ cười nhạt chứ không nói thêm gì.
“Ngươi…Ngươi giết Hoa Hoa, Quả Quả, Qua Qua, Thảo Thảo của ta, ta sẽ liều mạng với ngươi…” Thấy kẻ thù nguy hiểm nhất đã bị khống chế, ta tức giận xông lại định báo thù. Nhưng kì lạ, tại sao ta đi mãi mà vẫn cứ đứng nguyên tại chỗ thế này? Ta quay đầu nhìn lại thì phát hiện Diệu đang tóm lấy vạt áo và nhìn ta đầy chán nản.
“Bọn chúng vẫn còn sống, hơi thở khe khẽ xem ra thương tích không nặng.” Chàng khẽ nhướn đôi mày đưa lời giải thích.
Chưa chết? Vậy thì quá tốt. Ta bật cười trong nước mắt. Diệu thấy thế chỉ nhìn sang một bên, không thèm so đo cùng người thiếu kinh nghiệm sống như ta.
“Đây là địa bàn của ta, các ngươi đến từ đâu, có biết ta là ai không hả? Sao các ngươi dám đến đây làm loạn?” Biết đám hắc y nhân võ công đều kém hơn Diệu, ta cũng trở nên dũng cảm, hống hách hơn hất mặt hỏi.
“Ngươi là ai?” Tên cầm đầu cau chặt đầu mày.
“Hừm! Ngươi đúng là chẳng có chút hiểu biết nào cả! Ta chính là bang chủ Cái trung cái, một địch năm…” Còn chưa kịp nói hết câu, cả người ta đã nhẹ bẫng. Trong tích tắc, Diệu kéo ta lại phía sau rồi vứt lên đỉnh nhà. Làm gì vậy chứ, ta cũng chỉ nói vài câu thôi mà. Lần này Diệu vứt rất mạnh, khiến ta va vào chiếc cột chống miếu, nhưng vừa hay có thể ngồi vững lên mấy thanh xà nhà.
Ta ôm chặt lấy xà nhà để ngồi cho vững. Làm trộm lâu ngày nên giờ mái nhà, cột chống đã trở thành những người bạn vô cùng thân thiết của ta, có điều bị người ta vứt lên thế này thì đây mới là lần đầu.
Ta ngồi trên xà nhà, theo thói quen lia mắt quan sát khắp mọi nơi. Đưa mắt nhìn ngó một lát thì ta phát hiện ở phía bên trái căn miếu hoang có một con gà mái đang run cầm cập nằm dấp vào một góc, nhìn sang hướng khác, ta lại thấy bức tượng bé cạnh bức tượng Phật trông có vẻ kì quái. Nhìn kĩ hơn gương mặt của bức tượng, ta bỗng phát hiện ra, Quả Quả đáng đứng bất động tại đó, mỉm cười giả bồ tát. Giả bộ cũng giống quá chứ!
Hoa Hoa và Thảo Thảo khẽ mở hai mắt he hé như đường chỉ. Thấy có người đang nhìn về phía mình, bọn chúng lập tức nhắm nghiền mắt lại. Hừm! Giả chết thì cũng phải chuyên nghiệp một chút. Đằng này giả chết lại còn muốn nhìn trộm, như vậy chẳng phải rất dễ bị phát hiện sao? Nghĩ vậy ta liền chuyển sự chú ý sang nhất cử nhất động của đám nhóc. Mấy đứa nhóc này, đứa trốn, đứa chạy, đứa giả chết, rất giống với tác phong hành sự thường ngày của ta. Nhớ lại trước kia chúng ta ban ngày đi ăn xin, buổi tối làm ăn trộm, chỉ cần thất thủ là sẽ chạy, đương nhiên đã luyện tập thành thục một số chiêu trò.
“Các hạ không phải người trong giới, hà tất phải can thiệp vào những chuyện trong giang hồ của chúng ta?” Ngoài cửa đột ngột vọng vào giọng nói lạnh lùng của một người phụ nữ. Ta ngồi trên cột nhà, nghiêng đầu nhìn ra ngoài, trước cửa căn miếu không biết từ lúc nào xuất hiện một người phụ nư mặc y phục màu trắng bịt mặt, bà ta đang từ từ bước vào căn miếu hoang.
“Ha! Ha! Thì ra việc mười mấy cao thủ võ lâm lại đi ức hiếp mấy đứa nhóc ăn mày cũng được coi là chuyện giang hồ.” Diệu bật cười thành tiếng.
“Mẹ kiếp! Hảo hán của Vọng nguyệt Lâu tại sao lại đi ức hiếp đám ăn mày, rõ ràng là bọn chúng cải trang làm kẻ ăn mày mà thôi.” Tên cầm đầu đám hắc y nhân nghiến răng gằn giọng.
“Vọng nguyệt Lâu?” Diệu nheo mắt rồi từ từ nhắc lại ba chữ. Còn ta thì đưa tay lên xoa đầu, hình như ta đã nghe ba chữ này ở đâu rồi thì phải?
“Đúng là đồ vô dụng!” Người phụ nữ áo trắng lạnh lùng mắng bọn người kia một câu, rồi đi đến chỗ lồng gà trước mặt, nơi Qua Qua đang ẩn náu. Bất ngờ, bà ta vung kiếm đâm thẳng vào chiếc lồng. Qua Qua đang trốn ở trong đó và ta đang ngồi trên cột nhà đều sợ đến mức đồng thanh hét lớn.
“Trước đây, có phải các ngươi đã cho một cô nương rất xinh đẹp ẩn náu? Mau nói cho ta biết, ả đang ở đâu?” Bà ta vừa cất giọng, Qua Qua liền bật khóc thành tiếng.
“Nghe ta nói này nữ hiệp, chúng ta chẳng có chút quan hệ gì với cô nương đó cả, người con gái đó vốn tên là Thức Cầm, đúng là trước đây có đến chỗ chúng ta ẩn náu một thời gian, nhưng bây giờ thì đã đi rồi. Các ngươi có oán thù gì với người ta thì hãy đi tìm người ta mà tính chuyện. Chứ chẳng liên quan gì đến chúng ta hết.” Ta lớn tiếng giải thích khi vẫn ngồi trên xà nhà.
Lúc này ta mới chợt nhớ ra, lần trước khi đến tiệm cầm đồ trộm lại ngọc bội, người đàn ông bịt mặt đó hình như cũng tưởng ta là Thức Cầm, thậm chí còn định ra tay sát hại. thì ra cô nương có tên Thức Cầm đó đắc tội với rất nhiều người. Người trong thiên hạ thực sự đã bị nàng ta liên lụy quá nhiều.
Người phụ nữ bịt mặt liếc mắt về phía ta, còn ta thì đang cố hết sức giữ ánh mắt mình nhìn thẳng. Trong miệng khẽ lẩm bẩm, hãy nhìn vào đôi mắt của ta, ngươi sẽ biết ta không hề lừa gạt.
“Ả ta đi khi nào, và đi đến đâu?” Bà ta gằn giọng hỏi tiếp.
“Vân… vẫn chưa được bao lâu. Bây giờ các ngươi đuổi theo chắc còn kịp đấy