Khi họ đến gần cửa nhà, chợt nghe thấy từ trong phòng truyền ra một tiếng kêu bi thương tuyệt vọng, trái tim Bạch Hạo Duy nhảy dựng lên, lập tức chạy vào trong nhà, thẳng đến phòng mình.
“Tình Hoan!” Cảnh đập vào mắt khiến trái tim anh gần như ngừng đập. “Đừng! Tình Hoan –”
Đột nhiên nghe thấy tiếng kêu từ phía sau, Hứa Tình Hoan đang treo nửa người ngoài cửa sổ, giật mình quay đầu lại, hai mắt mờ mịt vô thần, như không phát hiện cái gì, cô chỉ liếc nhìn một cái, rồi lại muốn nhảy xuống.
Đầu cô đau quá, đau đến mức như muốn vỡ tung ra rồi.
“Không cần, Tình Hoan!” Bạch Hạo Duy kinh hãi chạy vội lên, đúng lúc ôm được thắt lưng cô, hai người cùng ngã xuống sàn, mặc dù không còn nguy hiểm nữa nhưng anh vẫn ôm chặt cô vào lòng, không chịu buông tay, bế cô rời khỏi chỗ cửa sổ đó.
Hứa Tình Hoan liều mạng giãy giụa, miệng lại thì thào nói, “Đã chết, anh ấy đã chết, Lăng Tuyên đã chết, rốt cuộc tôi không thể nhìn thấy anh ấy nữa rồi, không thể nhìn thấy anh ấy nữa rồi …… Đau quá, đau quá, đầu tôi đau quá.” Vẻ mặt cô đau đớn, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh.
“Không, anh không chết, Tình Hoan, em nhìn anh đi, anh ở ngay đây, anh đang ở trước mặt em mà!” Thấy cô như vậy, hốc mắt Bạch Hạo Duy cũng đỏ lên, trái tim đau đớn vô cùng, anh giữ chặt cô, không cho cô tự ngược đãi bản thân mình.
Sức của cô rất lớn, anh nhất thời không ngăn nổi, cô đập đầu xuống sàn nhà làm trán mình chảy máu, anh hoảng loạn chỉ biết giơ tay mình ra đỡ trán cô, không cho cô tự làm đau mình.
Lúc này, anh rất hận bản thân, nếu không phải lúc trước anh ích kỷ, không muốn cô thấy bộ dáng chật vật trước khi chết của mình, thì bây giờ cô cũng không đau khổ đến vậy.
Hứa Triết Tự bước vào phòng nhìn thấy chị như vậy, thương tâm vô hạn làm anh muốn trốn đi.
Bộ dáng chị bây giờ cũng giống như lúc trước trong bệnh viện.
“Làm sao có thể biến thành như vậy?” Anh quay đầu hung tợn trừng mắt hỏi Troy:“Anh rốt cuộc đã làm gì chị tôi?!”
Thấy cô dường như đã phát điên, Troy sợ tới mức run rẩy, cúi đầu nói:“Tôi, tôi chỉ đánh cô ấy bất tỉnh, trói cô ấy nhốt vào khách sạn, chuyện khác tôi đều không làm, tôi không biết tại sao cô ấy lại như vậy, tôi thật sự không biết.”
Hứa Tình Hoan như bị tâm thần, vừa khóc vừa nói, “Đau quá, đau quá…… Anh ấy đã chết, anh ấy đã chết, anh ấy chưa nói tiếng nào với tôi mà đã chết rồi, sao anh ấy có thể chết như vậy chứ…… Làm sao có thể……”
Bạch Hạo Duy vòng đến trước mặt cô, chặt chẽ ôm lấy cô, nước mắt rơi đầy mặt, anh đau đớn xin lỗi cô. “Xin lỗi em, Tình Hoan, xin lỗi em, anh biết mình sai rồi, anh xin lỗi, anh vẫn còn sống mà, thật sự! Em ngẩng đầu nhìn anh đi, anh ở ngay trước mặt em đây!” Anh nâng khuôn mặt cô lên, để cô nhìn mình.
Nhìn anh dưới đôi mắt mờ mịt chứa đầy lệ, giây lát, đầu cô lại đau nhức hơn, cô không chịu nổi dùng sức đập vào đầu anh.
Anh kêu lớn một tiếng, bị cô đập vào đầu khiến anh hoa mắt, nhưng anh vẫn gắt gao ôm lấy cô, không muốn buông ra.
Mà va chạm đó, cũng làm cô đầu váng mắt hoa, làm cô an tĩnh lại một chút.
Thoáng nhìn lên giường thấy bức ảnh chụp trong đám cưới của họ, Hứa Triết Tự tức giận nắm chặt tay gầm lên với Bạch Hạo Duy.
“Anh làm chị tôi điên lên rồi, bây giờ đã vừa lòng rồi chứ!”
“Anh không biết chuyện có thể thế này, vì sợ cô ấy nhớ lại mà sụp đổ, anh đã giấu giếm thân phận của mình trước mặt cô ấy rồi, không hề nói đến chuyện trước đây, anh không nghĩ tới cô ấy lại có thể nhìn thấy quyển album đó.” Thấy cô biến thành thế này, trái tim anh còn đau đớn hơn bất cứ ai!
Dù anh có nói thế nào, Hứa Triết Tự vẫn không thể tha thứ cho anh, anh phẫn nộ muốn kéo Bạch Hạo Duy ra, không cho anh ta ôm chị mình, nhưng anh ta lại ôm chị quá chặt chẽ, không chịu buông tay.
“Buông chị tôi ra!” Mặc kệ anh ta có phải là Phí Lăng Tuyên hay không, anh chỉ biết chị mình lại suy sụp rồi, cho dù anh ta thật sự là Phí Lăng Tuyên thì anh cũng không tha cho anh ta.
“Triết Tự, nhất định anh sẽ làm Tình Hoan khôi phục, anh nhất định sẽ không để cô ấy xảy ra chuyện gì, hãy tin anh.” Bạch Hạo Duy không muốn buông tay, càng không thể buông tay ra trong khi cô đang yếu đuối như thế này.
“Anh……” Hứa Triết Tự tức giận không thèm nghe anh nói, động tay muốn kéo chị mình ra, nhưng đúng lúc đó Hứa Tình Hoan lại thì thào tự nói.
“Lạnh quá, lạnh quá…… Lăng Tuyên, em rất lạnh, anh ôm chặt em đi……” Ánh mắt cô không có hồn giống như con rối gỗ, không nhìn thấy ai, không nghe thấy lời ai nói, hoàn toàn đắm chìm trong bóng tối của riêng mình.
Thấy cô như vậy, tim Bạch Hạo Duy như bị dao sắc cứa vào, nước mắt rơi như mưa, hai tay dùng sức ôm chặt cô.
“Được, anh ôm chặt em, anh vẫn ôm em mà, đừng sợ, lần này anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa. Trước đây anh không muốn liên lụy đến em, lại càng không muốn để em nhìn thấy anh nằm liệt giường giống như người chết, cho nên mới không nói cho em, cho nên lựa chọn cách ly hôn với em, anh không biết như vậy lại tạo nên đả kích lớn cho em, xin lỗi em, Tình Hoan, tha thứ cho anh được không.”
Nhìn Bạch Hạo Duy than thở khóc lóc, Hứa Triết Tự cũng không đành lòng kéo anh ấy ra, hốc mắt anh cũng đỏ, thẳng đến giờ phút này, anh mới tin người kia thật sự chính là Phí Lăng Tuyên, bởi vì ngoài anh ấy ra, sẽ không có ai có thể yêu chị mình như vậy.
“Anh biết bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi, nhưng có lẽ ông trời thương xót, cho anh một cơ hội sống lại, để bù lại những chuyện mình đã làm sai, cho nên, Tình Hoan, em xem, anh đã trở về, Lăng Tuyên đã trở lại, anh ta ở ngay trước mặt em đây, em mở to mắt ra nhìn anh đi.” Anh giữ khuôn mặt cô, làm cho ánh mắt trống rỗng của cô tập trung vào mình.
“Em tỉnh lại đi, chỉ cần em tỉnh táo lại, em sẽ nhìn thấy anh.”
Cô vẫn không có phản ứng, anh thu tâm cúi đầu xuống hôn lên môi cô, thật sâu thật sâu, dùng tất cả tình cảm của mình để hôn cô, hy vọng nụ hôn này có thể làm cô tỉnh táo.
Mắt cô vẫn không chớp, cả người cứng lại như rối gỗ, miệng vẫn thì thào mấy câu, “Lạnh quá, lạnh quá, lạnh quá……”
Diệp Uy đứng một bên thấy họ như vậy, cũng không nhịn được mà thấy mũi mình cay cay, hắn nghĩ cứ như vậy thì không phải biện pháp tốt, lên tiếng nói:“Tôi thấy chúng ta nên đưa Tình Hoan đến bệnh viện đi.”
***
Nằm viện năm ngày, tình trạng của Hứa Tình Hoan vẫn như cũ không hề cải thiện, mà mấy ngày nay Bạch Hạo Duy luôn canh giữ bên cạnh cô, một tấc cũng không rời, ngày nào cũng ôm cô, không ngừng nói chuyện với cô.
“Khi nào em khỏe hơn, anh lại đưa em đi xem mưa sao băng được không? Em còn nhớ không, khi chúng ta cùng xem mưa sao băng anh đã cầu hôn em, lúc đó anh nói, anh muốn được làm sao băng của em, giúp em thực hiện nguyện vọng của mình.”
“Em biết không? Bây giờ anh chỉ có một nguyện vọng, chính là hy vọng em nhanh khỏi bệnh, cho dù muốn anh chết một lần nữa anh cũng sẵn sàng.”
Lúc này, Hứa Triết Tự cũng đang tự trách mình, trách mình lúc trước đã dùng phương pháp thôi miên để giúp chị quên anh rể, Phí Lăng Sương từng khuyên anh, chị ấy nói như vậy rất nguy hiểm, nhưng anh không thể trơ mắt nhìn chị mình đau khổ, cho nên vẫn sử dụng tùy tiện.
Ai biết anh rể có thể sống lại, dựa vào thân thể của người khác mà sống lại.
Nếu anh có thể biết trước, biết trước mọi chuyện thì đã không đến nước này.
Anh rể sống lại rồi muốn gặp chị là không sai, chị càng không sai, mà sai là…… vận mệnh tàn khốc, rõ ràng hai người đều muốn tốt cho người kia, nhưng kết quả lại thành như vậy.
Có thể đổ lỗi cho ai, có thể trách ai?
Ngày thứ sáu, trước khi Troy trở về Mỹ, đã tới bệnh viện thăm họ, hắn vô cùng hối hận, Hứa Tình Hoan bị như thế này lỗi lớn là ở hắn.
“Duy, chuyện này tôi có lỗi, ngày nào tôi cũng cầu nguyện, hy vọng cô ấy sớm khỏi.” Tuy rằng trước kia hắn đe dọa cô, đánh cô bất tỉnh, nhưng hắn thật sự chưa từng nghĩ muốn cô chết, nay chuyện biến thành như vậy, hắn thực áy náy, nhưng một việc nhỏ nhoi hắn cũng không giúp được.
Bạch Hạo Duy chỉ gật gật đầu. Bây giờ anh rất khó nói ra lời tha thứ cho Troy, nhưng trong chuyện này, lỗi anh phạm phải còn lớn hơn Troy, cho nên anh cũng không thể trách móc hắn cái gì.
Cứ như vậy, máy bay đưa Troy đi, nhưng lại đưa Phí Lăng Sương trở về, cô nhận được điện thoại của Bạch Hạo Duy, biết được tình hình của Hứa Tình Hoan, cô lập tức bỏ dở việc đang nghiên cứu trên tay, vội vàng trở về từ Mỹ.
Thấy ánh mắt Bạch Hạo Duy chăm chú nhìn Tình Hoan, thấy sự chăm sóc của Bạch Hạo Duy dành cho Tình Hoan, cô tin người trước mắt này, thật sự chính là em trai đã qua đời của mình, Phí Lăng Tuyên.
“Chị, chị nói cho em biết, em phải làm thế nào thì Tình Hoan mới tỉnh lại đây?” Bạch Hạo Duy bất lực cầu xin. Uống thuốc rồi, châm cứu rồi, mọi biện pháp trị liệu đều đã làm, nhưng Tình Hoan vẫn trốn trong thế giới của mình, không chịu đi ra. Bác sĩ nói, có lẽ do thôi miên đã được giải, cô ấy bất ngờ phải thừa nhận quá nhiều chuyện, nên ý thức mới tránh đi theo bản năng.
Phí Lăng Sương nghẹn ngào, một lát mới nói:“Chị đi nói chuyện với bác sĩ của cô ấy trước nhé.”
Cô thảo luận với bác sĩ của Hứa Tình Hoan, họ cho rằng để Hứa Tình Hoan trở lại khung cảnh quen thuộc có thể sẽ cải thiện được tình trạng của cô, vì thế Bạch Hạo Duy quyết định đưa cô trở lại nơi trước đây họ từng sống.
Trước ngày đến đó, anh còn đặc biệt nhờ Hứa Triết Tự một việc.
“Triết Tự, em có biết nhẫn cưới của anh chị Tình Hoan đã để đâu không?” Lúc đến ký đơn ly hôn, anh thấy trên tay cô không còn nhẫn cưới nữa, nhất định cô đã tháo nó ra, nhưng anh lại không biết cô để nó ở đâu.
“Em biết.” Sau khi chị bị thôi miên, anh đã giấu tất cả mọi thứ có liên quan đến anh rể, trong đó có cả chiếc nhẫn cưới cô để trong góc tủ.
“Có thể mang nó đến đây không?”
“Được.” Không lâu sau, Hứa Triết Tự đã cầm chiếc nhẫn đó đến.
Mà chiếc nhẫn kia của anh, cũng được Phí Lăng Sương đưa cho.
Mới vào đầu hạ mà ánh mặt trời đã chiếu những tia nắng gay gắt xuống mặt đất, Bạch Hạo Duy để Hứa Tình Hoan ngồi ở phòng khách, gió chiều thổi tung rèm cửa màu trắng, ánh mặt dừng trước ban công.
Anh cầm nhẫn cưới, giống như ngày họ kết hôn, thận trọng đeo nhẫn vào tay cô, sau đó anh nắm tay cô, cũng để cô đeo nhẫn cho mình.
“Tình Hoan, chờ em khỏi bệnh, chúng ta sẽ kết hôn một lần nữa, lần này, nhất định chúng ta sẽ cùng sống đến bạc đầu!” Anh mỉm cười nhìn vẻ mặt vô thần đờ đẫn của cô.
Dường như ánh mắt cô bị chiếc nhẫn lấp lánh đó hấp dẫn, ánh mắt Hứa Tình Hoan nhẹ nhàng chớp chớp.
Tuy rằng động tác này rất nhỏ, nhưng Bạch Hạo Duy lại dễ dàng nhìn ra, anh vui mừng đặt tay lên mặt cô.
“Em còn nhớ rõ sao? Đây là nhẫn kết hôn của chúng ta, là chúng ta cùng đi chọn đó.” Anh giơ bàn tay đeo nhẫn của mình lên trước mặt cô.
Cô mở to mắt trong giây lát rồi lại hạ mắt xuống, kinh ngạc nhìn chăm chú vào hai chiếc nhẫn trắng lấp lánh đó.
“Em còn nhớ không? Chúng ta còn yêu cầu cửa hàng trang sức khắc chữ vào vòng trong của nhẫn, em xem.” Anh cỡi nhẫn của mình ra, cho cô xem chữ khắc trên chiếc nhẫn đó. “Nhẫn của anh có khắc tên em, Hoan, nhẫn của em cũng được khắc chữ Tuyên tên anh.” Anh nắm tay cô, muốn tháo nhẫn của cô ra để cô nhìn.
Ngoài ý muốn, cô lại thu tay mình vào không cho anh bắt lấy.