- Tiên hoàng anh minh, hóa ra là tìm cho Lý… Hoàng thượng một chỗ dựa vững chắc thế sao!
- Vĩnh Dạ, sự việc đã thế, con buộc phải khôi phục thân phận nữ nhi, Hoàng thượng đã cải phong con là Vĩnh An quận chúa rồi.
Vương phi cũng cười, tâm nguyện bao năm đã đạt được rồi, bà vuốt mái tóc dài của Vĩnh Dạ, dỗ dành:
- Ta chuẩn bị rất nhiều y phục và trang sức đẹp, ngày mai sẽ cho con xem.
Vĩnh Dạ an tâm, rốt cuộc đã không còn dây dưa gì với Lý Thiên Hựu, cảm thấy hài lòng chưa từng thấy, tính toán bao năm qua đột nhiên không còn nữa, nỗi mệt mỏi dâng lên, “vâng” một tiếng rồi ngủ mất.
Vương phi ngẩng đầu nhìn Đoan Vương còn đang ngẩn ngơ đứng giữa phòng, cười khẽ một tiếng, dịch người vào trong:
- Tối nay ba người chúng ta ngủ thế này đi.
Trên mặt Đoan Vương nở nụ cười dịu dàng, lên giường, rồi lại nhìn Vĩnh Dạ, lúc này mới thổi tắt nến đi ngủ.
Váy lụa mềm bằng vải lĩnh màu hồng, yếm chống lạnh màu xanh lam, áo voan thêu chim công, váy lụa thêu hoa nhí xanh lục, áo trong tay nhỏ ngũ sắc, váy dài thắt lưng cao… Tất cả các loại y phục đều nằm trong tay các thị nữ. Vĩnh Dạ ngáp dài khi bị Vương phi kéo vào phòng, nàng liếc mắt một cái, có chút sững sỡ. Cũng may phòng khách trong nội viện Vương phủ rất rộng, chính xác là viện tử này đủ rộng nên Vĩnh Dạ thong thả rảo bước đi qua trước mặt các thị nữ như đang ngắm hoa.
- Vĩnh Dạ, bộ này đẹp, tôn nước da của con, không những trắng mà trông còn đầy sức sống!
- Bộ này thì sao? Áo bó sát, váy dài quét đất, trông càng thướt tha!
- Thích bộ này không? Con thích nhất là màu tím! Bộ này màu tím phối với màu trắng, mặc lên thật ưu nhìn!
Đây là ngày vui vẻ nhất của Vương phi trong suốt bao năm qua, điều động ba mươi thị nữ bê y phục cho Vĩnh Dạ ngắm.
- Mẹ, đừng bận nữa. Con muốn vào thiên lao thăm Lãm Thúy – Vĩnh Dạ cười cười, đi một vòng, nàng đã xem hết rồi, nên làm chút chuyện chính rồi.
- Vĩnh Dạ! – Vương phi giận dỗi, mí mắt chớp chớp, mấy giọt nước đã lăn ra – Ta khó khăn lắm mới chờ được ngày này!
Vĩnh Dạ thở dài, đi tới trước mặt một thị nữ, dùng hai ngón tay móc một chiếc áo mỏng tang lên ngắm.
Tháng Năm đầu hạ, những bộ y phục hoa lá cành này hầu như đều được làm bằng chất liệu mỏng manh. Vĩnh Dạ nghĩ, mặc trên người để mang đi quyến rũ nam nhân hay sao?
Nàng quay đầu liếc Vương phi một cái.
Vương phi lập tức giận dữ nói:
- Phụ vương con nói rồi, việc trong cung phải làm cho xong, trước khi Lý Ngôn Niên chưa bị bắt, không cho phép con rời khỏi Vương phủ nửa bước đâu.
- Thế thì con không ra ngoài nữa. – Vĩnh Dạ rất hợp tác. – Con về Hoàn Ngọc viện vậy!
- Không được! Con buộc phải thay nam trang ra! – Vương phi kiên trì.
Vĩnh Dạ bất lực.
- Con quen mặc nam trang.
- Thế thì thay một lần, chỉ cho mẹ nhìn thôi? Mẹ chỉ nhìn thôi, các ngươi ra ngoài hết! – Vương phi nài nỉ nhìn Vĩnh Dạ. Bà còn chưa từng được ngắm Vĩnh Dạ mặc nữ trang trông như thế nào.
Vĩnh Dạ bổng dưng nhớ tới Nguyệt Phách, chàng nói, sau khi nàng thay nữ trang, liệu có thể để chàng là người đầu tiên nhìn thấy không? Trong lòng không hiểu sao có cảm giác chua xót, nàng trầm ngâm không nói.
- Vĩnh Dạ? Vương phi thấy tình thế không bình thường, cẩn thận gọi khẽ một tiếng.
Ngẩng đầu lên, Vĩnh Dạ nặn ra một nụ cười:
- Nghe nói Hoàng thượng đã cải phong con thành Vĩnh An quận chúa, con không cần mang cái mũ Thế tử nữa. Con không quen nữ trang, để sau này rồi đổi.
Vương phi thở dài, giữ nàng lại. Thân phận đã đuợc khôi phục, không thay thì thôi vậy, sau này rồi sẽ có một ngày phải thay thôi. Vương phi nghĩ từ nay Vĩnh Dạ đã là quận chúa, bất giác trở nên vui vẻ.
- Ta xuống bếp làm cho con món gì đó thật ngon!
Vĩnh Dạ đưa mắt nhìn y phục, trang sức đầy phòng, từ nay nàng đã là quận chúa rồi, không còn là Thế tử nữa, không còn là Vĩnh An Hầu nữa, cũng không còn là thích khách Tinh Hồn nữa. Phòng ốc chạm trổ điêu khắc, cẩm y ngọc thụ, vậy mà vì sao trong lòng lại cứ trống rỗng?
Sau khi chuyển thế thành người, nàng phải giữ gìn tính mạng, phải thích nghi, sau đó lại là một lọat âm mưa, thần kinh lúc nào cũng căng thẳng. Mười tám năm thì đã có mười hai, mười ba năm sống như thế, sau này nàng nên làm gì?
Tháng Năm rồi, sắc xanh trong vườn đã thẫm. Vĩnh Dạ nằm trên chiếc ghế mềm chán nản.
- Tiểu thư, tiểu thư có muốn thay y phục đi chơi không? – Nhân Nhi hỏi nhỏ. Tuy rằng Quận chúa luôn mặc nam trang ra ngoài, nhưng nàng nghĩ người chắc chắn cũng thích những bộ y phục xinh đẹp.
Muốn chứ, nhưng nàng càng muốn Nguyệt Phách là người đầu tiên nhìn thấy hơn. Vĩnh Dạ nhớ tới lời Nguyệt Phách, nhớ tới mười ngày trong núi, ánh mắt thoáng lay động. Nàng mỉa mai nghĩ, sai lại không tìm đuợc việc gì để làm? Một chuyện thú vị như thế mình đã làm được, trước mắt chẳng phải vẫn còn Lý Ngôn Niên đang uy hiếp mọi người sao?
Lý Ngôn Niên đấu không lại phụ vương, cũng đấu không lại Lý Thiên Hựu. Trừ phi ông ta mai danh ẩn tích không xuất hiện, nếu không thì chỉ có đường bị bắt.
Trước đây Vĩnh Dạ còn nghĩ có lẽ Lý Thiên Hựu không giết Thái tử, chỉ giam lỏng mà thôi. Không ngờ Lý Thiên Hựu không hề lưu tình, làm việc nhanh nhẹn, diệt cỏ tận gốc. Nàng nhớ lại lần đầu tiên gặp Lý Thiên Thụy, lắc đầu thở dài. Thiên Thụy khi đó quá hống hách và thâm hiểm, có lẽ hắn chính là người bị oan uổng nhất.
Thắng làm vua, thua làm giặc, chỉ đành trách số phận của hắn thôi.
Hắn thực lòng thích Tường Vi, có lẽ người mà Thiên Thụy coi trọng nhất trong cuộc đời mình chính là nàng.
Hiện nay Lý Ngôn Niên đang trốn ở nơi nào của Kinh Đô nhỉ? Vĩnh Dạ đã suy nghĩ rất lâu, thấy Nhân Nhi vẫn đứng hầu bên cạnh liền cười nói:
- Vào kho lạnh của phủ lấy bình tuyết hoa mai mà ta cất từ mùa đông tới đây, ta muốn pha trà.
Đuôi khéo được Nhân Nhi đi, Vĩnh Dạ cũng ngồi dậy rời khỏi Hoàn Ngọc viện.
Trong ngõ nhỏ ở phía tây Vương phủ có mấy thị vệ tạp dịch của Vương phủ đã thành gia, viện tử của Lý Ngôn Niên và Lãm Thúy cũng ở đây. Nay cứ cách mười bước chân lại có một binh sĩ đứng gác, kiểm tra yếu bài rồi mới cho qua.
Vĩnh Dạ chắp tay đi vào ngõ, một thị vệ chắp tay hành lễ:
- Quận chúa, tiểu nhân phụng lệnh trông coi ngõ này, Vương gia có lệnh, một khi Lý tặc xuất hiện, nếu hắn phản kháng thì giết ngay không cần hỏi.
Vĩnh Dạ gật đầu, căn dặn:
- Không cần đi theo ta, ta muốn vào viện tử của ông ta ngồi một lát.
Cổng viện đóng chặt, cây hòe cổ thụ trong viện cành lá sum suê, giữa những cành lá xanh là những chùm hoa trắng muốt, hương thơm lay động lòng người. Vĩnh Dạ xé tờ giấy niêm phong trên cửa, đẩy cánh cửa gỗ ra bước vào.
Dưới gốc cây là một chiếc bàn vuông, ngày trước khi tới xin cơm, nàng chưa từng nghĩ rằng nơi này phù hợp với Lý Ngôn Niên. Ông ta luôn giữ phong thái cao quý, khiến người ta khó mà liên tưởng tới việc ông ta ngồi ăn một bữa cơm bình thường trong một viện tử bình thường.
Viện tử rất vuông vắn, ở giữa là nhà chính, hai bên là sương phòng, tòa nhà này là một việc lạc tương đối tốt của Vương phủ. Hành lang đã được sơn sửa lại từ khi Lãm Thúy được gả sang, trông vẫn còn khá mới mẻ.
Vĩnh Dạ bước vào nhà chính, trên bếp lò vương một lớp bụi mờ, căn phòng đã bị binh sĩ lục soát tứ tung. Trên giấy dán cửa sổ còn những bông hoa giấy vô cùng tinh tế. Cắt giấy là sở trường của Lãm Thúy, trước đây cửa sổ ở Hoàn Ngọc viện đều do một tay nàng trang trí. Vĩnh Dạ từng rất kinh ngạc khi nhìn một tờ giấy đỏ không cần vẽ gì, qua bàn tay khéo léo của Lãm Thúy đã thành những hình thù vô cùng sống động. Vĩnh Dạ thở dài, nàng ta thực sự coi nơi này là nhà của mình rồi.
Một nữ nhân trung thành với nhà của mình, với tướng công của mình, cho dù thế nào nàng cũng không thể hận được.
Nàng ra khỏi nhà chính, bước vào căn phòng của Lý Nhị. Không sao tưởng tượng được rằng người luôn bảo vệ mình chính là Lý Nhị, sau Lý Nhị đi rồi, Lý Ngôn Niên mới vỡ lẽ ra ông ấy không đơn giản.
Vĩnh Dạ nhớ tới tình cảm suốt mười năm qua, khóe mắt ươn ướt. Có lẽ đời này nàng sẽ không bao giờ được gặp lại ông nữa. Nàng không biết tên thật của Lý Nhị là gì, ông muốn báo ơn gì mà phải làm hạ nhân cho Lý Ngôn Niên suốt hai mươi năm trời.
Tất cả đã thành quá khứ.
Vĩnh Dạ liếc thấy một vò rượu ở trong góc, phủi đi lớp bụi bên trên, mở lớp niêm phong ra ngửi, là Thanh Châu Hồng thượng hạng, không hiểu sao vẫn chưa bị mang đi?
Nàng cười cười ôm vò rượu đi tìm hai cái bát sứ Thanh Hoa rồi đi tới dưới gốc cây hòe.
Màu rượu đỏ rực như hoa hồng, đổ vào bát trắng, soi lên gương mặt kiều diễm của một mỹ nhân.
Trong viện tử rộng lớn, hoa hòe như ngọc, hương rượu thơm ngát.
Vĩnh Dạ nâng một bát lên, cười khẽ:
- Sư phụ đã ở đây thì đồ đệ kính sư phụ một ly.
Lý Ngôn Niên từ trên cây nhảy xuống trước mặt Vĩnh Dạ, bộ y phục màu trắng bạc, cử chỉ vẫn ung dung, tao nhã. Thế nhưng nếu nhìn kỹ, y bào đã có nếp nhăn, trong mắt còn có tia máu.
- Tinh Hồn không hổ danh là Tinh Hồn, công phu ngày càng giỏi. Sao ngươi biết ta sẽ ở đây?
Vĩnh Dạ uống cạn bát rượu, rượu vào tới yết hầu, hương thơm dễ chịu:
- Toàn Kinh Đô thành đều đang tìm sư phụ, Vĩnh Dạ nghĩ rất lâu, thấy đây là nơi an toàn nhất. Sư phụ cũng quen thuộc địa hình nơi đây, nhà đã bị khám xét, niêm phong cổng, không ai còn vào nữa. Mời sư phụ ngồi, trong rượu không có độc.
- Ta biết, rượu này ngươi tìm từ phòng Lý Nhị ra, ta vốn định tối nay sẽ uống.
Vĩnh Dạ thong thả rót rượu:
- Sao sư phụ không uống? Vĩnh Dạ còn nhớ, đây là loại rượu mà sự phụ thích nhất, đã dùng ngựa tốt mang từ Thanh Châu của Trần quốc về.
- Rượu tìm được từ phòng Lý Nhị chưa chắc là ngươi không hạ độc. Với ngươi ta không an tâm.
- Ha ha, sư phụ đã không còn sự tự tin của năm xưa nữa rồi. Còn nhớ năm xưa quỳ trên mặt tuyết ngẩng đầu nhìn sư phụ, áp lực khiến cho Vĩnh Dạ sợ lắm. Năm xưa sư phụ mà muốn giết ta thì chỉ như bóp một con kiến.
- Ngàn dặm đê sụp vì tổ kiến. Ngươi là lỗ hổng lớn nhất trơng kế hoạch của ta. – Trong lời nói bình thản chứa đựng một nỗi hận thấu xương.
Vĩnh Dạ không nhịn được, bật cười lớn, nói:
- Sư phụ quá lời rồi! Có biết Tân hậu của Hựu Khánh Đế là ai không? Lạc Vũ công chúa của Tề quốc!
Lý Ngôn Niên chấn động. Ông luôn tưởng rằng nếu không phải là Tinh Hồn thì Du Li Cốc sẽ không bỏ ông; nếu không phải là Tinh Hồn, ông chắc chắn đã nắm được điểm yếu của Đoan Vương.
- Lạc Vũ công chúa… - Ông ta lẩm bẩm mấy lần, đã dần sáng tỏ.
Lý Thiêu Hựu nhiều năm không lấy vợ, thì ra là chờ ngày hôm nay. Thế lực chống lưng cho chàng thực sự không phải là Đoan Vương Lý Cốc mà là Tề quốc lớn mạnh. Giờ thì ông ta đã hiểu mưu kế mà Dụ Gia Đế đã dày công sắp đặt. Du Li Cốc đột ngột rút lui chắc chắn là vì đã biết được thông tin này, không muốn thua thêm nhiều hơn nữa. Lý Ngôn Niên đưa tay cầm bát rượu, cười thảm:
- Ta phục rồi. Ta thực sự không nắm chắc được phần thắng. Chẳng trách khi đó Mặc Ngọc đã nói, nếu thất bại thì nhanh chóng rời khỏi An quốc, chờ thời cơ thích hợp mới là thượng sách.