oan Vương có cảm giác nóng ruột bất an, chỉ sợ Thiên Hựu lên tiếng hỏi cưới Vĩnh Dạ.
Sự trầm mặc trong giây lát tưởng chừng kéo dài vĩnh viễn, Đoan Vương không nhịn được, đang định cáo lui thì Thiên Hựu thở dài:
- Tam đệ lập phi phải tiến hành trong vòng trăm ngày, nước cũng không thể vô hậu, Khâm Thiên Giám Lý đại nhân nói thế nào?
- Sau bốn chín ngày đồng thời cử hành đại lễ đăng cơ của Hoàng thượng và đại lễ lập hậu, chỉ có điều bộ Lễ Trần đại nhân còn đang lo chọn Tân hậu.
Thiên Hựu quay đầu, ánh mắt chạm thẳng vào mắt Đoan Vương. Không chờ ông kịp né tránh, thần sắc chàng đã trở nên u buồn, nói khẽ:
- Nghe nói Vĩnh Dạ đã bình an về phủ rồi đúng không?
Tim Đoan Vuơng thót lại có chút hốt hoảng, lại không thể không trả lời, đành phải gật:
- Vừa mới nghe người trong phủ nói, bình an về rồi.
Thiên Hựu trầm mặc giây lát rồi nói:
- Phụ hoàng đã sớm giúp trẫm định hôn sự, nhưng còn giấu Hoàng thúc. Ngoài Hoàng thúc ra, trẫm vốn không có bất cứ thế lực nào để chống lại Phế Thái tử. Nhưng để đề phòng, phụ hoàng hi vọng dùng liên hôn để củng cố thế lực.
Đoan Vương thận trọng hỏi:
- Là Ngọc Tụ công chúa hay là Lạc Vũ công chúa của Tề quốc?
- Hoàng thúc đoán đúng lắm, chính là Lạc Vũ công chúa của Tề quốc. – Thiên Hựu quay đầu mỉm cười. – Trẫm và Tam đệ đồng thời cưới người nước Tề, phụ hoàng muốn liên kết với Tề chống lại nước Trần, có lẽ sau này khi đã phá vỡ thế chân vạc giữa ba nước thì cùng nước Tề tranh hùng sau.
Đoan Vương nghe xong đã hiểu. Thiên Hựu cưới công chúa Tề quốc đương nhiên là liên minh với Tề, còn An gia là gia tộc giàu có nhất thiên hạ, Tam hoàng tử Thiên tường cưới An gia tứ tiểu thư là để đề phòng sau này trở mặt với nước Tề, sẽ lôi kéo An gia để cho Tề quốc một đòn chí mệnh.
- Hoàng thúc hiểu rồi ư? Thực ra sau khi trẫm xuất cung luôn có một lực lượng âm thầm trợ giúp, đó là Tề quốc. Phong Dương Hề Phong đại hiệp là đệt tử của đệ nhất cao thủ nước Tề. Sư phụ hắn nợ Tề vương một món nợ ân tình, thế nên bao nhiêu năm qua hắn mới giúp ta. Nếu không, với tính cách và hiệp danh của hắn, chắc chắn hắn không qua lại với người của quan phủ.
Đoan Vương vỡ lẽ, nghe nói lập Tề công chúa làm Hoàng hậu, tim ông mới dần dần yên ổn trở lại, nụ cười trên gương mặt càng đậm hơn:
- Tiên đế mưu tính sâu xa, thần không thể bì kịp.
Ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ, nụ cười của Thiên Hựu mang một chút đau khổ. Nhiều năm trước xuất cung xây phủ riêng, Dụ Gia Đế đã nói với chàng mọi sắp xếp. Chàng không lập phi là để chờ sau khi đăng cơ sẽ cưới Tề công chúa về làm Hoàng hậu, tin cưới công chúa mà lan ra sẽ đánh rắn động cỏ. Thế nhưng vì sao lại để chàng gặp Vĩnh Dạ, còn khiến chàng biết nàng là phận nữ nhi? Thiên Hựu nhắm mắt, vẻ đẹp vô song của Vĩnh Dạ lại hiện lên trước mắt.
- Hoàng thượng, Vĩnh Dạ đã mười tám rồi, nó đã trở về…
Thiên Hựu trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng:
- Sửa phong hiệu thành Vĩnh An quận chúa, chỉ cần công bố là sức khỏe không tốt, thầy bói nói buộc phải nuôi như nam nhi tới mười tám tuổi mới được.
Đoan Vương cả mừng, thân phận của Vĩnh Dạ coi như đã được công khai, ông vái sâu một vái tạ ơn, cười nói:
- Lạc Vũ công chúa có theo sứ thần nước Tề tới Kinh Đô không?
Thiên Hựu gật đầu:
- Đội ngũ đã xuất phát, Thái tử Yến đích thân tiễn công chúa và An tứ tiểu thư xuất giá.
Đoan Vương thở phào, chắp tay nói:
- Thần sẽ đi báo cho bộ Lễ sắp xếp.
Nhìn theo bóng lưng Đoan Vương, ánh mắt Thiên Hựu tối đi. Sao chàng lại không hiểu tâm tư của Đoan Vương – ông không muốn chàng cưới Vĩnh Dạ.
Lý Thiên Hựu điềm nhiên cười, chàng đã là Hoàng đế mà còn có nữ nhân chàng không thể chiếm được ư? Cưới Lạc Vũ làm hậu là do hai nước đã thỏa thuận trước, nhưng đâu có nghĩa là cả đời này chàng chỉ được cưới một mình Lạc Vũ. Huống hồ Vĩnh Dạ biết võ công, chàng đã đoán được nàng là thích khách Tinh Hồn, Hoàng thúc e là không ngờ được chuyện này!
Nếu Hoàng thúc không cho phép, chàng chỉ đành ra hạ sách này, dùng tính mạng Vĩnh Dạ để uy hiếp.
Vĩnh Dạ cải phong thành quận chúa, nàng mà mặc nữ trang thì trông sẽ thế nào? Thiên Hựu quyết định xong lại có cảm giác nóng lòng muốn tới Đoan Vương phủ thăm nàng, quay đầu nhìn lại đống tấu chương chất đầy trên thư án, âm thầm cảnh cáo bản thân, dư nghiệt của Đông cung còn chưa trừ hết, Lý Ngôn Niên vẫn chưa sa lưới, bách quan đang chăm chú vào nhất cử nhất động của chàng. An quốc Tân hoàng Hựu Khánh Đế trong thời gian chịu tang lẻn ra ngoài cung gặp giai nhân, sử quan sẽ ghi lại điều này. Thiên Hựu lắc đầu thở dài, một lần nữa quay lại thư án, vùi đầu phê duyệt tấu chương.
Xử lý xong sự vụ trong cung thì trời đã tối, Đoan Vương nhớ tới Vĩnh Dạ, lại nhớ tới Vương phi, lúc ra khỏi cổng cung lòng vui phơi phới. Vậy mà vừa về tới nội viện đã thấy cửa đóng then cài.
Vĩnh Dạ vì chuyện Đoan Vương không nói cho nàng biết chân tướng sự việc đi sứ sang Trần, tức giận đòi ngủ với Vương phi. Vương phi đương nhiên lập tức đồng ý, đuổi Đoan Vương ra thư phòng ngủ.
Đoan Vương bất lực đành ngủ một mình trong thư phòng. Chưa đầy hai canh giờ sau đã phải vào cung, vậy mà đến mặt Vương phi lẫn Vĩnh Dạ đều không được gặp.
Không ngờ tình trạng ấy kéo dài suốt hai ngày, nếu không phải sợ phá cửa xông vào gây ra động tĩnh quá lớn, thị tùng trong nội viện nhìn thấy cười chê thì Đoan Vương đã đạp cửa xông vào từ lâu. Từ khi ở chùa Khai Bảo biết Vĩnh Dạ ra tay cứu Vương phi, nàng không về nhà mà chỉ gửi tin nói mình đang âm thầm thăm dò tin tức của Du Li Cốc, ông đã hiểu nha đầu này không chừng đã biết điều gì đó.
Đoan Vương thấy hơi chột dạ, nghĩ lại, mình là cha nó, giải thích vài câu là được rồi, ai mà ngờ Vĩnh Dạ bá đạo hơn cả Vương phi, kiên quyết không mở cửa. Ông bất lực nghĩ, hai mươi năm trước bị vợ giận, mười tám năm sau bị con gái giận, uy danh của ông bị hủy hoại hoàn toàn trong tay hai nữ nhân này. Tranh vợ với con gái còn ra thể thống gì!
Vương phi nhận ra sự bất thường bèn hỏi Vĩnh Dạ. Ban đầu nàng không nói, sau đó Vương phi buông một câu:
- Phụ vương con mấy hôm nay bận rộn gầy rộc cả người, sao con còn bắt ông ấy về nhà phải ngủ thư phòng?
Vĩnh Dạ biết mình hơi quá đáng, nhưng không sao nuốt trôi cục tức này, bị Vương phi ép quá bèn nói:
- Cha giấu con, để con đi vào chỗ chết, súyt chút nữa thì con không về được!
- Không phải đâu, Vĩnh Dạ, phụ vương con thương con lắm, sao có thể đưa con vào chỗ chết được?
Những giọt nước mắt đã nhịn lâu ngày cuối cùng cũng lăn ra, Vĩnh Dạ thành thực kể hết mọi chuyện xảy ra ở Trần quốc cho bà nghe, Đoan Vương phi vừa nghe vừa kinh sợ, hận đến nghiến răng.
Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng thông báo Vương gia về phủ. Đoan Vương phi giận đùng đùng lôi Vĩnh Dạ ra ngoài, Vĩnh Dạ và Đoan Vương gặp nhau ngay dưới ánh trăng trong đình viện.
- Vĩnh Dạ!
Trong mắt Đoan Vương lóe lên sự vui mừng, mới đi được hai bước, Vương phi đã kéo Vĩnh Dạ ra sau lưng, gầm lên:
- Thì ra chàng vì Lý gia của chàng mà bất chấp cả con gái mình!
Đoan Vương liếc mắt, các thị tùng trong nội viện lập tức rút lui sạch sẽ. Ông mỉm cười lại gần Vương phi, dịu dàng dỗ dành:
- Đừng nghe ranh con ấy nói bừa.
- Dịch Trung Thiên đốt Yên Vũ Lầu, Báo Kỵ chết hết, Ỷ Hồng và Lâm Đô úy tới giờ vẫn không biết ở đâu, nếu không phải con chạy nhanh thì đã bị hắn giết chết rôi! Cha tưởng thực sự là do Phong Dương Hề làm ư? – Vĩnh Dạ hừ lạnh.
Đoan Vương dù bị vạch trần vẫn không biến sắc, đảo mắt định đánh trống lảng:
- Cuối cùng cũng về rồi à? Thấy mẫu thân con trúng độc mà còn trốn một bên xem náo nhiệt!
- Cha giấu con, để con đi, để Trần quốc tưởng rằng có thể bắt con làm con tin. Suýt chút nũa thì con đã không về được!
Vương phi lườm Vương gia một cái:
- Nếu Vĩnh Dạ mà có mệnh hệ gì, thiếp… - Giọng nói của bà trở nên nghẹn ngào.
Vĩnh Dạ sốt ruột, bà mà khóc, lão gian tặc kia dỗ dành một chút chẳng phải là xong?
Đoan Vương hiển nhiên đâu dễ bỏ qua cơ hội này? Ông ôm lấy Vương phi dỗ dành:
- Không đâu, nó thông minh linh lợi là thế, sao có mệnh hệ gì được? Nàng nhìn đi, chẳng phải Vĩnh Dạ vẫn khỏe mạnh sao? Ai, hôm nay ta mệt chết đi mất, ở cả ngày bên linh cữu, lại còn phải xử lý bao nhiêu việc, không đứng thẳng lên nổi nữa rồi. – Lại nghiêng đầu tựa vào người Vương phi.
Đoan Vương nghiêng đầu trừng mắt lườm nhau với Vĩnh Dạ, Vương phi bị ông tựa vào, giây trước còn muốn khóc, giờ đã thấy đau lòng:
- Hoàng thượng tài giỏi thế mà sao chàng vẫn phải lo lắng nhiều?
- Thì cũng đâu thể bắt Hoàng thượng đuổi theo bộ Lễ hỏi chuyện thành thân tiến hành như thế nào, phải không? Ta làm thúc thúc, chuẩn bị thành thân cho hai đứa cháu, sao có thể nhàn nhã được?
Vĩnh Dạ cũng bị thu hút, hỏi:
- Ai sắp thành thân?
- Tiên hoàng di mệnh, hoàng tử trong vòng trăm ngày phải thành thân. Một người là Tam điện hạ Uy Vũ tướng quân sắp cưới An gia tứ tiểu thư của Tề quốc, một vị đương nhiên là đương kim Hoàng thượng rồi. – Đoan Vương nhắc tới chuyện này là đau đầu, thành công khi nửa tựa nửa kéo Vương phi vào tẩm điện. Cửa đóng lại, Vĩnh Dạ còn ngơ ngác đứng trong sân.
Nàng đột nhiên rùng mình, nàng với Lý Thiên Hựu là anh em họ, người nơi đây không coi trọng việc này, nàng không chịu nổi. Chạy tới tẩm điện gõ cửa:
- Phụ vương, cha nói rõ xem, Lý Thiên Hựu sắp cưới ai?
Nàng ngoác miệng gào, lại ép Đoan Vương phải bước ra. Ông nhìn Vĩnh Dạ cười nói:
- Gọi Hoàng thượng, không được gọi thẳng họ tên, nếu không sẽ bị trị tội đấy.
Vĩnh Dạ thở dài:
- Được rồi. Cho con biết, Hoàng thượng sắp cưới ai?
Đoan Vương ngáp dài:
- Con còn giận ta không?
- Chuyện nào đi chuyện ấy, cha nói trước đi!
- Thực ra sau khi con đi, phụ vương mới biết Trần quốc câu kết với Du Li Cốc định bắt cóc con làm con tin. Khi đó Tiên hoàng đang bệnh, nhưng vẫn chưa nguy kịch, ta cần gì phải giấu con? – Đoan Vương cười híp mắt, giải thích.
Vĩnh Dạ “ừm” một tiếng rồi mở to mắt trông mong nhìn ông, chỉ hi vọng biết Lý Thiên Hựu sắp cưới ai.
Đoan Vương xoa mặt Vĩnh Dạ, thương yêu nói:
- Về rồi là tốt, gầy đi rồi, về nghỉ ngơi đi. Qua tháng bận rộn này rồi phụ vương sẽ nói kỹ với con. – Rồi lại để Vĩnh Dạ đứng ngoài cửa phòng.
Vĩnh Dạ thở dài, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt hoài nghi, chắc không liên quan gì tới mình đâu nhỉ? Nàng về Hoàn Ngọc viện, Nhân Nhi vừa thấy nàng, nước mắt đã rơi lã chã.
- Đừng khóc, sẽ tìm được Ỷ Hồng thôi.
- Tiểu thư! – Nhân Nhi càng khóc to hơn.
Vĩnh Dạ khựng lại, không dám tin vào tai mình:
- Ngươi gọi ta là gì?
- Vương gia với Vương phi dặn, sau này không được gọi là thiếu gia nữa, phải gọi tiểu thư!
Vĩnh Dạ đột nhiên thấy đau đầu, bất chấp tất cả, lại xông vào nội viện gõ cửa:
- Mở cửa, mở cửa!
Đoan Vương chỉ khoác một chiếc áo, giận dữ ra mở cửa:
- Ranh con, lại làm sao?
Vĩnh Dạ chui tọt vào phòng như một con mèo, cởi giày và áo ngoài, chui luôn vào chăn của Vương phi:
- Mẹ, con muốn ngủ với mẹ. – Nói rồi làm bộ như ngủ thậ