còn định lấy nốt miếng ngọc bội của ta? Vậy hôm nay chẳng phải ta đã tốn công vô ích?
“Thức Cầm, một trong tứ đại hộ pháp của Vọng nguyệt Lâu? Ta đã phái bao nhiêu người bao vây truy sát thế mà vẫn để ngươi chạy thoát. Thật đáng tiếc!” Ánh mắt hắn đỏ ngầu đầy sát khí. Bầu không khí xung quanh càng lúc càng trở nên tĩnh lặng bức bối.
“Vọng nguyệt Lâu gì chứ? Ta thực sự không hiểu ngươi đang nói gì…” Ta chỉ cảm thấy cái tên Vọng nguyệt Lâu nghe quen quen. Thế nhưng vào những lúc cấp bách thế này, ta làm sao mà nhớ được rốt cuộc ai đã nói đến cụm từ này kia chứ.
“Người chết đương nhiên là sẽ không thể nói bất cứ lời nào.” Hắn lạnh lùng thốt ra vài chữ. Ta nghe mà cảm thấy chói tai vô cùng. Ta chẳng qua chỉ đến đây ăn trộm thôi. Thực đúng là đen tận mạng! Á! Đúng rồi, chết toi, nếu ta chết, không biết Diêm Vương sẽ báo thù ta như thế nào? Cứ nghĩ tới đây thôi là ta đã muốn bật khóc thành tiếng. Bàn tay ta theo bản nặng lại càng nắm chặt lấy miếng ngọc bội kia hơn. Hơn nữa nếu ngày mai người ta phát hiện thấy thiên kim tiểu thư nhà họ Ngọc mặc chiếc yếm thêu hình chú thỏ đáng yêu màu tím, chết lăn lóc tại một cửa hiệu cầm đồ nổi tiếng vào bậc nhất kinh thành, không biết sẽ có bao nhiêu lời đồn thổi xung quanh chuyện này.
“Thật không ngờ đại hộ pháp của Vọng nguyệt Lâu mà cũng có lúc sợ chết đến mức toàn thân run rẩy.” Người mặc y phục màu đen bật cười lạnh lùng.
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, ta không biết Vọng nguyệt Lâu gì cả, ngươi muốn giết thì giết, nói lắm thế làm gì, mười sáu năm sau bản cô nương lại là một trang hảo hán.” Ta hoàn toàn bị kích động trước thái độ của hắn, vậy nên cũng to gan hơn hẳn, không thèm để tâm mặc sức mà mở miệng nhiếc mắng.
Gã mặc y phục màu đen nhíu mày, dường như có đôi chút do dự. Lúc này, không khí ân u, tối đen bên ngoài đã chuyển sang mày xám trắng, trời đã gần sáng. Cọt kẹt… chợt cánh cửa kế bên vang lên. Sau một giây kinh ngạc, hắn vội vã lại gần xốc ta lên vai rồi lẻn vào một góc khuất.
Khóa cửa mở ra, người mặc y phục màu đen lúc này đã ghé sát vào người ta. Cả hai đang trốn ở góc sâu sau chiếc gia. Hơi thở của hắn có phần gấp gáp, phả lên cổ, khiến toàn thân ta không khỏi ngứa ngáy. Trên người hắn thoang thoảng mùi phấn son xen lẫn với hương rượu Trạng nguyên hồng, ta ngửi mà ngây ngất cả người. Phải chăng tên khốn này trước khi đến đây ăn trộm vừa đi phong hoa tuyết nguyệt về?
“Tiểu Lý Tử, hôm nay mở tiệm sớm thế, ông chủ Uông nhà cậu không phải xưa nay thường nói sáng sớm ra không có ai đi cầm đồ sao?” Bên ngoài vọng vào giọng nói của một phụ nữ, chắc là người ở cửa hàng kế bên. Tiếp đó là đoạn hàn huyên giữa những người láng giềng thân thiết. Xe, ra, Tiểu Lý Tử là người làm của tiệm cầm đồ này. Người mặc y phục màu đen nghe vậy có vẻ thoải mái hơn, thế nhưng bàn tay hắn lại càng tóm chặt lấy ta. Lúc này, ta cũng đã tỉnh táo hơn. Nếu bị chủ tiệm cầm đồ tóm được, cùng lắm ta chỉ phải ngồi tù vài ngày, nhưng nếu bị kẻ bịt mặt này giết, vậy thì quá oan uổng. Nghĩ vậy, ta liền ra sức vùng vẫy đồng thời hét lớn: “Có ăn trộm, cứu ta với! Cứu ta với!”
Người mặc y phục màu đen hiển nhiên không ngờ ta lại hành động như thế. Đợi đến khi hắn kịp phản ứng, định dùng tay bịt miệng ta lại thì đã quá muộn. Nhân lúc hắn còn đang hoang mang, ta liền giơ chân đá mạnh một cái vào hạ bộ hắn. Trong khi hắn gập người đau đớn, ta nhân cơ hội cướp luôn viên dạ minh châu từ tay hắn lại. Tiếp đó, ta đẩy hắn thật mạnh, chạy thẳng ra ngoài.
Vừa chạy ra ngoài cửa tiệm, ta bỗng thấy một vị đại thẩm béo ị cùng một thiếu niên gày còm ốm yếu, sắc mặt trắng bệch đang ngồi bệt dưới đất. Trong giây lát, hai người đó đều nhìn ta bằng ánh mắt kinh hoàng. Ta nhìn lại người mình. Toàn thân lúc này mặc bộ y phục màu đen, còn bịt mặt, rõ ràng hình ảnh ta lúc này mới chính là ăn trộm.
“Không phải ta, bên trong còn một người nữa.” Ta vội đưa tay chỉ vào bên trong, sau đó chạy thoăn thoắt vào con ngõ nhỏ gần đấy. Phố Tây dẫu sao cũng là địa bàn của ta, nơi này có bao nhiêu con ngõ, bao nhiêu lối tắt, ta đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Vừa nghĩ, ta vừa chạy vội về phía căn miếu hoang.
“Đừng, đừng, đừng giết ta… đại gia, ta không nhìn thấy gì hết! Á… Á!” Hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, xé tan màn sương u ám buổi sáng. Ta bất giác lạnh run cả người. Phải chăng …hắn… hắn đã giết chết vị đại thẩm cùng anh chàng ốm yếu kia? Trời đất, may mà ta thông minh, nhanh trí, nếu không người lúc này đầu một nơi mình một nẻo chính là ta.
“Ta xem ngươi đuổi theo ta kiểu gì. Bởi dù nhắm mắt ta cũng có thể trốn thoát khỏi đây dễ dàng.” Ta nghiến răng thầm nhủ, hết nhìn vào miếng ngọc bội trong tay trái, lại nhìn vào viên dạ minh chây bên tay phả. Quá đáng, nếu không phải vì tên tiểu tử đó làm loạn, sao ta chỉ có thể trộm được một chút đồ thế này? Lại còn khiến bản cô nương sợ đến mức toát hết mồ hôi, rồi thành ra bộ dạng thê thảm nữa. Ta chạy mãi mới về đến ‘sào huyệt’, mới hổn hển, đẩy cửa căn miếu hoang, bước vào rồi ngồi bệt xuống trước tượng Phật.
“Á… quỷ à?” Hoa Hoa là đứa đầu tiên phát hiện ra ta.
“Quỷ cái gì mà quỷ! Đệ đã nhìn thấy con quỷ nào xinh đẹp như ta chưa? Kẻ trộm thì không được sợ lại càng không được sợ quỷ.” Ta đưa tay cốc mạnh vào đầu nó, lúc này đứa nhỏ mới tỉnh táo lại.
“Đến quỷ cũng không dữ dằn như thế này…” Hoa Hoa nhẹ xoa đầu mình. Nhìn tháy ta trợn mắt lườm, nó đành nuốt hết những lời định nói tiếp theo vào bụng.
“Lão Đại, có phải tỷ lại bị chó đuổi theo không? Phải chăng tỷ quên mang theo thịt vụn? Y phục tỷ bị chó cắn rách rồi kìa.”
“Đúng thế, đó chính là một con chó điên.” Ta vừa lạnh vừa đói, tiện tay vơ lấy chiếc màn thầu không biết ai ăn thừa nhét luôn vào miệng rồi nhìn viên dạ minh châu sáng rực, lấp lánh trong tay mình! Xem ra vật này rất đáng tiền, thảo nào tên khốn đó lại ra tay giết người.
“Lão Đại, đây là bảo bối gì thế, nhìn là biết có thể đổi được rất nhiều bánh bao… Á! Lại đánh đệ rồi.” Hoa Hoa nước mắt long lanh, chu miệng lên đầy uất ức, cất tiếng kêu ca.
“Thật chẳng có mắt nhìn gì cả, lúc nào đầu óc đệ cũng chỉ nghĩ đến bánh bao, đệ có chí hướng cao hơn chút không?” Để ta nói cho đệ biết, viên dạ minh châu này ít nhất cũng có thể đổi được rất nhiều… rất nhiều thịt kho tàu đó.” Ta vừa giáo huấn bọn chúng vừa đặt viên dạ minh châu dưới ánh nắng mặt trời rồi ngắm nghía một lần thật cẩn thận. Dưới ánh nắng chói chang, viên dạ minh châu đẹp không chút tì vết, tròn xeo phát ra những tia sáng kì ảo, lung linh. Ha ha, thứ này càng nhìn càng thấy giá trị!
Xì! Sau lưng ta bỗng truyền lại tiếng cười khẩy. Ta cảnh giác nhét viên dạ minh châu vào bộ y phục rách nát. Quay đầu nhìn lại, đột nhiên lửa giận trong ta lại bùng lên ngùn ngụt. Không ngờ cô nương đó vẫn còn ở trong căn miếu hoang của ta. Lần trước không phải ta đã lừa đuổi nàng ta đi được rồi sao?
“Muội muội tên là Ngọc Phiến Nhi sao? Cám ơn ngươi đã giúp ta.” Sắc mặc cô nương có tên Thức Cầm kia vẫn cứ trắng nhợt, có điều khí sắc đã đỡ hơn lần đầu tiên ta gặp rất nhiều. Nàng ấy mỉm cười nhìn ta gật đầu thay cho lời chào hỏi.
“Giúp đỡ cái…” Còn chưa kịp thốt nốt từ ‘con khỉ’ ra thì ta đã bị đám Qua Qua, Hoa Hoa, Quả Quả, Thảo Thảo kéo lại phía sau vài bước. Đứa nào đứa nấy không ngừng đánh mắt ra hiệu khiến ta tức đến độ muốn phát hỏa.
“Tại sao nàng ấy vẫn còn ở đây? Hôm qua không phải ta đã đuổi đi rồi à?” Ta nghiêm mặt khẽ gặn hỏi Quả Quả. Nhưng cậu bé nhất quyết không chịu nói. Tức chết đi được, cứ nhìn thấy người con gái này là ta lại có cảm giác không thoải mái.
“Thức Cầm, nàng tỉnh rồi sao? Hôm nay thấy thế nào rồi?” Một giọng nói nhẹ nhàng bỗng truyền từ phía sau lưng ta. Ta vội vã quay đầu nhìn lại. Trước cửa miếu là người đàn ông mặc bộ y phục màu trắng, trong tay cầm mấy gói thuốc. Chàng đi thẳng về phía Thức Cầm, nét mặt cực kỳ quan tâm. Lúc đi ngang qua chỗ ta, chàng chẳng thèm nhìn ta lấy một lần.
“Tuyết Thần, ta đang định ra ngoài tìm chàng đây.” Thức Cầm dịu dàng cười. Khuôn mặt nàng ta dưới ánh nắng mặt trời lại càng thêm trắng nhợt, thiếu sức sống, thực sự khiến người ta vô cùng thương xót.
Thì ra… chàng tên là Tuyết Thần, đây mới chính là tên thực sự của chàng. Ta mím chặt môi, trong lòng đột nhiên như có vô vàn đợt sóng trào dâng. Chàng hoàn toàn không chú ý đến ta. Trước mặt chàng, ta thực sự chẳng khác nào không khí. Ta đứng ngây người, cảm giác đau đớn nhói lên từng hồi trong tim.
“Huynh… nha đầu đã mất tích lâu như vậy, liệu huynh có nghĩ tới sự an nguy của muội ấy không?” Ta cảm thấy vô cùng khó chịu, liền lên tiếng vặn hỏi.
Nha đầu chính là ta. Trước kia vì ta không có tên, người khác lại thường gọi ta là ăn mày, tiểu tặc, bản thân ta cũng không để tâm lắm. Chỉ có chàng gọi ta là nha đầu, chàng vẫn luôn gọi ta như vậy. Chỉ là giờ đây không biết liệu chàng còn nhớ tới cái tên đó nữa hay không?
“Nói cũng đúng, nha đầu đó hình như đã mất tích khá lâu rồi, không biết lại đi chơi ở chốn nào? Cô nương chính là bằng hữu của muội ấy sao?” Chàng nhìn ta, ánh mắt bình thản, xa cách, ngữ khí tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, cứ như thể đứng trước một người xa lạ. Được thou, ta biết hiện giờ mình đã mang một dung mạo khác. Thế nhưng chàng không hề nhận ra ta, dù chỉ là chút ít cũng không, vậy nên trái tim ta mới nhói đau đến thế. Nếu đổi lại là chàng, bất luận chàng có biến thành bộ dạng như thế nào, ta sẽ nhận ra… nhất định sẽ nhận ra chàng.
Ta và chàng quen biết đã được một năm. Khi chàng bị thương, ta từng cõng chàng đi khắp nửa thành Trường An để tìm đại phu chữa bệnh. Lúc đó, chàng bị trúng độc, các đại phu đều đã buông tay, còn ta chẳng tiếc sinh mạng bản thân dùng miệng hút chất độc cho chàng. Đến khi tỉnh lại, chàng đã không còn nhớ mọi chuyện trước kia. Con người chàng ngây ngô, đau khổ, là ta đã tìm đủ mọi cách để khiến chàng vui vẻ trở lại. Thế rồi suốt cả một năm trời, chúng ta cùng nhau đi ăn xin, cùng nhau trộm cắp, cùng nhau bị chó đuổi người đánh, cùng nhau nói nói cười cười… Khoảng thời gian ấy, nói dài không dài, nhưng cũng chẳng hề ngắn ngủi. Vậy mà lúc này, chàng không hề nhận ra ta. Sự dịu dàng và nụ cười của chàng giờ đang dành tặng cho một người con gái khác. Ta mím chặt môi, miếng ngọc bội khắc chữ ‘Thức Cầm’ trong tay bỗng chốc nóng như hòn lửa. Trái tim ta trào dâng cảm giác khó chịu, đau đớn vô cùng.
Chàng không hề nhận ra điểm khác thường ở ta, lại quay đầu nhìn về phía bốn tên nhóc con kia nói: “Ta… đã biết bản thân là ai rồi. Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả đa tạ các đệ, nếu không có sự chăm sóc của các đệ, hôm nay Thức Cầm không thể nào tìm nổi ta. Ta phải đưa Thức Cầm quay về, nếu nha đầu quay lại… hãy chuyển giúp ta lời cảm ơn tới muội ấy.”
Ta nghe vậy liền chết lặng tại chỗ. Quay về? Có phải chăng đã nhớ lại những chuyện trước kia, thế nên sẽ ra đi? Ta lại nghiến răng, đáng ran gay từ đầu ta phải biết rõ điều này chứ. Vị thiếu niên ngất đi trong tuyết trắng lúc đó mãi mãi là người có khí chất thanh tao, cao quý mà không phải ai cũng có được. Vốn dĩ chàng không nên kết bạn với một kẻ ăn mày thấp hèn như ta. Một năm trước, chuyện gặp chàng coi như ta chỉ là vớ được món hời mà thôi. Hôm nay… nếu chàng đã muốn, vậy thì đi đi.
Trái tim ta lại nhói đau rỉ máu, thậm chí ta chẳng còn muốn nói thêm bất c