nh, anh nằm lên người cô, hôn cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ của cô, nhẹ nhàng vuốt ve bộ ngực cô, đầu ngón tay thì ở giữa hai chân cô khiêu khích, hướng dẫn thân thể mềm mại của cô hoàn toàn nở rộ vì anh.
“Dịch Hành Vân không. . . . . .” Cô không chịu nổi, cựa quậy ở dưới thân anh.
“Hử?” Anh lên tiếng, cũng không vội vã tiến vào cô, cho dù anh sớm sung huyết cứng rắn đến sắp nổ mạnh, anh cũng không muốn làm đau cô.
“Dịch Hành Vân, em rất kỳ lạ, em. . . . . .” Cô mềm mại khẽ nói .
“Không kỳ lạ, em như vậy rất bình thường.” Anh hôn bộ ngực cô, liên tục âu yếm nơi đã sớm ẩm ướt của cô.
“Như vậy là bình thường sao? Anh cũng sẽ như vậy sao?” Cô thở gấp liên tục, ưỡn người, không rõ cảm giác hư không lại bành trướng xôn xao là làm sao. Cô chỉ biết là tay anh giống như ngọn lửa, châm ngòi một đám lửa trong cơ thể cô, sẽ đốt cháy cô thành tro.
“Đương nhiên, anh còn nghiêm trọng hơn, anh đã sắp điên rồi. . . . . .” Anh thống khổ thở gấp, đã đạt đến cực hạn rồi.
“A! Dịch Hành Vân. . . . . .” Một sức mạnh kỳ diệu nháy mắt nổ tung trong tế bào, cô nhẹ hô, thân thể bắt đầu co rúm.
Anh mê muội nhìn cô, xé bao đeo vào, phối hợp cô, thừa cơ dịu dàng thẳng tiến vào dũng đạo chặt nghẽn của cô.
“A!” Khoảnh khắc đau đớn khiến toàn thân cô cứng đờ, cô mở to hai mắt, cũng không dám kêu thành tiếng.
Anh thương tiếc ôm lấy cô, thủ thỉ ở bên tai cô: “Hiểu Niên, thả lỏng một chút.”
“Em không thả lỏng được.” Cô khó chịu cựa quậy.
“Vậy. . . . . . để anh giúp em thả lỏng.” Anh cúi đầu ngậm nhẹ môi cô, cùng cô hôn lưỡi, cũng nhẹ nhàng phủ lên ngực cô, kích thích tất cả giác quan, xúc cảm của cô.
Dần dần, thân thể của cô lại trở nên mềm mại, hô hấp cũng càng lúc càng dồn dập, thân thể còn chủ động nghênh đón anh.
Rên rỉ của cô cũng trở nên mị lãng, giống như đang đòi hỏi càng nhiều.
Anh chậm rãi ở trong cơ thể cô rút ra đâm vào, cô hùa theo tiết tấu của anh. Thân thể hai người chặt chẽ quấn lấy nhau, như ngọn sóng không ngừng trào lên.
Bọn họ thở gấp gáp , hơi thở càng lúc càng nóng bỏng, thân thể trần trụi hợp thành một, cao trào nháy mắt ập đến ——
“Dịch Hành Vân. . . . . .” Cô giống như bay lên bầu trời, nhu nhược mờ mịt khẽ gọi.
“Hiểu Niên, Hiểu Niên. . . . . .” Anh cũng thâm tình gọi tên cô, vong tình va chạm nơi mảnh mai nóng rực của cô.
Thanh âm của bọn họ phiêu đãng ở trong phòng, trong không khí tràn ngập mùi hoan ái làm người ta mặt đỏ tim đập.
Đây là tình yêu thuộc về nam nữ thành thục, là giây phút quan trọng nhất trong cuộc sống hai mươi sáu của Nhậm Hiểu Niên.
Trong phút giây này, thời gian xáo trộn, phảng phất như được sửa chữa, cô có thể chứng minh cô hai mươi sáu tuổi, có có thể chứng minh cô có tình yêu, cũng có ký ức được yêu.
Như vậy là đủ rồi, dù cô không thể sống thêm nữa, bọn họ cũng không còn gì phải tiếc nuối nữa rồi. . . . . .
.
.
.
Dịch Hành Vân đưa Nhậm Hiểu Niên đến công ty bách hóa mua sắm, khuôn mặt tuấn tú đen sì như thể có ai đắc tội với anh.
Anh đang đưa Nhậm Hiểu Niên đi mua quần áo, vốn không muốn cô đi cùng, nhưng cô nhất quyết đòi theo, hại anh có cảm giác như mọi người đều đang nhìn cô......
Bởi vì trên người cô ngoại trừ cái áo len ra thì bên trong không mặc gì, từ đùi trở xuống hoàn toàn lộ ra, dưới chân chỉ đi một đôi giày lông vừa mới mua, nhìn qua hoạt bát đáng yêu lại làm cho anh rất không có cảm giác an toàn, rất sợ khi đi thang cuốn người đằng sau từ dưới nhìn lén mông cô.
Shit! Rõ ràng đã bảo cô mặc quần ngủ của anh vào, cô lại nói đi mua quần áo cởi ra cởi vào thử đồ rất phiền toái.
Có gì mà phiền toái? Theo anh thấy, cô cứ như vậy ra ngoài đi dạo phố mới phiền toái, luôn làm cho anh lo lắng cho bị nhìn thấy hết.
Lúc này, anh lại hy vọng cô nhỏ đi để cho anh ôm vào trong ngực, như thế thoải mái hơn.
“Sao anh lại xị mặt ra vậy? Dịch Hành Vân.” Cô vẫn quen gọi đầy đủ họ tên anh.
“Em nói xem?” Anh buồn bực trừng mắt nhìn cô, hận không thể lấy tấm thảm lông quấn vào người cô, hoặc giấu cô vào trong túi của anh.
Ngoại trừ vấn đề ăn mặc của cô, anh vẫn có chút nghi ngờ với chuyện cô bị bắt lần trước. Tuy cô cam đoan không sao cả, cũng không nhắc đến nữa, nhưng anh luôn cảm thấy không ổn, bởi vậy vẫn theo bản năng chú ý nhìn quanh mình xem có người theo dõi cô hay không, lo lắng như vậy không thể an tâm đi dạo phố được.
“Được rồi, nhanh đi nào, mua xong bra và quần lót, em còn phải đi mua quần dài.” Cô cười cầm tay anh, làm nũng dựa vào anh
Tim anh mềm nhũn, thuận thế ôm cô vào khuỷu tay.
Cô ngọt ngào tựa vào bên cạnh anh, cảm thấy giờ khắc này thật sự quá hạnh phúc.
Đi vào cửa hàng chuyên bán nội y, Dịch Hành Vân hơi mất tự nhiên tránh sang một bên. Đang định để Nhậm Hiểu Niên tự mình chọn bra, không ngờ nhân viên bán hàng lại nhận ra anh, chủ động đi tới chào hỏi:“Tiên sinh, xin chào, hôm nay con gái anh không đi cùng sao?”
Anh ngẩn ngơ, nghĩ rằng này nhân viên bán hàng này mắt tốt đến chết tiệt.
Nhậm Hiểu Niên che miệng, âm thầm cười trộm.
“Lần này anh muốn mua nội y giúp ai? Cần tôi giới thiệu không? ” Nhân viên bán hàng hồ hởi hỏi.
Kì lạ, cô ta không đi tiếp đón Nhậm Hiểu Niên, cứ quấn quít lấy anh làm gì?
“Không cần, là cô ấy muốn mua, không phải tôi.” Anh chỉ chỉ Nhậm Hiểu Niên lại đang cầm hai cái bra cup C lần trước.
“À? Vị tiểu thư này thật giống cô bé lần trước nha!” Nhân viên bán hàng nhìn kỹ Nhậm Hiểu Niên, không khỏi ngạc nhiên.
“Đúng vậy, rất giống, cho nên chọn Bra cũng giống nhau.”Anh chế nhạo cười khẽ.
Nhậm Hiểu Niên mặt đỏ trừng anh một cái.
“Đúng thế thật, tiểu thư cũng chọn cái này, thật khéo nha! Chẳng lẽ...... Cô và cô bé lần trước là mẹ con sao?” Nhân viên bán hàng cười giúp cô lấy bra xuống.
“Không phải, tôi là dì của con bé.” Cô hừ nhẹ.
“Dì? Ơ......” Nhân viên bán hàng ngẩn người.
“Anh rể, anh cảm thấy cái này thế nào?” Cô cố ý giơ bra trong tay lên cho Dịch Hành Vân xem.
Anh...... Anh rể? Dịch Hành Vân há hốc mồm.
Vẻ mặt của nhân viên bán hàng đột nhiên trở nên chán ghét, thái độ khách khí hoàn toàn biến mất. Người đàn ông này lại đưa cô em vợ đi mua bra? Trời ạ...... thật kinh tởm......
Dịch Hành Vân nhướng mày, tức giận đến cắn răng đi đến bên người Nhậm Hiểu Niên, đoạt lấy bra trong tay cô.
“Được, gói hai cái này lại, nhanh chóng chọn thêm hai cái quần lót, tôi phải đi.”
“Được rồi, đợi lát nữa đã, em phải chọn cái nào đẹp đẹp một chút!” Nhậm Hiểu Niên nhịn cười, cố ý chậm chạp chọn.
Anh có chút không chịu nổi ánh mắt khinh miệt chỉ trích của nhân viên bán hàng thỉnh thoảng phóng tới, vì thế tùy tay cầm hai cái quần lót ren, giao cho nhân viên bán hàng nói:“Hai cái này, trả tiền mặt.”
“Ơ! Em không thích hai cái kia lắm......” Nhậm Hiểu Niên hô nhỏ.
“Đừng nhiều lời! Mặc được là tốt rồi.” Anh rút tiền mặt, không nhẫn nại tiếp tục ở lại đây nữa.
“Nhưng, thiết kế đấy rất khó mặc!”
Anh hoàn toàn không để ý tới kháng nghị của cô, vừa lấy lại tiền thừa xong vội vàng kéo cô rời đi. Trước khi xuống tầng còn mơ hồ nghe thấy đám nhân viên bán hàng phía sau bà tám thảo luận chuyện anh thông đồng với em vợ......
Thật sự là đủ rồi! Về sau đánh chết anh cũng sẽ không đến bách hóa này nữa.
Nhậm Hiểu Niên lại cảm thấy buồn cười, suốt dọc đường khoé miệng run rẩy không ngừng.
“Vui lắm sao?” Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt trở nên nguy hiểm.
“Đúng vậy, rất vui.” Cô còn không biết sống chết cười to.
Anh nhíu mày, kéo cô đi ra ngoài. Cô sửng sốt, vội hỏi:“Này? Đi đâu vậy? Còn chưa mua quần dài với áo mà!”
“Đi mặc nội y quần lót vào trước, bằng không anh không yên tâm.”
“Vào toilet mặc là tốt rồi !” Kỳ lạ, có gì mà không yên tâm?
“Nơi đó rất bẩn, đến văn phòng anh thay.” Anh nắm chặt tay cô, đi về phía tòa nhà cao tầng cách đó không xa.
Lúc này Nhậm Hiểu Niên mới phát hiện, tòa nhà tập đoàn Tư Mạn ở ngay cạnh bách hóa.
“A! Thì ra nơi này rất gần công ty anh!” Cô ngạc nhiên.
“Rất gần, em không biết sao?” Anh cong khóe môi.
“Không biết, lúc trước em rất ít đến khu này, ở đây quá nhiều người......” Cô nhìn xung quanh, thoáng nhìn vào một mặt gương lớn trước cửa nhà hàng, nhất thời ngẩn ngơ, dừng bước.
“Làm sao vậy?” Anh quay đầu.
“Dịch Hành Vân, anh xem......” Cô kinh ngạc nhìn chằm chằm một nam một nữ trong gương.
Anh quay đầu nhìn vào gương, bên trong có một người phụ nữ xinh đẹp ngọt ngào cùng một người đàn ông cao gầy tuấn tú.
“Chúng ta...... có giống một đôi tình lữ không?” Cô nhìn anh qua gương, rung động không thôi.
Lúc trước khi cùng anh đi ra ngoài hoặc dạo bách hóa, cô sợ nhất là thủy tinh phản chiếu hoặc gương, sợ nhất thấy mình đứng bên cạnh người đàn ông này lại giống cha và con gái......
Nhưng bây giờ, cô một mét sáu mươi hai rốt cục có thể cùng anh một mét tám mươi xứng đôi, cuối cùng có thể dùng cùng một độ cao đối diện anh, yêu anh......
“Không phải giống, chúng ta bây giờ chính là một đôi tình lữ.” Ánh mắt của anh và cô ở trong gương chạm đến nhau, mười ngón tay cũng lặng lẽ nắm chặt.
Cô thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười dịu dàng.
Trái tim anh căng thẳng, bất chấp đám đông qua lại, không nhịn được cúi đầu khẽ chạm lên môi cô.
Đôi má cô đỏ ửng, thẹn thùng dựa vào anh, anh cưng chiều ôm vai cô, hai người cũng giống như những đôi tình lữ yêu đương cuồng nhiệt, quang minh chính đại thân mật đi trên đường cái.
Ngọt ngào này làm cho Nhậm Hiểu Niên suýt chút nữa rơi lệ, nhưng cô nhanh chóng nhắm mắt lại nuốt nước mắt trở về.
Không thể khóc, lúc này cô nên cười, bởi vì thời gian có thể tận hưởng tình yêu của anh, cũng như được yêu anh đã không còn nhiều lắm.
Bọn họ tản bộ đến tòa nhà tập đoàn Tư Mạn, hôm nay là chủ nhật, trong tòa nhà không một bóng người. Anh trực tiếp nắm tay cô lên tầng. Lúc đi vào văn phòng anh, cô đứng ở cửa lại nhớ tới lần đầu tiên mình đến tìm anh.
Khi đó, ai nghĩ rằng bọn họ sẽ yêu nhau?
Trong mắt anh, cô chỉ là con nhóc bảy tuổi; Ở trong mắt cô, anh là kẻ ương ngạnh vô tình, tên vô lại muốn đuổi cô ra khỏi nhà.
“Vào đi, lại đang suy nghĩ gì vậy?” Anh xoay người nhìn cô.
“Dịch Hành Vân tiên sinh, tôi tới tìm anh, là muốn đàm phán với anh về chuyện căn nhà.” Cô cố ý lặp lại lời nói lúc đó.
Anh nhăn mày, hai tay khoanh trước ngực, chiều ý cô cùng diễn,“À, cô chính là dì của tiểu quỷ kia sao? Rốt cục cũng chịu xuất hiện, tôi chờ cô lâu lắm rồi.”
“Vậy sao? Nghe nói anh đưa Hiểu Niên về nhà ở, trong khoảng thời gian này, Hiểu Niên nhà chúng tôi có làm phiền anh không?” Cô nhịn cười, đi về phía anh.
“Có, vô cùng, vô cùng phiền toái.” Anh nheo mắt lại nói“Luôn làm cho tôi tức giận, làm cho tôi phiền lòng , làm cho tôi khó chịu, làm cho tôi lo âu, gần như đã đảo lộn hết cuộc sống của tôi.”
“Oa! Thật vậy sao? Sao con bé có thể làm như vậy?” Cô giả vờ kinh sợ.
“Đúng thế, làm sao con bé có thể làm như vậy? Tôi có lòng tốt cho con bé ở nhờ, nó lại khiến tôi giống tên biến thái yêu trẻ con.” Anh hừ nhẹ.
“Yêu trẻ con? Là sao? Chẳng lẽ...... Chẳng lẽ anh thích Hiểu Niên bảy tuổi nhà chúng tôi?” Cô trợn tròn mắt.
“Đúng vậy, tôi lại động lòng với một tiểu quỷ bảy tuổi.