- Ta sợ cái gì? Dù sao ta cũng thích chàng. Có điều, chàng không tìm được ta đâu, ta sắp rời khỏi An quốc rồi. Không đi là vì ta không có võ công, lại quá xinh đẹp, không an toàn. Bây giờ, thiên hạ này còn nơi nào mà ta không đi được sao? Tạm biệt!
Ngọn lửa cháy hừng hực trong lò mang tới cho căn phòng sự ấm áp như mùa xuân.
Rượu đã hâm nóng trong ấm bạc được rót vào bình sứ trắng. Thân bình vẽ cành hoa mẫu đơn, vừa nhìn đã biết là loại đồ sứ thượng hạng.
- Lý Ngôn Niên đã từng dùng, ta nghĩ chàng đừng có đụng vào nữa, trông đã buồn nôn. - Vĩnh Dạ sõng soài dựa trên ghế mềm, hứng thú quan sát Phong Dương Hề.
Phong Dương Hề cười cười, đứng lên lấy trên giá sách xuống một cái hộp gấm. Trong hộp gấm để hai chiếc ly ngọc. Ngọc sáng tới mức có thể soi gương, hiếm có nhất là vừa mỏng lại vừa trong suốt. Thân ly chạm hình rồng phượng, sinh động như thật. Chàng lấy ly ra cười:
- Chiếc ly này làm ly rượu giao bôi là hợp lý nhất, ta mang từ Hoàng cung tới đây đấy.
Vĩnh Dạ chớp mắt, nói:
- Thạch ốc bí mật của Lý Ngôn Niên không ngờ lại trở thành nơi trú chân của chàng ở An quốc. Thân phận Tề hoàng không thích hợp để vào Kinh Đô. Thu dọn sạch sẽ lắm, chắc là đã cho hai lão gian tặc ở nhà ta cái gì hả? Họ dám giúp chàng lừa ta tới?
Phong Dương Hề tặc lưỡi khen ngợi, tâm tư Vĩnh Dạ thật là cẩn mật, nhìn cách bố trí trong căn nhà đá là biết chàng lừa nàng tới.
- Chàng đã chuẩn bị cả rồi, ta lại không có võ công, Nhuyễn Cốt Hoàn một ngày sau mới giải, ta vẫn không chạy được. Ngoài kia tuyết bay ngập trời, ta cũng chẳng muốn chạy, ta sợ mình bị chết cóng mất.
- Ừm, nàng thông minh thế, đương nhiên là biết lợi hại. - Phong Dương Hề cười cười, ánh mắt liếc qua ngực Vĩnh Dạ, đã lâu lắm không nhìn thấy nàng, hôm nay gặp lại, nàng thực sự rất đẹp, đẹp tới mức chàng không nén được trái tim đập thình thịch.
Ánh mắt Vĩnh Dạ lướt qua ngực mình. Quanh năm rèn luyện nên thân hình rất quyến rũ, ba tháng này ăn ngon ngủ ngon, ngực nàng nở ra, tuy rằng hơi gầy nhưng vẫn hơn trước nhiều. Đại cô nương mười tám tuổi sao có thể không đẹp cho được? Nàng nhìn kỹ Phong Dương Hề. Hắc y vẫn là hắc y, có điều nhìn chất liệu thì biết đó không phải là loại hắc y bình thường nữa. Người đẹp vì lụa, cạo râu đi trông cũng cực kỳ quyến rũ, đôi mắt ấy vô cùng mê hoặc.
- Sao hả, cảm thấy ta cũng được à? - Phong Dương Hề cười nheo mắt - Nàng nói xem, tiểu tử đó trông rất anh tuấn, mặc áo trắng như thể thần tiên thoát tục, làm sao thực tế bằng ta được.
Vĩnh Dạ sầm mặt:
- Mỗi người một sở thích. Ta thích.
- Thích cũng vô ích thôi, dù sao nàng cũng là vợ của ta. - Phong Dương Hề cố nén cảm giác chua chua trong tim, chàng chắc chắn một điều, Lý Vĩnh Dạ không phải nữ nhân bình thường. Nói lý với nàng là có lỗi với bản thân.
Vĩnh Dạ im miệng.
Phong Dương Hề rót rượu từ bình sứ vào ly. Một dòng Thanh Châu Hồng bốc khói trông như miếng hồng ngọc, hấp dẫn vô cùng.
Phong Dương Hề cười cười, lấy ly thứ hai, tay vừa nhấc lên đã mềm oặt xuống.
Vĩnh Dạ hình như rất ngạc nhiên với hành động của chàng, ngồi trên ghế chờ đợi.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Phong Dương Hề, gọi khẽ:
- Vĩnh Dạ, rượu giao bôi phải cả hai người uống, ly đó nàng tự uống đi.
Vĩnh Dạ bĩu môi, giễu cợt nhìn chàng:
- Biết rõ ta bị trúng Nhuyễn Cốt Tán không cựa quậy được mà còn bảo ta tự uống rượu, Phong đại hiệp trở nên độc ác như thế từ khi nào? Lát nữa, liệu chàng có để thức ăn trước mặt ta rồi bảo ta tự ăn không?
Phong Dương Hề nghe vậy, mặt dần dần biến sắc, triệu chứng của chàng là trúng Nhuyễn Cốt Tán, chàng hoài nghi là Vĩnh Dạ đã giở trò. Chẳng lẽ ở đây còn có ai khác?
Chàng nhớ lại cái bình sứ trong căn nhà trúc, cười khổ:
- Người nàng muốn gặp có lẽ đã tới rồi, nàng không vui sao?
- Người ta muốn gặp? Ai?
Phong Dương Hề hạ giọng:
- Ta trúng Nhuyễn Cốt Tán rồi!
- Cái gì? Chàng trúng Nhuyễn Cốt Tán? Ha ha, đúng là báo ứng! Hai chúng ta ngồi đây trợn mắt nhìn nhau vậy! - Vĩnh Dạ chẳng có vẻ gì là lo lắng.
Ngữ điệu của nàng khiến Phong Dương Hề nổi giận. Chàng gằn giọng:
- Nàng chỉ muốn hắn tới phải không? Cười to vậy sao?
Thanh củi cháy trong lò kêu lách tách, không có động tĩnh gì khác.
Vĩnh Dạ cau mày:
- Chàng đùa ta à? Nơi này làm gì có người?
Phong Dương Hề sốt ruột, hai người không thể nhúc nhích, cứ như vậy mà chết ở đây thì chẳng đáng chút nào. Chàng nhìn Vĩnh Dạ, ánh mắt tràn ngập lo lắng. Nếu một mình chàng thì cũng thôi, bắt chàng phải giương mắt nhìn người khác bắt nạt Vĩnh Dạ, chàng thực sự không chịu được.
Ánh mắt chàng khiến Vĩnh Dạ thở dài. Chàng đang lo lắng cho mình sao? Cuối cùng nàng không nhịn được cười:
- Quả nhiên chàng trúng Nhuyễn Cốt Tán rồi, thế thì ta an tâm.
Thân hình nàng bật dậy như một mũi tên, cầm chiếc ly ngọc lên, cười tươi đi tới trước mặt Phong Dương Hề, khẽ nâng cằm chàng lên. Phong Dương Hề bực bội định quay đầu đi, Vĩnh Dạ giữ chặt cằm chàng lại, cười yêu mị.
Sau đó nàng thong thả uống cạn ly rượu trước ánh mắt giận dữ của chàng, rồi cúi đầu phủ lên bờ môi chàng, để rượu đi vào miệng chàng.
Phong Dương Hề trợn mắt nhìn nàng, bị động để nàng hôn, nhưng lại chẳng thể không há miệng, hương rượu thơm nồng đi thẳng vào cổ họng, mang theo cả hơi nóng. Lưỡi Vĩnh Dạ như con cá nhỏ trong dòng suối, hoạt bát di chuyển trong miệng chàng, trơn trượt, mềm mại, linh hoạt vô cùng.
Toàn thân Phong Dương Hề đã mất sức, mặc cho nàng giữ chặt cằm chàng, trêu chọc chàng, lưỡi nàng chạm vào nơi nhạy cảm nhất trong miệng chàng, cái cảm giác tê dại, ngứa ngáy ấy khiến chàng khó chịu vô cùng, trán lấm tấm mồ hôi.
Vĩnh Dạ cười cười, đưa tay ra lau mồ hôi của chàng, thong thả nói:
- Ta biết là khó chịu lắm. Chàng khó chịu ta càng vui, ha ha!
Nàng đang trêu chọc chàng?! Phong Dương Hê nhất thời tức giận xám xịt cả mặt.
- Ta nói thẳng, ta thực sự rất muốn uống viên dược hoàn chàng đặt trên nền tuyết, có điều mùi của Nhuyễn Cốt Tán ta đã quá quen thuộc, ngửi một cái là không uống nổi nữa. Mà chàng đã độc ác thế thì ta chỉ đành theo chàng thôi. Ta không có nội lực, võ công chưa khôi phục, nhưng tay ta vẫn khéo léo lắm, thế nên khi chàng cúi đầu cầm ly là ta đã ném nó vào bình rượu. Chỉ đơn giản thế thôi. - Vĩnh Dạ vừa nói vừa tìm trên người chàng, tìm được viên dược hoàn khôi phục công lực mà Nguyệt Phách đã điều chế cho nàng, ngắm nghía một hồi, đong đưa trước mặt Phong Dương Hề, sau đó mở miệng ra nuốt xuống.
Một luồng khí nóng xông thẳng vào Đan Điền, như một dòng nước chảy qua cánh đồng khô hạn, một canh giờ sau, Vĩnh Dạ lại vui mừng cảm nhận được nguồn nội lực tinh khiết như con rắn đang chầm chậm chuyển động trong cơ thể mình.
Nàng bật cười sảng khoái:
- Phong đại hiệp, Mộ Dung Dương Hề, Hoàng đế bệ hạ... chàng làm gì được ta?
Phong Dương Hề nhìn thần thái của Vĩnh Dạ thì bỗng dưng không còn giận dữ nữa. Chàng chậm rãi nói:
- Giờ ta bó tay với nàng rồi đúng không? Có điều ta rất thích uống rượu, nếu nàng cho ta uống theo cách ban nãy, đừng nói là trong bình rượu có Nhuyễn Cốt Tán, cho dù là rượu độc ta cũng có thể uống hết.
Vĩnh Dạ vung tay tát lên mặt chàng một cái, thách thức:
- Thế này chàng cũng không nổi giận?
- Vì sao ta phải nổi giận? Nghe Vương phi nói Vĩnh Dạ muốn tìm một người giống như Đoan Vương, ăn một cái tát rồi mà vẫn vui vẻ đi tìm Trương Liên Thảo vẽ lại dấu bàn tay. Có điều ở đây không có Trương Liên Thảo, khả năng thư họa của Vĩnh Dạ cũng vô cùng tinh tuyệt, chi bằng, nàng vẽ cho ta? - Sắc mặt Phong Dương Hề không thay đổi, nụ cười trên môi càng lúc càng sâu.
Vĩnh Dạ cười lạnh:
- Đừng có tưởng bở. Chàng rơi vào tay ta thì cứ chờ tới lúc khóc không nổi đi.
Nàng nói làm là làm, sau vài động tác đã lột sạch áo của Phong Dương Hề, bàn tay đặt lên vùng ngực rắn chắc của chàng, cười yêu mị:
- Thích không?
Mặt Phong Dương Hề biến sắc, thốt lên:
- Nàng định làm gì?
- Chàng cạo râu đi trông cũng... quyến rũ lắm! Một nữ nhân thích chàng, đối với nam nhân có ngoại hình đẹp lại khiến nàng rung động, nơi này hoang vắng, chàng có hét rách cổ họng cũng chẳng có ai tới cứu chàng, chàng nói xem, ta định làm gì? - Vĩnh Dạ lặp lại lời mà Phong Dương Hề vừa nói.
Mặt nàng như tỏa sáng, ánh lửa nhảy múa trong mắt nàng, nàng là một yêu tinh! Phong Dương Hề nhìn nàng, gần như đã quên mất mình ở nơi nào.
Nàng ngồi trên chân chàng, môi nàng, tay nàng khéo léo du ngoạn trên thân thể chàng, mấy ngọn tóc xõa tung lướt qua mặt chàng, nàng mở cổ áo, khi cúi đầu, dưới cần cổ trắng ngần thấp thoáng nhìn thấy gò ngực đầy đặn, khiến huyết mạch chàng sôi sục, nhưng thân thể lại không thể động đậy, mồ hôi túa ra như tắm, Phong Dương Hề khó chịu đến muốn chết.
- Vĩnh Dạ... - Cổ họng phát ra âm thanh trầm đục, Phong Dương Hề gọi tên nàng, trong mắt hừng hực lửa dục vọng.
Phong Dương Hề bị nàng trêu chọc khó chịu đến cực điểm, nghe vậy không nhịn được tức giận gầm lên:
- Cái gì mà “cứ như vậy đi”?
Vĩnh Dạ kéo lại nếp nhăn trên váy, cài lại cổ áo, thong thả cầm chiếc áo choàng lông chồn trắng lên buộc lại, nhàn nhã nói:
- Ta báo thù được rồi, ta không giận chàng nữa, đương nhiên là cứ như vậy rồi. Xin lỗi nhé, ta phải đi đây. Vài canh giờ nữa Nhuyễn Cốt Tán của chàng sẽ được giải, ta mà không đi, ở lại đây làm gì? Làm việc xấu đương nhiên phải bôi dầu vào chân, chuồn là thượng sách.
Nàng cẩn thận đắp lại y phục cho chàng, nhìn xuống dưới, bàn tay ấn mạnh xuống, thấy Phong Dương Hề trừng mắt, các cơ trên má giật giật, có lẽ là đang nghiến răng cố nhịn, lúc này nàng mới phì cười nói:
- Cơ thể tuyệt lắm! Ta thích chàng, thật đấy, không phải Nguyệt Phách, ta hoàn toàn không có tí dục vọng nào với hắn. Lườm ta làm gì? Chàng nên vui mới đúng. - Nói rồi cúi đầu, hôn lên môi chàng, lưỡi liếm nhẹ, rồi lại cắn nhẹ một cái.
- Ta sợ cái gì? Dù sao ta cũng thích chàng. Có điều, chàng không tìm được ta đâu, ta sắp rời khỏi An quốc rồi. Không đi là vì ta không có võ công, lại quá xinh đẹp, không an toàn. Bây giờ, thiên hạ này còn nơi nào mà ta không đi được sao? Tạm biệt!
Thấy Vĩnh Dạ mở cửa phòng, Phong Dương Hề gọi to:
- Lý Vĩnh Dạ, nàng thực sự không cưới ta sao?
Vĩnh Dạ nhìn thế giới trắng xóa ngoài kia, mỉm cười:
- Hoàng đế tam cung lục viện, Vĩnh Dạ không tiêu hóa nổi!
Nàng cẩn thận đóng cửa, rảo nhanh bước chân.
Một tháng sau, trên giang hồ xuất hiện một người rất kỳ quái!
Nói người này kỳ quái, là vì thói quen của hắn rất kỳ quá. Lúc vui, năm lượng bạc, hắn sẽ giúp ngươi làm việc; lúc không vui, hắn mở miệng ra đòi một vạn lượng, hơn nữa, hắn không giết người.
Từng có một tên ác bá hoành hành một phương, có thôn dân góp tiền được một trăm lượng bạc đi cầu xin hắn trừ hại. Hắn nhận tiền,