này không có bóng dáng con người, Lý Ngôn Niên coi nơi đây chính là cung điện của mình. Các vật dụng chuẩn bị đủ để ông ta sống ở đây một, hai năm.
Ông ta không thể ngờ được rằng, trong sơn cốc cách một ngọn núi, còn có người từng dựng một căn nhà trúc. Nếu bảo Vĩnh Dạ so sánh, nàng sẽ nói căn nhà trúc đơn sơ ấy tốt hơn ở đây, nơi đó mới là thiên đường của nàng.
Lãm Thúy đẩy cửa chạy ra đón:
- Tướng công, chàng về rồi!
Ông mệt mỏi ngồi xuống. Lãm Thúy nhanh nhẹn đưa cho ông một chiếc khăn ấm.
Hơi ấm từ chiếc khăn xua đi sự mệt mỏi, Lý Ngôn Niên nhìn vào căn phòng của Vĩnh Dạ, đứng lên rồi bước vào.
Vĩnh Dạ nằm trên giường bất động. Ông cúi đầu nheo mắt quan sát tỉ mỉ dấu hiệu mà mình để lại trước khi đi, đó là một sợi dây. Chỉ cần Vĩnh Dạ cử động một chút thôi thì vị trí của sợi dây này sẽ thay đổi. Ông rất hài lòng vì Lãm Thúy nghe lời, không động vào Vĩnh Dạ, cũng hài lòng trước dược lực của Nhuyễn Cốt Tán.
Vĩnh Dạ bình tĩnh nhìn ông, một lần nữa thất kinh. Nếu ban nãy Lãm Thúy giúp nàng kê lại gối thì Lý Ngôn Niên sẽ phát hiện ra sự bất thường. Ông ta không chỉ độc ác mà tâm tư còn rất cẩn mật.
Lý Ngôn Niên ngồi bên giường, nói:
- Phụ vương ngươi rất lợi hại, ta tưởng rằng ông ta sẽ có hành động khác thường trước khi phát động tấn công. Không ngờ ông ta không có dấu vết chuẩn bị trước nào cả, chỉ ra một lệnh là Kinh Đô lập tức thay đổi.
- Nếu ông ấy không lợi hại thì các người đã chẳng phải nghĩ trăm phương ngàn kế để giết ông ấy.
Lý Ngôn Niên lắc đầu:
- Ta không vội vàng giết ông ta, nhưng Du Li Cốc một lòng muốn đưa ông ta vào chỗ chết là sự thật. Ta chỉ muốn để một kẻ giả mạo vào trong phủ rồi dần dần thay thế vị trí của ông ta. Dù sao giết ông ta rồi sẽ lại có một quyền thần nào đó đứng ra. Có thể khiến quyền lực của ông ta rơi vào tay mình mà không phải đổ máu mới là kế hoạch cao minh nhất.
- Không ngờ lại nhìn nhầm đúng không? Chi bằng giết ông ấy đi còn tốt hơn. – Vĩnh Dạ cười nhàn nhã.
- Tướng công, chàng có muốn ăn chút cháo không? – Lãm Thúy bê bát cháo tới trước cửa, hỏi.
Lý Ngôn Niên đứng lên đón lấy, dịu giọng nói:
- Phải canh chừng nó một đêm, nàng đi ngủ trước đi, ở đây đã có ta.
Sự chu đáo của ông khiến Lãm Thúy thấy thật ngọt ngào. Nàng ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt lướt nhanh qua Vĩnh Dạ, đi được hai bước lại quay đầu:
- Thiếu… tiểu thư muốn kê gối cao lên một chút, thiếp, thiếp không…
- Ta biết rồi, đi ngủ đi.
Không thể phủ nhận rằng, nếu Lý Ngôn Niên không để lộ mặt độc ác thì ông ta là một nam nhân rất có phong độ và mị lực. Năm tháng để lại không ít dấu vết trên gương mặt, nhưng ông ta vẫn là một mỹ nam.
Vĩnh Dạ nhìn ông, đột nhiên thở dài:
- Thực ra phong thái của ông không hề kém phụ vương ta. Năm xưa khi nhìn thấy ông trong cốc, ta đã nghĩ, ông chắc chắn là một quý công tử xuất thân cao quý, không ngờ lại chỉ là một Chấp sự trong Vương phủ.
Lý Ngôn Niên nâng người Vĩnh Dạ lên, để nàng nửa nằm nửa ngồi dựa vào tường, bê bát cháo cho nàng ăn. Từng hành động đều rất cẩn thận và chu đáo, mỗi một thìa đều không nhiều không ít, vừa vặn một miếng.
- Ta giống phụ vương ngươi không?
- Dung mạo thì không giống, nhưng có những điểm lại rất giống. – Cháo nóng vào bụng, cảm giác đói nhen lên. Giờ Vĩnh Dạ mới nhớ ra đã một ngày một đêm mình không được ăn gì, bất giác thấy hận Phong Dương Hề, khốn kiếp, đều là do hắn hại nàng!
Lý Ngôn Niên chỉ cho nàng ăn ba thìa rồi dừng lại. Ông ta cười nói:
- Không cho ngươi ăn gì, để ngươi đói, còn cho ngươi ăn vài miếng rồi không cho nữa, ngươi sẽ càng đau khổ. Những gì Lý Thành và Lý Cốc báo thù ta, ta sẽ trả lại cho họ. Hắn giết con trai của ta, ta sẽ giết ngươi, chỉ có điều, ta không để ngươi chết quá nhanh.
Vĩnh Dạ ngẩn ngơ, giết con trai ông ta? Con trai của Lý Ngôn Niên? Tâm tư xoay chuyển rồi buột miệng thốt lên:
- Lý Thiên Thụy?
Mọi việc đều đã ăn khớp, chỉ còn thiếu lý do vì sao Du Li Cốc lại đưa Nguyệt Phách vào phủ Hựu thân vương. Vì sao ban đầu lại nói với mình rằng người mà họ muốn giúp là Lý Thiên Hựu?
Lý Ngôn Niên nhận ra tâm tư của nàng, điềm nhiên cười:
- Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Cho ngươi và Nguyệt Phách tiếp cận Lý Thiên Hựu chẳng qua chỉ là muốn biết động thái của hắn mà thôi. Thiên Thụy thất bại rồi, bất kể là võ công, tâm kế đều không phải là đối thủ của Lý Thiên Hựu. Chúng sẽ không tha cho nó, sẽ không để… sự việc của mười mấy năm trước tái diễn. Vĩnh Dạ, ngươi nên gọi ta một tiếng thúc thúc.
Gương mặt từng một thời anh tuấn nay tràn ngập sự u ám và thù hận. Lý Ngôn Niên đứng lên, ánh mặt trời đã rải trước cửa sổ. Tiếng chim thánh thót, hương hoa ngan ngát. Ông ta nhìn ra khu rừng ngoài cửa sổ, cuối cùng cũng kể chuyện xưa.
- Một câu chuyện rất cũ: Thánh tổ đi du ngoạn, yêu mẫu thân của ta. Mẫu thân của Lý Thành và Lý Cốc, tức Hoàng hậu năm đó nảy lòng đố kị, khi Thánh tổ sai người đi đón mẫu thân ta đã gây ra một tai nạn. Mẫu thân ta thoát được, sinh ra ta. Đương nhiên ta phải học võ công, sau đó muốn nhận tổ quy tông rồi báo thù. Nhưng Thánh tổ chết rồi, Lý Thành kế thừa Hoàng vị.
Ông quay người nhìn Vĩnh Dạ:
- Là ngươi thì sẽ làm sao?
Vĩnh Dạ nghĩ ngợi rồi đáp:
- Ta không biết. Trải nghiệm và tao ngộ của mỗi người đều khác nhau.
Lý Ngôn Niên cười nói:
- Năm xưa khi ngươi nói “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu”, ta đã biết ngươi khác người. Tư tưởng của ngươi khi đó không giống một đứa trẻ, càng không giống một đứa con gái.
- Có lẽ đó là kết quả huấn luyện của Du Li Cốc, kết quả của việc từ nhỏ đã được nuôi dạy như một đứa con trai. – Vĩnh Dạ bình thản nói. Chẳng qua vì khi đó nàng vẫn giữ nhiều ký ức về kiếp trước. Không như hiện tại, mười mấy năm trôi qua, kiếp trước chỉ như những mảnh phim chắp vá, nàng đã hoàn toàn chấp nhận và thích nghi với thân phận nữ nhi của mình rồi. Ngay cả Lãm Thúy gọi nàng tiểu thư, nàng cũng cảm thấy là lẽ đương nhiên.
- Lẽ ra ta có thể vào cung, có thể cũng như Lý Thiên Hựu, vì mẫu thân được sủng ái mà trở thành người kế thừa hợp ý của Thánh tổ. Sau khi ta học xong võ công, Thánh tổ đã chết rồi. Thậm chí ta còn không biết trông người như thế nào, người cũng không biết tới sự tồn tại của ta. Mỗi khi nhìn thấy hoàng thành là ta lại hận, có lẽ, ta sẽ không phải là một lãng tử lưu lạc bên ngoài không có nhà để về, ta sẽ là bậc cửu ngũ chí tôn, hưởng thụ vinh hoa phú quý. Ngươi nói xem, sao ta lại không muốn báo thù?
Vĩnh Dạ đã hiểu ra tất cả, cười nói:
- Nhưng sư phụ cũng thật tàn độc, ông không tìm được cơ hội giết Hoàng thượng, bèn dan díu với Hoàng hậu. Bà ấy rất đẹp, cũng rất cô đơn, các phi tần trong cung có lẽ đều như thế. Nữ nhân tranh sủng ghen tuông, thường rất khó sống.
Ánh nắng nhàn nhạt rọi vào. Trên mặt Lý Ngôn Niên không hề có một chút bi thương:
- Đó là một nữ nhân điên cuồng. Ta chỉ cho ả xem ấn chứng duy nhất có thể chứng minh thân phận của ta, thế là ả hiến thân cho ta không chút ấm ức, ngược lại còn vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp. Ngươi nên biết rằng có những lúc nữ nhân đặc biệt thích vẽ mộng tưởng. Từ sau lần gặp đó, ta thậm chí còn không gặp lại ả lần nào, vậy mà ả lại ngày đêm nhung nhớ ta. Ta chỉ cần báo thù, ta không làm được Hoàng đế thì con trai ta làm cũng được. Huống hồ Thiên Thụy làm Hoàng đế thì quyền lực của An quốc sẽ nằm trong tay ta.
- Sư phụ, ông chưa từng nghĩ Hoàng thượng và phụ vương ta biết tới sự tồn tại của ông sao?
- Đương nhiên là họ biết, không phải lần đầu tiên ta vào cung hành thích. Đi trong hoàng cung như trong hoa viên nhà mình. – Lý Ngôn Niên thở dài. Ông ta thực sự rất phục Dụ Gia Đế và Đoan Vương. Họ biết rõ sự tồn tại của ông, nhưng lại không biết ông là ai, càng không biết ông trốn trong Đoan Vương phủ làm một hạ nhân.
Trong lòng chợt chấn động, không đúng! Ở Đông cung ông dùng Vĩnh Dạ uy hiếp Đoan Vương, khi đó ông ta đã nói:
- Cuối cùng ngươi cũng tới cung rồi! – Lý Cốc không chỉ biết ông là người của Du Li Cốc, mà còn biết thân phận của ông. Bỗng dưng Lý Ngôn Niên cảm thấy thật thất bại. Hai huynh đệ đó biết rất nhiều, nhiều hơn cả tưởng tượng của ông. Sao họ có thể biết được? Trong lòng Lý Ngôn Niên dấy lên mối hoài nghi.
Vĩnh Dạ thở dài:
- Sư phụ, ông thực sự là nhân tài, vậy mà nhẫn nhịn được suốt hai mấy năm.
- Ta chưa từng dạy ngươi sao? Ở biệt viện ba ngày không cho ngươi ăn, bắt ngươi ăn vào rồi nôn ra là vì muốn nói với ngươi, khi ngươi không thể đấu lại ta, ngươi chỉ có thể nhịn.
- Không những nhịn, mà còn phải độc, đúng không? Người khác phát động chiến tranh giành Hoàng vị, sư phụ lại dùng chiêu rút củi đáy nồi! Khiến các đại thần ngay cả phản đối cũng chẳng có lý do, chiếm được Hoàng vị một cách đương nhiên. Chỉ tiếc là ông gặp phải phụ vương ta, có điều, ta lại luôn cảm thấy, Hoàng thượng còn gian xảo hơn phụ vương ta!
- Điều ngươi không biết là phụ vương ngươi và Hoàng thượng còn biết nhẫn nhịn hơn ta. Giờ ta mới hiểu, hóa ra họ luôn theo dõi ta. Họ đã sớm biết thân phận của ta từ lâu.
- Không phải là do Hoàng hậu nói đâu. – Vĩnh Dạ quả quyết, bí mật lớn như thế, Hoàng hậu cũng không dám tiết lộ.
- Là bản thân ta. – Lý Ngôn Niên bỗng dưng hiểu ra. Vĩnh Dạ nhìn ông ta cũng cảm thấy quen thuộc, cái khí độ cao quý đó, một Chấp sự làm sao có được? Nhưng vì sao họ lại đoán ra thân phận thật của ông? Chẳng lẽ năm xưa khi mẫu thân mang thai ông, Hoàng hậu cũng biết?
Lý Ngôn Niên thở dài:
- Xem ra ta không chỉ tính sai những việc này, còn có Lý Nhị. Nếu không phải hắn thì sao ngươi có thể bình yên sống ở Du Li Cốc như một tên ngốc? Nếu không phải hắn đưa ngươi vào cốc thì ta cũng không để ý tới ngươi. Vốn định tìm một đứa trẻ tương tự như ngươi trong gia tộc của mẫu thân ngươi, không ngờ ngươi lại giống y hệt Đoan Vương Thế tử. Khi đó ta đã dùng ánh mắt hỏi Lý Nhị. Hắn lắc đầu nói với ta lai lịch của ngươi trong sạch, là một cô nhi, ta mới an tâm.
Lý Nhị, Ảnh Tử thúc của nàng! Nàng không muốn cho Lý Ngôn Niên biết quá nhiều. Vĩnh Dạ hỏi lại bằng giọng gần như thảng thốt:
- Lý Nhị? Chẳng phải là một lão lừa luôn trung thành với ông sao? Ông ấy và ta có quan hệ gì?
- Hắn không từ mà biệt, ta mới nghi ngờ hắn còn có thân phận khác. Hắn có thể đưa ngươi tới Du Li Cốc, rồi lại mượn tay bọn ta đưa ngươi về Đoan Vương phủ, có lẽ hắn là người thực sự đã bắt cóc ngươi, có lẽ hắn là người đã phá hoại kế hoạch của bọn ta. Thiên hạ rộng lớn, hắn đã biến mất, không còn gặp mặt được nữa. Phải chăng, hắn là người của Lý Thành, phát hiện ra bí mật của ta. – Lý Ngôn Niên nhớ tới Lý Nhị, cảm giác thất bại lại càng thêm sâu sắc.
Nếu thua bởi Đoan Vương và Dụ Gia Đế, ông cam tâm, ông đã sớm biết họ đều là cường địch. Nhưng Lý Nhị, theo ông bao nhiêu năm mà ông lại không chút cảnh giác.
Ông cười cười:
- Năm xưa khi ngươi chơi trò ly gián, ta còn nói không thể giết người trung thành với mình. Xem ra đối với người trung thành với mình cũng không thể mềm lòng.
- Sư phụ mới mất con trai mà vẫn có thể bình tĩnh như thế, kế hoạch mấy chục năm thất bại vẫn có thể an nhiên tự tại, Vĩnh Dạ rất khâm phục.
Lý Ngôn Niên đi tới trước giường, đưa tay vuốt mặt nàng, tặc lưỡi khen ngợi: