Khi hai người đã vào công ty, cô bỗng dừng bước, nhớ tới anh đang sống một mình, nhỡ lúc anh không thoải mái, đột nhiên không tìm thấy người đến giúp thì phải làm thế nào bây giờ, cô kéo tay anh lại, lấy ra một cái bút từ trong ví da, rồi viết lên mu bàn tay anh một số điện thoại. “Về sau khi nào anh thấy không thoải mái thì có thể gọi điện thoại cho em.”
Bạch Hạo Duy vừa kinh ngạc vừa vui sướng nhìn số điện thoại trên mu bàn tay mình. Cô cho anh số điện thoại của mình, điều đó có nghĩa là cô đã coi anh như bạn bè, anh đã thành công đi được một bước tiến lớn.
Kết quả là vào buổi tối, Bạch Hạo Duy liền khẩn cấp gọi điện thoại cho cô.
“A lô, là anh, Bạch Hạo Duy đây.” Chẳng còn cách nào khác, chỉ khi ở công ty anh mới có thể nhìn thấy cô, mà trong thời gian làm việc anh không thể lúc nào cũng dính sát bên cô được, cho nên cả một ngày, thực ra thời gian hai người gặp nhau cũng không nhiều.
Nghe thấy giọng nói của anh, Hứa Tình Hoan lo lắng nhíu mày. “Anh cảm thấy không thoải mái à?”
Điện thoại truyền đến tiếng cười. “Không phải, anh chỉ muốn nghe giọng nói của em một chút thôi, em đã ngủ chưa?”
Nghe thấy anh không có việc gì, thần kinh căng thẳng của cô cũng dần buông lỏng. “Chưa ạ.” Cô vừa kẹp điện thoại bên tai vừa gấp quần áo mới thu từ ban công vào, nói:“Em có việc, nếu anh không còn chuyện gì khác thì em tắt điện thoại nhé.” Em trai cô ngày mai phải ra nước ngoài nửa tháng, cô còn muốn giúp em sửa sang lại hành lý.
“Oh, được, chúc em ngủ ngon.”
Nghe được trong giọng nói của anh có chút thất vọng, Hứa Tình Hoan lại không đành lòng, suy nghĩ một chút rồi nói: “Em nghe nói những người gan không tốt không thể thức khuya, anh đi ngủ sớm một chút đi, có chuyện gì ngày mai nói sau.”
“Được, anh sẽ ngủ sớm.” Lời đáp lại này của Bạch Hạo Duy tràn đầy vui sướng, bởi vì anh nghe ra sự quan tâm trong giọng nói của cô – cô quan tâm đến anh!
Tắt điện thoại, nằm trên giường, anh vui vẻ đến mức khóe miệng cũng cong lên thật cao, cầm lấy bức ảnh của cô đặt trên tủ đầu giường, anh hạ xuống một nụ hôn.
Từ một tháng trước đây sau khi xuất viện, anh đã trở lại nơi hai người từng sống, ngoài ảnh chụp của hai người ra, anh còn chuyển giường ngủ trước kia của hai người đến Đài Trung, gian phòng này bố trí giống y như phòng ngủ trước đây của họ, khăn trải giường, chăn bông, gối đầu, tủ quần áo, tất cả đều là những thứ trước đó họ cùng nhau chọn.
Nằm trên chiếc giường từng ngủ cùng cô, anh thì thào với bức ảnh chụp cô:“Tình Hoan, anh đã trở về, trở lại bên cạnh em. Anh cam đoan lúc này đây, tuyệt đối sẽ không để em phải thương tâm nữa.”
Lần trước anh đã làm sai, không nói cho cô một tiếng, lựa chọn một người một mình chết đi, làm hại cô vì anh mà vô cùng đau khổ, lần này, anh sẽ không mắc phải sai lầm tương tự nữa.
Mà ở một nơi khác, Hứa Tình Hoan gấp quần áo xong, nhìn di động ở một bên, nhớ tới lời anh nói trong cuộc gọi vừa rồi, anh nói muốn nghe giọng của cô, môi hồng không thể không giơ lên một nụ cười.
Cảm giác được một người nghĩ đến như vậy, cảm thấy…… cũng khá tốt đẹp.
“Chị, ngày mai sau khi em ra nước ngoài, chỉ có mình chị ở nhà, chị phải cẩn thận một chút, nếu có ai không quen biết đến tìm chị, mặc kệ người ta nói cái gì chị cũng không được tin tưởng, cũng đừng để ý –” Hứa Triết Tự đi vào phòng cô, đang dặn được một nửa lại thấy cô mỉm cười ngẩn người, có chút kinh ngạc. “Làm sao vậy, sao chị lại cười vui vẻ thế?”
“Không có gì.” Thu lại nụ cười, cô cầm quần áo vừa gấp gọn, đi về phía phòng em trai ở bên cạnh, giúp em đặt vào va li, sắp xếp gọn gàng. “Chị đã chuẩn bị áo khoác ấm cho em rồi, tất len và bánh sandwich chị đặt ở bên cạnh, chị cũng mua cho em một cái lò sưởi, xem dự báo thời tiết thấy nói nhiệt độ không khí ở bên đó rất thấp, em phải nhớ kỹ lấy ra dùng đấy, còn nữa, pin dự phòng chị để trong túi rồi.”
Về chuyện Bạch Hạo Duy cô còn chưa có ý định nói với em trai, bởi vì trước mắt hai người chỉ có quan hệ bàn bè mà thôi, nếu sau này tiến thêm một bước nữa, thì lúc đó nói với em cũng không muộn.
Nghĩ như vậy, cô đột nhiên phát hiện mình tựa như cũng không bài xích chuyện kết giao với Bạch Hạo Duy, thậm chí còn có chút chờ mong.
Cô…… Không phải đã thích anh rồi chứ?
“Chị, vừa rồi giống như em nghe được chị đang nói chuyện, chị vừa nói chuyện điện thoại với ai à?” Không cho cô lảng tránh vấn đề vừa rồi, Hứa Triết Tự chưa từ bỏ ý định tiếp tục truy vấn.
“Ừ, một đồng nghiệp gọi tới.”
“Đồng nghiệp? Là đồng nghiệp nào vậy?” Hứa Triết Tự không khỏi kinh ngạc, anh biết chị mình luôn luôn cô đơn, không hay nói chuyện cùng đồng nghiệp, làm sao có thể có ai gọi điện thoại đến cho chị được, lại còn khiến chị cười vui vẻ như vậy nữa…… Vui vẻ, đúng, anh không nhìn lầm, vừa rồi chị thật sự cười rất vui vẻ.
“Là……”
Ngay lúc cô đang muốn mở miệng thì điện thoại trong nhà lại vang lên, Hứa Triết Tự đi ra phòng khách nghe điện thoại, là muốn tìm anh, họ nói chuyện cũng mất một giờ, chờ khi anh nói chuyện xong, Hứa Tình Hoan cũng lên giường đi ngủ rồi.
***
Mới sáng sớm tinh mơ, Bạch Hạo Duy đã đi vào Giai Tiên, chỉ huy công nhân khuân vác chuyển đồ anh mua lên tầng trên cùng, sau khi những công nhân đó rời đi, anh lại bận rộn một lúc lâu, thẩn thể anh còn chưa khôi phục hoàn toàn nên một lúc sau đã thở hổn hển, trán chảy đầy mồ hôi, áo sơmi trắng của anh cũng dính bẩn, nhưng nhìn hoa viên nhỏ trước mắt đã dần dần hoàn thành, anh lại không nhịn được nhếch khóe miệng lên nở nụ cười.
Về sau nơi này sẽ là thế giới bí mật của anh và Tình Hoan, tưởng tượng đến cảnh anh và Tình Hoan cùng nhau ăn cơm trưa ở đây, anh lại cười càng toe toét.
Nếu anh đem cô trở về bên mình, nếu anh làm chồng cô, thì anh muốn dùng tình yêu thương tràn đầy của mình lấp kín từng khe hở trong cuộc sống của cô!
Lần này, anh nhất định phải sống được thật lâu thật lâu, cùng ở bên cô đến già, tuyệt đối không thể để cô vì anh mà đau lòng, rơi lệ.
“Em nói với anh muốn dùng tầng cao nhất, là vì làm cái này sao?” Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng nói, anh quay đầu nhìn, chỉ thấy vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Uy đang nhìn hoa viên nhỏ của anh.
“Thế nào, lãng mạn không?” Trên mặt Bạch Hạo Duy mang theo một tia đắc ý hỏi.
“Sao tự dưng lại đi làm hoa viên ở đây thế?” Diệp Uy buồn bực.
“Đương nhiên là để vừa tâm sự vừa ngắm hoa với người mình yêu rồi.” Chuyện theo đuổi Tình Hoan, anh cũng không sợ để cho Diệp Uy biết, dù mọi người trong công ty đều biết Tình Hoan là của anh cũng tốt, như vậy sẽ không ai dám có ý gì với cô nữa.
“Người mình yêu hả?” Diệp Uy trừng lớn mắt. “Em chỉ ai thế? Troy hay Tình Hoan?”
“Làm sao có thể là Troy!” Anh tức giận lườm hắn một cái.
“Nhưng đêm qua anh gặp Troy, hắn nói hắn vẫn còn ở lại bên cạnh em.” Trước đây giới hội họa từng truyền ra tin Hạo Duy và người đại diện của mình là một đôi tình nhân, bởi vì Hạo Duy sống ở Mỹ lâu năm, không thường xuyên liên lạc, cho nên hắn cũng không biết tình hình thực tế như thế nào.
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Bạch Hạo Duy lại suy sụp.
“Hôm qua tan tầm tên kia lại chạy đến tìm em, uy hiếp em, hắn nói nếu không giữ hắn lại thì ngày nào hắn cũng đến công ty làm loạn, em chỉ có thể để hắn ở lại thôi.” Bọn họ ước định kỳ hạn ba tháng, đến lúc đó nếu Troy vẫn không thể khuyên được anh thay đổi tâm ý, thì hắn nhất định phải về Mỹ, từ nay về sau không được đến quấy rầy anh nữa.
Vì muốn thoát khỏi sự dây dưa phiền phức của hắn, anh đành phải nhẫn nại cùng hắn ba tháng.
“Tại sao em không chịu quay lại Mỹ với hắn? Thật ra chờ đến khi tay em không run nữa, em vẫn có thể tiếp tục vẽ tranh mà.” Diệp Uy không hiểu nói.
“Em đã mất đi nhiệt tình với hội họa, bây giờ em đã có mục tiêu khác trong cuộc sống rồi.” Trong giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ của Bạch Hạo Duy, có chứa kiên định không thể dao động.
Mất đi nhiệt tình với hội họa? Diệp Uy không thể tin được lý do đó lại được nói ra từ cậu em họ cả ngày vùi đầu vào thế giới hội họa này.
“Hạo Duy, em thật sự thay đổi rất nhiều, khó trách Troy nói em xa lạ làm cho hắn gần như không nhận ra.”
“Em từng chết đi một lần sau đó đã sống lại một lần nữa, bây giờ Bạch Hạo Duy trước mắt anh này, đã không còn là Bạch Hạo Duy trước đây nữa.” Anh nói ám chỉ.
Cẩn thận đánh giá người mồ hôi đầm đìa trước mắt này, lại thấy vẻ mặt tươi cười của Bạch Hạo Duy, Diệp Uy trầm ngâm.
“Em có thật lòng với Tình Hoan không?” Nói thực ra, so với Bạch Hạo Duy âm trầm khép mình trước đây, hắn có vẻ thích Bạch Hạo Duy sáng sủa thích cười này hơn.
“Trừ cô ấy ra, lòng em không thể chứa đựng bất cứ ai.” Bạch Hạo Duy nhìn thẳng vào hắn trả lời. Nhắc tới cô, trong mắt anh không giấu được say đắm và thâm tình.
Tình ý sâu đậm đó, ngay cả Diệp Uy cũng cảm nhận được, hắn thực kinh ngạc, mới ngắn ngủn vài ngày thôi, thế mà cậu em họ này đã yêu thương cô ấy sâu nặng đến vậy ư. Tuy nhiên, cảm tình vốn không có đạo lý gì cả, hắn còn nhớ rõ ngày đầu tiên Hạo Duy đến công ty nhìn thấy Tình Hoan, tựa như đã nhất kiến chung tình với cô. (Nhất kiến chung tình: vừa gặp đã yêu.)
Nhưng, trong lòng hắn còn có một nghi vấn. “Như vậy chuyện với Troy là thế nào? Hôm qua hắn nói, trước kia khi còn ở Mỹ, hai người đã ở cùng nhau.” Giới hội họa truyền lưu bọn họ là một đôi tình nhân, chắc là không phải tin đồn vô căn cứ đâu.
Không nghĩ tới Troy còn nói ra lời khiến người ta hiểu lầm này với Diệp Uy, Bạch Hạo Duy đen mặt, vội vàng giải thích. “Quan hệ giữa em với hắn chỉ là họa sĩ với người đại diện thôi, em tuyệt đối không có loại tình cảm nào khác với hắn đâu. Anh cũng biết trước kia em có chút tự kỷ, không tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài, cho nên hắn mới có thể chuyển đến gần em để tiện chăm sóc cuộc sống hàng ngày của em.”
Chuyện có đúng như lời anh nói không, thật ra hắn cũng không rõ ràng, có điều dựa vào trực giác của hắn, tình cảm Troy dành cho Bạch Hạo Duy chắc chắn không hề tầm thường, nếu thật muốn có cái gì, cũng chỉ là mến mộ người tài mà thôi.
Diệp Uy nhìn hoa viên anh mất cả buổi sáng để bố trí, suy nghĩ một chút rồi lại hỏi:“Em là vì Tình Hoan, nên mới không chịu về Mỹ cùng Troy à?”
Nhìn về phía bầu trời trong xanh, một lát sau Bạch Hạo Duy mới nói:“Em vốn không thuộc về nơi đó, nơi này mới là nhà của em.”
Gần đến giờ nghỉ trưa, Bạch Hạo Duy gửi một tin nhắn cho Hứa Tình Hoan – trưa nay chúng ta cùng ăn cơm ở trên tầng cao nhất nhé, anh làm hai phần cơm rất ngon đó.
Bởi vậy vừa đến mười hai giờ, anh liền khẩn cấp lên tầng trên cùng đợi cô, anh có chút không yên lòng, không biết cô có lên đây không.
Anh còn nhớ rõ trước đây khi theo đuổi cô, mãi đến lần hẹn thứ mười hai, cô mới gật đầu đồng ý.
Thời gian cứ trôi qua từng giây từng giây một, Bạch Hạo Duy lo lắng đi qua đi lại, lo lắng có thể là cô không đọc được tin nhắn của anh, lập tức nghĩ, có phải nên xuống tầng trực tiếp nói với cô mới tốt.
Liếc mắt nhìn đồng hồ, mười hai giờ mười phút, ngay khi anh không kềm chế được nữa muốn xuống tầng tìm cô thì cửa thang máy lại được đẩy ra, vừa thấy đó là cô, Bạch Hạo Duy hưng phấn chạy qua.
“Anh còn nghĩ em không nhận được tin nhắn của anh, đang muốn đi xu