y, từ một lão Ngoan Đồng biến thành một lão già bướng bỉnh.
“Sư huynh, ta tới đây là để cho huynh biết, coi như hôm nay rơi vào kết cục như vậy ta vẫn không hối hận, vì chốn hoàng cung kia, ta biết rõ cái gì gọi là tình, cái gì gọi là nghĩa, vì Viễn Nhiên, ta đã quyết tuyệt cùng sư phụ, vì Ninh Viễn, ta dùng cả đời này để làm bạn với lãnh cung, hôm nay, ta vì con mình, Liên Nhu cầu xin huynh!”
Ninh Viễn… Đoan Tuấn Ninh Viễn! Đoan Tuấn Mạc Nhiên đột nhiên ngẩn ngơ, rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ vì sao Thái hoàng Thái hậu lại đày mẫu thân hắn vào lãnh cung, thì ra… Hắn dời tầm mắt về phía Liên Nhu, đôi mắt hiện lên một vẻ châm chọc làm cho bà không biết theo ai.
“Nhiên nhi, con đừng hiểu lầm ta, ta cùng hoàng thúc của con rất trong sạch, chúng ta…”
Liên Nhu nhanh chóng ngoài đầu lại cấp tốc giải thích.
“Ta không muốn nghe chút nào, hiện giờ ta chỉ muốn Lăng Tây Nhi được an toàn!”
Hắn lạnh lùng mở miệng, cô tuyệt trở lại.
“Sư huynh, huynh hãy phá lệ một lần mà xuống núi một chuyến đi mà!”
Liên Nhu khẽ thở dài, lại cầu khẩn lão Bất Tử thêm một lần nữa.
Trong gió lạnh đầy trời, Liên Nhu quỳ trên mặt đất, đôi mắt nhìn thẳng tắp về phía trời tuyết.
“Người đứng lên trước đi!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên tiến lên, kéo thân thể của bà lên.
“Tính tình sư phụ con chính là như vậy, thoạt nhìn thì tính tình của hắn bướng bỉnh cực kì, nhưng mà cho tới nay người hắn yêu thương nhất chính là ta, chỉ cần ta quỳ ở đây thì cuối cùng hắn cũng sẽ mềm lòng thôi”
Liên Nhu khẽ nói.
“Ta sẽ không để cho người làm chuyện này!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng mở miệng, đôi mắt nhìn về phía cửa phòng đóng chặt của lão Bất Tử có vẻ oán giận, lời thề quan trọng hay là mạng người quan trọng chứ!
Hắn sải bước tiến lên, hung hăng dùng một cước đá cửa phòng ra, thân thể xông vào bên trong phòng.
“Đừng mà!”
Liên Nhu khẽ hô lên, nhưng mà tất nhiên là không kịp, trong phòng lập tức vang lên những tiếng loảng xoảng cùng tiếng kêu thảm thiết của lão Bất Tử.
“Á, lò đan của ta!”
“Á, bí tịch của ta!”
“Tên tiểu tử thối tha, bánh xốp ta thích nhất!”
“Tiểu tử thối, đó là ma phí tán!” (1 loại thuốc gây tê)
“Trời đánh, ngươi thậm chí cả thứ ta đặc biệt sủng cũng…Tiểu Cường à!”
“Ta ta ta ta, ta liều mạng với ngươi, đừng có mà nói ta ỷ lớn hiếp nhỏ…Trời, ngươi còn dám đánh lén ta?”
Lại những tiếng bốp bốp vang lên, Liên Nhu muốn chạy đến nhưng lại bị một cơn cuồng phong mạnh mẽ đẩy ra, bà bất an đi tới đi lui trong đống tuyết, từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, rốt cuộc trong căn phòng nhỏ ngoại trừ những âm thanh bốp bốp loảng xoảng phiêu nhiên trong gió tuyết nửa thế kỉ cũng có một âm thanh khác.
“Tiểu tử thối, đừng tưởng rằng ta không nỡ giết ngươi!”
Không có ai trả lời ông, theo sau đó là tiếng đồ vật vỡ vụn.
“Sắc trời đã tối rồi, chúng ta ăn lẩu trước rồi đánh cũng không muộn… Trời, nồi của ta!”
Lại là một tiếng kêu thảm thiết.
Trăng sáng dần dần lên cao, gió lớn đang kêu khóc, trăng ẩn sao thưa, phóng tầm mắt nhìn lại, khắp mọi ngóc ngách hoang vắng chỉ còn một mảnh tĩnh lặng u ám, chỉ có xa xa trong một khe núi lóe lên một chút ánh sáng.
“Tiểu tử đáng chết, ta muốn đi ngủ, ta già rồi, đến giờ là phải nghỉ ngơi…A! Giường của ta!”
Rốt cuộc, lúc ánh trăng một lần nữa chiếu khắp bầu trời gió lớn, chỉ còn lại một tiếng sập vang vọng trong phòng, trong bóng tối chỉ còn lại hai bóng người nương theo ánh trăng sáng tỏ cùng ánh tuyết trắng bệch tiếp tục giao đấu không ngừng.
“Sư huynh, dù sao giường của huynh cũng đã sập, nồi cũng bị đập bể, phòng cũng không còn nữa, hay là theo ta xuống núi đi, ta sẽ làm lẩu cá sông cho huynh ăn! Còn có cả bánh xốp mà huynh thích ăn nhất nữa.”
Liên Nhu cao giọng hô to, tiếng kêu kiều mị vang vọng trên đỉnh núi trống trơn.
“Muội nói thật sao?”
Xa xa một thân ảnh màu trắng lướt qua, chỉ vài bước đã đi đến trước mặt Liên Nhu, chính là lão Bất Tử, mặt mũi hồng hào đáng yêu vô cùng.
“…sư huynh, huynh muốn ăn gì ta đều sẽ làm cho huynh ăn!”
Liên Nhu cười cười, biết ngay là hắn chỉ lên mặt một chút mà thôi, có người mời xuống núi đương nhiên là phải tỏ ra tự cao tự đại rồi!
“Đã như vậy thì chúng ta còn không mau đi thôi, cứu tiểu Tây Nhi của ta quan trọng hơn!”
Hai bóng người màu trắng đã còn còn thấy nữa, qua một lúc lâu sau mới có một bóng đen đuổi theo, nhìn lại hắn, quần áo tả tơi, trên mặt, trên tay đều là vết thương, tuy không thể mất mạng nhưng vết thương cũng không nhẹ.
“Lão già thối, nếu chỉ tự cao tự đại thì cũng không cần phải dùng sức như vậy chứ?”
Hắn đè thấp giọng rủa thầm, vận chân khí, cấp tốc đuổi theo, ánh trăng sáng kéo dài thân ảnh của ba người.
Một ngày một đêm, Long Thanh không rời khỏi Lăng Tây Nhi nửa bước, không ngừng vận công chống lạnh cho nàng, châm cứu duy trì sự sống, rốt cuộc đã chờ được lão Bất Tử đến.
“Sư phụ, người thật sự xuống núi sao?”
Lúc Long Thanh nhìn thấy lão Bất Tử thì ngạc nhiên vui mừng run lên, rốt cuộc mỗi lần cần thảo dược hay dụng cụ hắn cũng không cần phải giống như một con la leo lên núi nữa.
“Đừng có vui mừng quá sớm, cứu sống Tây Nhi xong ta sẽ về ngay, còn nữa, thuận tiện thông báo với ngươi, căn phòng của ta đã bị sư huynh của ngươi phá hủy rồi, ngươi phải chịu trách nhiệm xây dựng lại một căn nhà đẹp gấp bội căn nhà cũ cho ta!”
Chắp tay sau đít đi vào phòng, lão Bất Tử nghênh ngang giậm chân thật mạnh vài cái trong phòng, thuận tiện gõ trán Long Thanh một cái rồi cao giọng nói.
“Bịch!”
Long Thanh lảo đảo ngã ngửa trên mặt đất, xây một căn nhà mới!? Trời ạ, để hắn chết đi mà, đấy chính là núi Tây Vân với độ cao 6000m so với mực nước biển nha!
Lão Bất Tử mặc kệ trong lòng đồ đệ của ông có bao nhiêu ảo não cùng đau đớn, đôi mắt thu lại, cứu người quan trọng hơn, ông tiến đến, bắt mạch, mở mí mắt Lăng Tây Nhi ra, cẩn thận nhìn, lấy viên thuốc ra.
“Tiểu tử thối, tới đây!”
Ông uy nghiêm gọi một tiếng, Đoan Tuấn Mạc Nhiên vừa đuổi tới sau lưng đang mặc quần áo rách nát, xiêu xiêu vẹo vẹo tiến lên, khóe môi vẫn còn vương một tơ máu.
“Cái này, dùng miệng làm cho Tiểu Tây Nhi nuốt vào!”
Ông nhét viên thuốc vào tay Đoan Tuấn Mạc Nhiên.
Đoan Tuấn Mạc Nhiên khẽ giật mình, nhìn Lăng Tây Nhi đang hôn mê, khẽ cắn môi, nhét thuốc vào trong miệng, sau đó tiến lên, nhẹ nhàng đẩy hàm răng đang đóng chặt của Tây Nhi ra, mớm vào từng ngụm từng ngụm nhỏ. Môi của nàng rất lạnh, giống như một khối băng…
Một chút thuốc theo miệng của nàng chảy vào trong cổ họng, một chút thuốc lại chảy sang hai bên miệng nàng. Đoan Tuấn Mạc Nhiên căng thẳng nhìn nàng, nhẹ nhàng nâng ống tay áo rách nát lên lau thuốc lên khóe miệng cho nàng, sau đó đứng dậy:
“Như vậy nàng có thể tỉnh lại sao?
“Nghĩ đơn giản quá nhỉ, thuốc này chỉ dùng để tiêu trừ hàn độc trong cơ thể nàng, duy trì lại cái mạng nhỏ của nàng mà thôi! Nàng bị ngâm trong nước lạnh thời gian quá dài, nếu muốn tỉnh lại thì phải cần một chút thời gian cùng phương pháp đặc trị, hiện giờ chỉ không lo cho tính mạng thôi!”
Miễn cưỡng ném lại mấy câu, lão Bất Tử đi ra ngoài tìm cái gì để ăn, đánh nhau với Đoan Tuấn Mạc Nhiên một ngày trời lại phải chạy đến đây, ông đã sớm đói bụng đến nỗi ngực dán cả vào sau lưng rồi!