. Sau khi trở về cô mới biết ba nhận một công tácmới, nghiên cứu sự phát triển tế bào sinh vật học của con người.Bởi vì ba thiếu trợ lý nên cô đồng ý với yêu cầu của ba, tạm thời nghỉ học giúp ba nghiên cứu, chờ nghiên cứu một thời gian rồi quay lại học.
Những ngày không ngừng nghiên cứu và thí nghiệm nhanh chóng trôi qua. Khi cô hai mươi mốt tuổi, Nam Cung Thần Võvà Phương Dạ Bạch đột nhiên không hẹn mà cùng từ Mỹ đến hỏi thăm ba cô. Theo như ba giới thiệu, hai người bọn họ là sinh viên khi ba còn dạy học ở Mỹ. Mặc dù bằng tuổi cô nhưng Nam Cung Thần Võ đã sớm là tiến sĩ hệ y học, còn học thêm về tế bào sinh vật con người. Khi còn ở Mỹ ba từng là giáo sư hướng dẫn cho anh.
Về phần Phương Dạ Bạch, nghe nói từng là một sinh viên có vấn đề khác thường. Mười sáu tuổi đã nhảy lớp vào học đại học, học công nghệ thông tin lại đi dự thính tất cả các khoa các hệ trong trường, thường xuyên hỏi vài vấn đề kỳ lạ, làm rất nhiều giáo sư đau đầu.
Nhưng không ngờ quái thai này lại vô cùng hợp với ba cô. Ban đầu là đến khoa ba cô nghe giảng, sau lại trở thành bạn tốt của nhau......
Hai người bọn họ lần lượt đến tìm ba cô. Một người muốn đến học hỏi, một người đến thăm “bạn cũ”. Vốn cũng định ở lại hai tuần, nhưng tối trước khi bọn họ đi, thí nghiệm của ba lại xảy ra vấn đề.
Lúc ấy hai người bọn họ còn có cô đều ở phòng thí nghiệm giúp ba làm một thí nghiệm vô cùng đặc biệt. Cô chỉ nhớ rõ khi đó ba còn cười nói, nếu thí nghiệm này thành công có thể sẽ thay đổi thế giới, nhưng ông còn chưa dứt lời thì dụng cụ ông thiết kế tỉ mỉ đột nhiên nổ tung --
Bùm một tiếng, đột nhiên tia laser hiện lên làm mù hai mắt của cô, cũng khiến cơ thể cô đau đớn. Lúc ấy, cô chỉ cảm thấy tất cả lỗ chân lông trên người đều giống như bị đâm mạnh, sâu vào tận trái tim, giống như vạn tiễn xuyên tâm, đau đến muốn hôn mê!
Giờ nhớ lại cô vẫn chưa hết sợ hãi, không kiềm chế được ôm hai tay mình chà xát.
Khi đó, ánh sáng mạnh mẽ ấy lan ra ước chừng gần mười giây, không chỉ có cô, ngay cả Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch đều kêu thảm thiết không ngừng. Sau đó thì mất điện, bốn phía tối đen như mực.
Sau đó, cô nghe thấy ba suy yếu gọi:“Hiểu Niên...... Hiểu Niên......”
“Ba......” Cô vô lực đáp lại.
Cô nghe thấy tiếng có vật chuyển động, tiếp đó, có người nâng cô dậy, cũng bật sáng đèn pin chiếu lên mặt cô.
Cô nheo mắt lại, không thể mở, lo lắng hỏi:“Ba...... Làm sao vậy......”
“Hiểu Niên! Thực xin lỗi...... Không nên như vậy...... Ba rõ ràng đã tính kỹ...... Tại sao có thể như vậy...... Năng lượng rõ ràng phù hợp...... Hiểu Niên...... xin lỗi...... Con phải tự cứu lấymình...... Nghĩ cách...... Nghĩ cách...... Cứu cứu...... Nam Cung và Dạ Bạch...... Cứu cứu chính mình......”
Xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao cô phải cứu Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch? Vì sao cô phải tự cứu lấy mình?
Cô bất an xoa hai mắt đau đớn, cố gắng mở ra, muốn thấy rõ đã xảy ra chuyện gì. Kết quả là vừa mở mắt đã thấy cả mặt ba toàn là máu.
“Ba! Ba...... Ba bị thương......!” Cô cố hết sức khẽ kêu.
“Hiểu Niên...... Các con hãy cùng nhau nghĩ cách...... Tìm ra nguyên nhân...... Mau chóng...... Tìm ra nguyên nhân...... Hơn nữa...... Chuyện này...... Tuyệt đối phải giữ bí mật...... Tuyệt không thể...... để cho bất cứ kẻ nào biết......” Ba kích động dặn dò.
Cô kinh ngạc nhìn gương mặt ba, cố gắng nghĩ xem ba có chỗ nào khác lạ, vô cùng...... khác......
“Nhớ kỹ lời ba...... Nhất định phải giữ bí mật...... Sau đó...... Sống sót......” Ba vừa nói xong đã ngã xuống.
“Ba......” Cô lo lắng khóc òa lên, cố gắng dùng tất cả sức lức đẩy đẩy ông,“Ba...... Ba...... Ba làm sao vậy...... Ba......”
Nhưng ba hoàn toàn không phản ứng, sự sỡ hãi thắt chặt lấy trái tim cô. Cô nhanh chóng đè tay lên động mạch ở cổ ba. Nơi đó đã lạnh lẽo, không hề đập nữa.
Không...... Không...... Không thể......
Cô thở hốc vì kinh ngạc, sắc mặt trắng xanh, không tin được rằng ba đã chết. Cô kích động cầm đèn pin, chiếu vào mặt ba. Cô trợn mắt kinh ngạc, tay run rẩy gần như không cầm nổi đèn pin.
Ngay dưới ánh sáng run run, cô nhìn thấy khuôn mặt ba đầy máu, trẻ tuổi, không một nếp nhăn......
Giống như...... Chưa đến ba mươi tuổi!
Nhưng chuyện làm cô hoảng sợ hơn còn ở phía sau. Khi cô dùng máy phát điện tự động khởi động lại nguồn điện, phòng thí nghiệm phút chốc bừng sáng. Cô thấy rõ hai bé trai khoảng bảy tuổi, mặc quần áo của Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch, đang dùng ánh mắt kinh hãi nhìn cô.
Mở to mắt...... nhìn cô cũng đã biến thành bảy tuổi......
Giây phút đó, khung cảnh đó, đến nay vẫn rất rõ ràng, cô vĩnh viễn không quên được khuôn mặt khi chết của ba, ông năm mươi tư tuổi, trước khi chết đã cải lão hoàn đồng về ba mươi tuổi!
Mà ba người bọn họ cũng từ hai mươi mốt tuổi biến thành trẻ con bảy tuổi!
Người không biết sẽ cảm thấy thực thần kỳ, nghĩ nó giống như pháp thuật. Nhưng thật ra nó không thú vị chút nào, thậm chí còn đáng sợ. Bởi vì sau đó cô đã phát hiện ra thí nghiệm sai lầm này, làm cho thời gian của ba người bọn họ dừng lại, bọn họ bị nhốt ở thân xác bảy tuổi vĩnh viễn.
Nếu đây là bất tử, nếu đây là cải lão hoàn đồng, vậy cô thà rằng già đi theo thời gian chứ không muốn sống như vậy.
Sống như bị nguyền rủa......
“Cháu ngồi đây ngẩn người làm gì vậy? Nhậm Hiểu Niên, chú gọi cháu mấy lần mà cháu cũng không nghe thấy sao.”
Giọng nói của Dịch Hành Vân kéo cô từ trong ký ức lại, cô rùng mình, vội vàng nhét khung ảnh vào trong túi, cứng ngắc xoay người.
“Không có gì......” Cô muốn giả vờ bình tĩnh, nhưng khó dấu vẻ ủ dột trên mặt.
Anh phát hiện sắc mặt cô bé lại trở nên tái nhợt, lo lắng giữ vai cô bé, hỏi:“Làm sao vậy? Tim lại đau sao?”
“Không......” Cô lắc đầu, vội vàng chuyển đề tài:“Tôi...... Tôi chỉ đang tìm chút đồ.”
Tiểu quỷ này có một đống bí mật và tâm sự, nhưng xem ra không muốn cho anh biết.
Loại khách khí phòng bị này khiến anh không vui. Vì thế anh xụ mặt, hừ lạnh:“Tìm cái gì? Trong này toàn đồ bỏ mà thôi.”
“Nhưng tôi muốn giữ lại......”
“Không cho phép!”
“Đây là đồ của tôi, tôi muốn giữ cũng không được à?” Cô kháng nghị.
“Trừ phi cháu có nhà riêng, cháu muốn chuyển đống rác này tới nhà chú thì không được.” Anh tức giận nói.
“Đấy không phải rác......” Cô lẩm bẩm.
“Dù sao cũng không cho phép.”
“Vậy...... Tôi còn có một ít quần áo, sao lại không thấy?” Cô lục hộp giấy.
“Quần áo đó bị người khác đụng vào, chú bảo người vứt hết rồi.”
“Vứt hết? Vậy...... Không phải còn có vài bộ quần áo người lớn......” Cô sợ hãi hô.
“Đó là của dì cháu đúng không? Đều cũ lại còn lỗi mốt, chú cũng vứt hết rồi.” Anh nhíu mày.
Lỗi mốt thì sao nào? Có cái mà mặc là tốt rôi! Dù sao mỗi lần cô cũng chỉ mặc một đoạn thời gian mà thôi.
Cô tức giận trừng anh, lẩm bẩm nói:“Quần áo đó rõ ràng vẫn còn mặc được mà...... Sao chú lại tùy ý vứt đi chứ? Tôi bây giờ không có quần áo để thay đây này, thực phiền toái!”
“Có gì mà phiền toái? Mua thì lại có, đi, bây giờ đưa cháu đi mua luôn.” Anh nói xong đưa tay túm lấy cô, đi ra cửa.
“Bây giờ? Nhưng tôi không có tiền......” Cô vội la lên, bây giờ cô chẳng còn mấy đồng, phải chờ đến khi lấy được tiền đã.
“Chú có.”
“Chú muốn mua cho tôi sao?” Cô ngửa đầu nhìn anh, âm thầm vui mừng.
“Mua cho cháu trước, khoản nợ này chờ dì cháu về rồi tính, bao gồm cả ăn ở ngủ nghỉ của cháu trong khoảng thời gian này nữa, chú sẽ ghi nhớ, đến lúc đó bảo cô ta trả lại hết.” Anh hừ lạnh.
Hả? Người này còn tính toán rõ ràng đến vậy, thật nhỏ mọn.
Cô mất hứng, dùng sức gạt tay anh ra, dỗi đi vượt lên trước, không ngờ đi quá nhanh nên bị vấp một cái, cả người ngã về phía trước.
“A ui!” Đầu gối và khuỷu tay đồng thời cọ xuống đất.
Đau...... Đau chết mất......
Vừa đau vừa mất mặt......
“Nhìn cháu xem,” Anh thong thả đi đến bên người cô, hai tay xoa thắt lưng cười trào phúng,“Mấy tuổi rồi mà đi đường cũng vấp ngã?”
Cô đứng lên, thẹn quá thành giận hét ầm lên:“Mấy tuổi với té ngã có liên quan quái gì đến nhau? Trẻ con ba tuổi cũng sẽ ngã, người lớn năm mươi tuổi cũng sẽ ngã! Hơn nữa chú thấy người ta ngã lẽ ra phải đến đỡ chứ không phải đứng cười lạnh. Không lịch sự chút nào.”
Anh ngẩn ra, quả thật đã bị cô bé chẹn họng, nhưng nhìn bộ dáng tức giận của cô bé, anh vừa bực mình vừa buồn cười, không chỉ dìu cô bé còn bế hẳn cô bé lên, để cô bé ngồi trên cánh tay anh.
“Rồi rồi, như vậy được chưa? Nhậm Hiểu Niên tiểu thư.” Anh chế nhạo nhìn cô.
Cô sửng sốt, trái tim như nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh gọi cô là......“Tiểu thư”!
“Sau này lớn lên cháu cũng đừng cao quá nhé, Nhậm Hiểu Niên, nếu không muốn tìm người yêu cũng khó.” Anh hơi ngước lên nhìn cô, cười trêu trọc.
Cô nhìn anh, tim đập thình thịch, bởi vì cô không phải nhìn lên, hiện giờ cô đang ngang hàng anh, nhìn thẳng vào nhau......
Bây giờ, không phải bảy tuổi với ba mươi tuổi, mà là hai mươi sáu tuổi với ba mươi tuổi.
“Tôi lớn lên sẽ không cao lắm đâu.” Cô nhẹ giọng nói.
Dịch Hành Vân nín thở nhìn vào ánh mắt cô, bất giác tưởng tượng bộ dáng khi cô bé lớn lên. Lúc này, trong đầu anh lại hiện lên ảnh chụp giả “Lúc lớn” trong ví cô.
Cô gái thanh lệ văn nhã lại mang chút thơ ngây trong ảnh chụp, rất giống cô bé bây giờ. Rõ ràng là cách nhau mười chín năm, nhưng ánh mắt gần như lại giống nhau......
“Cho nên, chú chờ tôi lớn lên được không?” Cô thử hỏi.
Anh bị vấn đề của cô hỏi ngẩn ngơ, tâm tư dao động một giây, nhưng lại nhanh chóng hồi phục, khẽ gắt:“Tiểu quỷ, cháu đang nói cái gì thế?”
“Tôi sẽ nhanh chóng trưởng thành.” Cô cũng nghiêm túc nói.
“Chú bận rộn nhiều việc, không có thời gian chờ cháu lớn lên.” Anh gõ gõ cái trán nhỏ của cô, nhanh chóng buông cô ra, trách mắng:“Cái đầu nhỏ này đừng có nghĩ lung tung, chuyên tâm đi đường đi.”
Dứt lời, anh không đợi cô, bước nhanh ra xe.
Cô đi theo phía sau anh, nhìn bóng dáng cao lớn của anh, bỗng nhiên muốn nhanh chóng biến trở về bộ dáng người lớn, muốn cho anh tận mắt nhìn thấy bộ dạng thực của cô, xem anh...... sẽ dùng ánh mắt nào nhìn cô, sẽ dùng thái độ nào đối xử với cô.