Chu Thanh Thanh hận không thể cầm kim khâu cái miệng tai họa của Đường Thiếu Trác lại. “Anh nhỏ tiếng thôi có được không? Mà tại sao tôi phải chịu trách nhiệm với anh? Đừng nói những câu dễ khiến người khác hiểu lầm như thế?” =_=
Đường Thiếu Trác ngồi xuống phía đối diện Chu Thanh Thanh, phối hợp hạ thấp thanh âm, “Này, không phải cô đề nghị tôi làm một cái bánh ngọt tặng sinh nhật mẹ tôi sao… Cho nên, cô phải chịu trách nhiệm đưa tôi đi học làm bánh ngọt! Tôi tự đi thì rất không có ý nghĩa! Đây là điểm quan trọng mà cô nghĩ ra, cho nên, cô phải chịu trách nhiệm giúp đỡ tôi!”
Nhìn bộ dạng Đường Thiếu Trác như thể cô không đồng ý tôi thề không bỏ qua, Chu Thanh Thanh cũng đành chịu thua, xưa nay cô không giỏi từ chối người khác, huống hồ ý kiến này thật sự là của cô, hình như cô cũng phải có chút trách nhiệm, bèn hỏi: “Anh tìm được cửa hàng bánh ngọt nào chịu dạy anh rồi hả?”
Đường Thiếu Trác thấy Chu Thanh Thanh không từ chối, biết cô đã bị mình thuyết phục, vui vẻ vỗ tay một cái: “Chưa, nhưng chỉ cần có tiền, sao phải sợ họ không chịu dạy?”
Chu Thanh Thanh trợn mắt, rất muốn nói không phải chuyện gì cũng có thể dùng tiền là xong. Được rồi, trái lại, cô muốn nhìn một chút bộ dạng anh ta gặp phải khó khăn (ở cùng Lâm mỹ nam lâu rồi, gần mực thì đen, ha ha), vì vậy gật đầu hỏi: “Được… Bao giờ?”
“Hết giờ làm chúng ta cùng đi tìm. Tôi bao cô bữa tối, cộng với đưa cô về nhà!”
Nghe cũng không tệ, không cần tự nấu ăn cũng không cần ra ngoài mua, còn có thể tiết kiệm tiền xe đi về! Không biết chừng cô đi theo còn có thể học được cách làm bánh ngọt, điểm tâm, đợi khi nào sư phụ về sẽ làm cho anh ăn! ^_^
Cô gái nào đó chỉ nhớ chuyện phải ăn cơm tử tế, lại hoàn toàn không nhớ sư phụ nhà mình đã dặn không được quá gần gũi người kia… Vì thế vấn đề này quyết định như vậy đi.
***
Có điều, một ngày nọ, nhân vật chính trong tin tức buôn chuyện trà nước mới nhất trong công ty, quả nhiên biến thành cô và tên đáng chết nào đó! = =
Trong lúc đi vệ sinh, Chu Thanh Thanh nghe thấy ở gian ngoài có người nói chuyện: “Haizz, đã nghe gì chưa? Đường đại boss bắt đầu ăn cỏ gần hang… Nhưng xét cho cùng cũng chỉ là cỏ đuôi chó xoàng xĩnh.”
“Nghe rồi, hối hận quá, sao buổi trưa tôi lại đồng ý ra ngoài ăn với tên đàn ông xấu xí của phòng XX cơ chứ… Nếu không thì đã có thể xem trực tiếp tại hiện trường.”
“Blabla…”
“Abcxyz…”
Chờ cho đến khi các bà tám Giáp Ất Bính thỏa mãn đi khỏi, cô mới dám đi ra ngoài…
Cô cầm cốc định đi vào phòng pha trà, chợt nghe thấy chủ đề bên trong lại là mình: “Không biết Chu Thanh Thanh gì đó kia lai lịch thế nào? Không phải là thiên kim tiểu thư nhà giàu đó chứ? Nếu không thì với cái lí lịch của cô ta, làm sao mà vào được Tinh Hoa…”
“Cô ta giống thiên kim nhà giàu chỗ nào? Quần áo, túi xách, cả điện thoại nữa, rõ ràng đều rất bình thường.”
Đi hai bước, lại phát hiện lãnh đạo trực tiếp của cô, Lôi Doanh, đang đứng ngay sau lưng.
“Chị… chị Doanh.”
“Tại sao không đi vào?”
“Dạ? Em, tự nhiên em thấy hết khát rồi.”
Nhưng Lôi Doanh lại đi thẳng tới kéo cánh tay cô, bước về hướng phòng trà: “Đằng nào cũng tới rồi, theo tôi vào trong.”
Chu Thanh Thanh không hiểu Lôi Doanh có ý gì. Rõ ràng từ khi cô vào công ty cho đến nay, mặc dù chị ta không biểu hiện nhiều ra mặt, ngoại trừ ngày đầu tiên nhận việc hơi nặng nề một chút, về sau cũng không gây khó dễ cho cô, nhưng vẫn chỉ không lạnh không nhạt, hôm nay sao thái độ lại khác thường giống như rất thân thiết với cô vậy?
“Nhưng mà Tổng giám đốc trước giờ chẳng phải người si tình, chẳng qua nhất thời ham của lạ mà thôi. Chờ xem, tôi dám đánh cược, chưa đầy ba tháng, Chu Thanh Thanh gì đó chắc chắn sẽ phải khóc lóc gói ghém rời khỏi đây… Ơ, sao cô tự nhiên huých tôi… A, chào, chào giám đốc Lôi!…”
Không hiểu sao, nhìn mặt cô gái kia thoắt đỏ thoắt xanh lại thoắt đen, tâm tình Chu Thanh Thanh bắt đầu tốt hơn. Ghét nhất những người nói xấu sau lưng!
Lôi Doanh lãnh đạm nói: “Múa lưỡi trong giờ làm việc cũng không phải là không được, nhưng tốt nhất đừng để tôi nghe thấy một lần nữa! FIRE những kẻ thích tán nhảm về ông chủ, tẩy chay nhân viên mới, không làm cho tốt việc của mình, tôi tin Đường tổng biết được cũng sẽ rất sẵn lòng!”
Hai nữ nhân viên mới vừa rồi còn nói chuyện rất high, bây giờ đến thở cũng không dám thở mạnh, vâng vâng dạ dạ đáp lời.
Chu Thanh Thanh lặng lẽ đi rót nước. Đột nhiên cảm thấy, giám đốc Lôi Doanh nhìn có vẻ lạnh lùng không thể tới gần, nhưng thực ra là người rất tốt. Cô âm thầm hạ quyết tâm, cô nhất định phải học tập thật giỏi, cố gắng làm việc, nhất quyết phải ở lại đây! Để cho những người khinh thường cô chống mắt lên mà xem!
Dương Tư Tư thường nói Chu Thanh Thanh ngốc, người khác đối xử không tốt với cô, cô thường không để trong lòng, nhưng người khác đối với cô tốt một chút, cô lại ghi nhớ rất kỹ. Người như vậy rất dễ chịu thiệt, nhưng sẽ có một số người bị sự ngốc nghếch của cô làm cảm động, không nhịn được muốn che chở cho cô.
Ra khỏi phòng trà, Lôi Doanh vỗ vỗ vào tay cô, thản nhiên nói: “Quay về làm việc. Không muốn bị người khác nói thì mình cũng phải chú ý một chút.”
Chu Thanh Thanh nghiêm túc gật đầu. Nhưng, cô vẫn chưa hiểu lắm: “Chị… Tại sao chị lại giúp em?”
Lôi Doanh đã đi được hai bước, nghe thấy câu hỏi của Chu Thanh Thanh thì dừng lại, vẫn nói rất bình thản: “Tôi đã trông thấy bạn trai cô tới đón cô.”
Mặc dù boss nhà mình tất cả các phương diện đều không tồi, nhưng cô gái nào có một người bạn trai như thế, nhất định sẽ không thể không biết quý trọng.
Thật ra, Lôi Doanh hơi ghen tị với Chu Thanh Thanh, đều là phụ nữ, cô đã hai tám hai chín, rất muốn ổn định nhưng đến một đối tượng cũng không có, Chu Thanh Thanh còn trẻ như vậy, nhưng lại có rất nhiều đàn ông tốt với cô, chẳng lẽ chỉ đơn giản vì vẻ ngoài của cô trẻ trung đáng yêu thôi sao? Nhưng nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác, hoàn toàn không am hiểu cách sống chung với các đồng nghiệp cùng giới, rốt cục Lôi Doanh xác định… Cô bé này căn bản là ngốc nghếch, đơn thuần!
***
Hơn sáu giờ chiều, cả thành phố lên đèn rực rỡ, đường phố náo nhiệt, trong một tiệm bánh ngọt trang hoàng rất đẹp.
Cô bán hàng trông thấy Đường Thiếu Trác và Chu Thanh Thanh đi vào, thầm than trong lòng, một đôi tuấn nam mỹ nữ thật đẹp mắt! Nhất là người đàn ông kia, đẹp trai quá… còn mang một chút cảm giác xấu xa, cô gái thì nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu như thỏ trắng, cũng rất không tồi!
Cô bán hàng bước lên trước niềm nở chào mời: “Tiên sinh, tiểu thư, xin hỏi hai vị muốn mua loại bánh ngọt gì? Cửa hàng chúng tôi có đủ các loại… Bánh ga-tô tạo hình rừng sô-cô-la đen này bán rất chạy, rất nhiều khách hàng yêu thích, hai vị có muốn thử một chút không? Bánh ga-tô hạt dẻ này vừa ra lò, vẫn còn rất tươi mới!…”
“Chúng tôi không muốn mua bánh, tôi muốn nhờ, ừm, thợ làm bánh ở đây dạy tôi làm bánh ngọt… Tôi có thể trả tiền!”
“Rất xin lỗi tiên sinh, thợ làm bánh của chúng tôi còn bận nhiều việc, không thể nào dạy ngài…”
“Bận? Bận đến mức kiếm tiền cũng không có thời gian sao? Tôi sẵn sàng đền bù tổn thất cho các cô… Năm trăm đủ không? Không thì một ngàn?… Hai ngàn!”
“Tiên sinh, nếu hai vị không có ý định mua bánh ngọt, vậy xin mời ra ngoài, đừng làm ảnh hưởng tới chúng tôi buôn bán.”
“Mẹ nó… @#¥%&*… Loại người gì thế này!”
Chu Thanh Thanh chỉ cảm thấy… vô cùng mất mặt! = = Vội vàng kéo cái tên vẫn còn đang hùng hùng hổ hổ kia đi ra ngoài. “Chúng ta đi thôi! Sang hàng khác!”
Đường Thiếu Trác không nghe, càng lớn tiếng la hét: “Đi? Tại sao phải đi? Bổn thiếu gia đã nhìn trúng cửa hàng này… Lấy ảnh chụp quá trình học làm bánh của bổn thiếu gia treo lên trước cửa, đúng là tấm biển sống tốt biết bao! Tôi còn không thu phí quảng cáo với phí phát ngôn của bọn họ! Còn có thể mở một quầy chuyên dạy làm bánh ngọt ngay tại chỗ cho những khách hàng có hứng thú, những điều này mới là mấu chốt kinh doanh, các tiệm bánh ngọt khác không hề có… Các người có hiểu không? Tôi thấy có vẻ các người không hiểu đâu, mau gọi giám đốc của các người tới đây, tôi sẽ thảo luận với anh ta!”
Cô bán hàng âm thầm kêu khổ trong lòng, anh đẹp trai này sao lại vô lý quá đáng như vậy? Thật khổ cho cô bạn gái phải chịu đựng anh ta. Nụ cười trên mặt cô bán hàng cứng đờ đến mức không thể nhịn được nữa: “Tiên sinh, xin ngài đừng như vậy… Chúng tôi ở đây là tiệm bánh, chỉ bán bánh ngọt, không phải trường dạy nấu ăn…”
Chu Thanh Thanh âm thầm than khóc trong lòng, cũng không thể nói Đường Thiếu Trác nói không đúng, lời anh ta nói hoàn toàn hợp lý, nhưng, anh có biết thái độ của anh thế này sẽ khiến người khác khó chịu không? Anh tưởng tiệm bánh này là của nhà anh mở chắc? Sớm biết vậy đã không đi cùng anh ta để khỏi bị mất mặt! = =
Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi lịch sự bước ra giữa đám người, giọng nói điềm đạm nhưng không mất đi sức mạnh: “Đã xảy ra chuyện gì? Ai muốn tìm giám đốc? Là tôi đây.”
Đám nhân viên cửa hàng đều lặng lẽ thở dài.
Đường Thiếu Trác: “Này này, giám đốc tiên sinh, anh tới thật đúng lúc! Tôi có một số chuyện muốn nói với anh…”
Chu Thanh Thanh xấu hổ, tên này, rõ ràng chỉ là việc nhỏ riêng tư của cá nhân, anh ta lại làm như có vụ việc gì nghiêm trọng lắm, lại còn cần phải thảo luận với người ta…
Người đàn ông theo tiếng nói nhìn ra, “Ô… Em là, Thanh Thanh? Thanh Thanh tiểu sư muội, sao em lại ở đây?!” Thanh âm của người đàn ông lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ… hoàn toàn không để ý tới Đường Thiếu Trác ở bên cạnh.
“Hả…” Chu Thanh Thanh kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn về phía giám đốc cửa hàng trẻ tuổi lại anh tuấn nhã nhặn, quan sát hồi lâu mới do dự hỏi: “Anh là… Trần sư huynh?”
Trần sư huynh là hội trưởng hội Anime mà Chu Thanh Thanh tham gia lúc còn học đại học, hình như tên là Trần Dật Văn. Năm đó Chu Thanh Thanh mới học năm nhất, anh ta đã là năm ba. Trong ấn tượng, sư huynh nhã nhặn điềm đạm này rất quan tâm đến cô, hồi ấy còn có người nói đùa rằng anh có ý với cô, cô chỉ coi là họ thích buôn chuyện, cô không hề phát hiện ra điều gì bất thường, không lâu sau, chợt nghe được tin anh và một chị cũng trong hội Anime đang ở bên nhau.
Trần Dật Văn mỉm cười nhẹ nhàng: “Đúng vậy, là anh! Khéo quá… Thanh Thanh sư muội, đã lâu không gặp! Vị này là, bạn trai em?” Nói đến đây, ánh mắt anh ta nhìn Đường Thiếu Trác lại tăng thêm vài phần dò xét không có thiện cảm.
Chu Thanh Thanh đang định giải thích rằng không phải, Đường Thiếu Trác lại tranh mở miệng trước: “Tôi là cấp trên của Thanh Thanh kiêm…”
Chu Thanh Thanh véo Đường Thiếu Trác một cái, trừng mắt, ý là: Anh dám nói lung tung tôi bóp chết anh!
Đường Thiếu Trác cường điệu “ái” một tiếng, “Tiểu Thanh Thanh sao em lại véo anh…” Sau đó quay sang Trần Dật Văn: “À, bạn bè! Ài ài ài, anh cũng biết đấy, cô ấy rất hay ngại… Hóa ra giám đốc cửa hàng vừa khéo là sư huynh của Thanh Thanh nhà chúng tôi! Vậy thì sẽ dễ thương lượng rồi!”
Chu Thanh Thanh mặt đầy vạch đen, bây giờ cô mà giải thích bọn họ không phải bạn trai bạn gái, chắc sẽ chẳng ai tin?
Vẻ mặt Trần Dật Văn ảm đạm, nhưng rất nhanh lại nở nụ cười hòa nhã: “Có chuyện gì chúng ta