bỏ ra ba tháng để hủy hoại mọi mối làm ăn của tên ác bá đó.
Thôn dân rất ngạc nhiên, hỏi hắn vì sao không giết tên ác bá. Hắn chỉ tên ác bá đang ngồi thu lu bên góc tường làm ăn mày, cười nói:
- Hắn còn là tên ác bá đó sao?
Quốc chủ Trần quốc bệnh nặng, Ngọc Tụ công chúa kế vị thành Nữ hoàng. Các văn nhân Trần quốc tập trung mở thi hội, nghe nói Nữ hoàng cũng mặc thường phục tới tham dự. Trong thi hội, người đó lại xuất hiện, còn giẫm rách váy của Nữ hoàng, cười lớn rồi bỏ đi. Nữ hoàng giận dữ đến trắng bệch cả mặt mà vẫn không hạ lệnh bắt hắn.
Hành tung của hắn lang thang bất định. Có điều, muốn tìm hắn thì rất dễ, chỉ cần mùng Một và Mười lăm hàng tháng, đặt một bàn thịnh yến ở tửu lầu buôn bán tốt nhất Trần đô Trạch Nhã, An quốc Kinh Đô và Tề quốc Thánh Kinh, để một tờ giấy viết yêu cầu của mình cùng với ngân phiếu, chỉ cần giấy và ngân phiếu biến mất thì có nghĩa là giao dịch thành công.
Có điều, nếu có người vào Mùng một và Mười lăm đứng ngoài tửu lầu chờ thì chắc chắn sẽ không nhìn thấy hắn. Có người ỷ mình khinh công hay dịch dung cao thủ, đứng chờ ở tửu lầu, vẫn không nhìn thấy hắn. Không ai biết hắn làm thế nào để biết, nhưng hắn không tới.
Phong Dương Hề tức giận đến giậm chân.
Từ khi biết tật xấu háu ăn và thói quen khó chịu này của Vĩnh Dạ, chàng âm thầm sai người mở một tửu lầu xa xỉ nhất, lớn nhất ở Thánh Kinh - Trích Tinh Lầu[1].
Khai trương được ba tháng, hình như Vĩnh Dạ chỉ đi lại giữa An quốc và Trần quốc. Ở Phong Các lớn nhất, xa xỉ nhất trong Trích Tinh Lầu bày rất nhiều rượu thịt nhưng chưa lần nào đón được Vĩnh Dạ.
Thế là chàng lại sai người sang Kinh Đô và Trạch Nhã. Ai ngờ Trần quốc Nữ hoàng bệ hạ và An quốc Hựu Khánh Đế cũng chung một tâm tư, đấu với nhau hai tháng, Phong Dương Hề chỉ đành buồn bã lui về Thánh Kinh.
Chàng không hiểu vì sao Vĩnh Dạ không tới Thánh Kinh? Chẳng lẽ nàng biết tửu lầu này là do chàng mở ra? Phong Dương Hề thở dài, đô thành ba nước, hành tung của Vĩnh Dạ phiêu diêu bất định, cho dù mùng Một chàng sang Trần quốc, nói không chừng Mười lăm nàng lại đang ở An quốc. Chàng giận dữ nghĩ, trừ phi Vĩnh Dạ không tới Thánh Kinh, tới rồi chẳng lẽ lại sợ không bắt được nàng?
Nhớ tới những chuyện mà Vĩnh Dạ làm trong sơn cốc là Phong Dương Hề lại nổi giận.
Giận thì giận, Mùng một và Mười lăm tháng nào Phong Dương Hề cũng ngoan ngoãn bày tiệc rượu trong Trích Tinh Lầu để chờ đợi.
Lại một ngày Mười lăm nữa trôi qua. Phong Dương Hề ngồi trước bàn đầy thức ăn ngon, cảm thấy cuối cùng mình cũng thực sự nổi giận rồi.
Chàng ăn hết một bàn rượu thịt xong thì hồi cung, hạ chỉ ra lệnh cho toàn quốc tuyển tú nữ vào cung, chàng muốn tuyển phi.
- Vĩnh Dạ, nàng là nữ nhân độc ác nhất, giảo hoạt nhất mà ta từng gặp. Ta không chơi với nàng nữa. Thiên hạ mỹ nữ không thiếu, ta việc gì phải ôm khư khư lấy nàng? - Khóe mắt Phong Dương Hề toát lên một vẻ cô đơn và quyết tuyệt.
Tề hoàng anh vũ, lại trẻ trung, chưa lập Hậu, cũng không có phi tần, đủ để thu hút rất nhiều nữ nhân xinh đẹp.
Trong Thu Thủy sơn trang ở Lạc Nhật Hồ, Vĩnh Dạ nghe Trần Thu Thủy luôn miệng cằn nhằn, cuối cùng bực bội lên tiếng cắt ngang lời ông:
- Trần đại gia, sơn trang của ngài chiếm bốn mươi mẫu đất, nô bộc hàng trăm người, thê thiếp mười chín, ngài thích rượu, thích trà, thích mỹ nhân, một năm ngài chỉ vẽ ba bức tranh, làm sao mà đủ nuôi họ?
Trần Thu Thủy vuốt chòm râu lưa thưa vài sợi:
- Đúng thế, chẳng phải là nhờ số ngân lượng hàng năm cô kiếm về sao? Nhưng lão đạo đức ngời ngời, không hề quỳ gối cáo mật với Hoàng thượng, lại còn cung cấp nhà đẹp, món ngon, rượu ngon, giai nhân, lão phu đâu có tiêu không tiền của cô. Có điều, lão phu cũng thấy lạ, Vĩnh Dạ ngày nào cũng nhìn trúc lầu năm xưa Hoàng thượng dựng nên, vì sao lại không chịu gặp ngài?
Vĩnh Dạ cười cười:
- Chàng đã sắp nạp phi rồi, ta gặp chàng làm gì? Bảo ta nuôi mười chín thê thiếp thì được, bảo ta trở thành một trong số mười chín thê thiếp đó, ta không làm được.
- Nữ nhân đố kị là phạm vào thất xuất[2], hiểu không?
- Ta không tiến thì làm gì có xuất? - Vĩnh Dạ uể oải đáp.
Trần Thu Thủy đảo tròn mắt, nói đầy thâm ý:
- Nhưng mà cô đố kị, nổi giận.
- Có sao?
- Cô nhìn xem, cô vừa nghe tin đã bóp nát một cái ly ngọc của ta, bộ ly ấy thiếu một chiếc cũng không thành bộ nữa, giá ba trăm lượng đấy! Cô còn vỗ mạnh lên bàn, làm vỡ một cái ấm của ta. Cái ấm ấy được làm từ đá quý, có lịch sử trăm năm, giá năm nghìn lượng đấy. Cô lại còn ăn một mạch hết ba khay đồ ăn, giá năm mươi lượng. Năm nay cô đã làm rất nhiều việc tốt, ở An Quốc, Trần quốc ba tháng mà ôm về chưa tới một nghìn lượng bạc. Lão phu cảm thấy thật chẳng có lời chút nào. - Trần Thu Thủy thở dài.
Vĩnh Dạ nhảy dựng lên, chỉ mặt Trần Thu Thủy mà quát:
- Ai cũng nói khí thế trong tranh của Trần đại gia hào hùng, tất là người phóng khoáng, rộng lượng, không câu nệ tiểu tiết, ai ngờ người ngài cũng chỉ đầy mùi tiền bạc mà thôi!
Trần Thu thủy lập tức đỏ bừng mặt, gân cổ lên nói:
- Lão phu sặc mùi tiền bạc? Cô phải biết rằng chỉ cần cáo mật lên Hoàng thượng, không biết Hoàng thượng sẽ thưởng cho lão phu bao nhiêu vàng bạc! Thấy thư pháp của cô thoải mái, phóng khoáng, vốn tưởng cô với lão phu là người đồng đạo, ai ngờ cô lại là người nhỏ nhen, tính toán như thế! Hừ, ngày mai lão phu không cần thê thiếp, cai rượu vẽ tranh! Không chịu nổi cô nữa!
- Tối nay là Mùng một phải không? Ta tới Trích Tinh Lầu ở Thánh Kinh xem có việc gì không nhé? Không được một vạn lượng thì không nhận!
Trần Thu Thủy hừ một tiếng, quay đầu đi nơi khác.
Vĩnh Dạ cười ha ha:
- Ta đi kiếm cho ông ấm trà làm từ đá quý nhé? Rồi kiếm thêm bộ ly đẹp nữa?
- Đồ ăn cắp lão phu không dùng.
Vĩnh Dạ hùng hồn nói:
- Ai nói là ăn cắp? Ta đi nhận việc, nhân tiện đưa ra yêu cầu, không được thì thôi! Đó là ta dùng sức lao động của mình để kiếm, được chưa?
Trần Thu Thủy giở quyển sổ, hài lòng gật đầu:
- Nhớ đấy, đây là cô bồi thường tổn thất của ta! Ai, lão phu sinh bình được học sinh kính ngưỡng, vậy mà đến mức phải mở khách điếm.
- Đâu có! Trần đại gia đạo đức ngời ngời, cứu người gặp nguy, khảng khái vô cùng, trợ giúp học sinh, học sinh cảm ơn đại đức, không biết lấy gì báo đáp. Gần đây mới nghiên cứu ra một kỹ thuật phun mực, xin Trần đại gia chỉ điểm một hai. - Vĩnh Dạ lại tung mồi.
Trần Thu Thủy sở trường vẽ tranh sơn thủy, nghe nói có kỹ thuật mới thì mắt sáng lên, tươi cười nói:
- Cũng tới giờ rồi, Vĩnh Dạ đi sớm về sớm, lão phu chuẩn bị trà ngon rượu ngon cùng Vĩnh Dạ bàn chuyện vẽ tranh.
Vĩnh Dạ thay bộ dạ hành, như cánh chim lướt đi trong gió, bay ra khỏi Thu Thủy sơn trang.
Từ xa nàng đã nhìn thấy Trích Tinh Lầu, nhưng không lại gần.
Trên tầng ba của tòa lầu là Phong Các hào hoa nhất Trích Tinh Lầu. Vĩnh Dạ ngẩn ngơ xuất thần, chỉ riêng cái tên thôi cũng đủ biết là do Phong Dương Hề mở ra.
Chàng muốn tìm nàng sao? Muốn bắt nàng hay là nhớ nàng? Từ khi tòa tửu lầu này được dựng lên, nàng bèn sang An quốc và Trần quốc chơi. Ba tháng trôi qua, chàng còn kiên nhẫn không?
Phong Các đèn đuốc sáng trưng, cửa sổ mở rộng, bên trong không một bóng người. Vĩnh Dạ ngồi dưới bức bình phong ở phòng đối diện, có thể nhìn thấy một mâm thức ăn ngon bày ở bên trong.
Vĩnh Dạ cười cười, rút cây cung trên lưng ra, ngắm chuẩn ánh đèn, cung cong như mặt trăng, thế bay như tia chớp. Mũi tên bắn ra, Phong Các lập tức tắt đèn.
Nàng đi vòng ra đối diện Trích Tinh Lầu chờ đợi, Phong Các vẫn không có động tĩnh gì. Bên dưới Trích Tinh Lầu vẫn đông người qua lại, hình như không ai phát hiện ra ánh đèn ở Phong Các đã tắt từ lúc nào.
Vĩnh Dạ chờ giây lát, thấy Phong Các lại sáng đèn, một người ăn mặc như tiểu nhị thắp đèn sáng, nhìn mũi tên xuất thần, đột nhiên giật mình rút tên ra lao ra khỏi Phong Các.
Không lâu sau, một con ngựa phóng vụt ra khỏi Trích Tinh Lầu, lao thẳng về hướng Hoàng cung.
Phong Dương Hề không ở đây? Vĩnh Dạ cười ha hả, thân hình bay lên như một cơn gió, lăng không đạp mình, treo ngược trên hiên nhà của Phong Các.
Nàng lặng lẽ cảm nhận, Phong Các quả nhiên giống như quy củ ban đầu nàng đặt ra, không ai mai phục bên trong. Vĩnh Dạ an tâm bay vào, nhặt một tấm thiệp để trên bàn. Nàng đeo găng tay vào, cẩn thận mở ra, bên trong có một ngân phiếu một vạn lượng, còn có một tờ giấy. Trên đó viết:
“Con gái của Triệu thượng thư cùng tại hạ tâm đầu ý hợp, không muốn tiến cung. Xin hãy giúp Triệu tiểu thư, đưa tới Vương gia ở thành Nam là được.”
Vĩnh Dạ “hừ” một tiếng, đây chính là thú vui đáng ghét của kẻ làm Hoàng đế. Nữ nhân đến tuổi là phải vào cung, phá hoại mối nhân duyên tốt đẹp của người ta. Nàng cất ngân phiếu đi, nhìn bàn rượu bên trong, nuốt nước miếng rồi kiên quyết bỏ đi.
Lát sau, một cánh cửa bí mật của Phong Các mở ra, Phong Dương Hề ngồi trong phòng tối, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ xuất thần. Nàng thận trọng thật, không dám vào phòng. Nếu phong thư đó quay trở lại, chàng chỉ đành đuổi theo. Tiếc là... Phong Dương Hề mấp máy khóe môi, như cười như không, nàng nhận rồi.
Chú Thích: [1] Lầu Hái Sao.
[2] Thời phong kiến, họ đặt ra thất xuất đối với một người vợ để bó buộc người phụ nữ trong khuôn khổ gia đình. Thất xuất gồm có: Không con, tà dâm, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, bị bệnh khó chữa.