- Sư phụ, dưới sự giám sát của ông, ta còn trốn được sao? Ông càng ngày càng mất tự tin vào bản thân, đúng không?
Vĩnh Dạ bật lên tràng cười lớn:
- Sư phụ, ông chính là thế, ghét nhất là người khác không tôn kính mình, hận nhất là người ta tổn thương sự kiêu hãnh của mình. Cuối cùng ông vẫn không kìm nén được ham muốn động thủ, phải không?
Trong ba thích khách của Du Li Cốc, một người trúng tên, một người bị kiếm của Phong Dương Hề rạch ngang ngực, Ưng Vũ bị thương nhẹ nhất. Kinh Đô tuy rằng đã giới nghiêm nhưng với công lực của bốn người họ thì tìm một bức tường thành vắng vẻ để vượt ra ngoài cũng không phải là quá khó.
Ra khỏi Kinh Đô, Ưng Vũ trầm giọng nói:
- Cốc chủ có lệnh, từ giờ phút này Lý Chấp sự không còn là người của Du Li Cốc nữa. Mong ngài tự lo cho mình.
- Cốc chủ không giết ta đã là phá lệ rồi. – Thần thái của Lý Ngôn Niên rất bình thản, bình thản mà lạnh lùng, như mưa cũng như sương.
- Cốc chủ nói, tôn phu nhân[1] si tình với ông, sau này sẽ có con. Hi vọng ông từ bỏ chấp niệm, sống tốt nửa đời còn lại. – Không nhìn rõ thần sắc của ông ta, nghĩ đến kế hoạch báo thù suốt hơn hai mươi năm giờ đã thất bại, trong mắt Ưng Vũ thoáng vẻ đồng cảm, lặng lẽ cúi đầu.
Ánh mắt Lý Ngôn Niên vẫn hướng về khoảng màu đỏ nơi chân trời, đó là nơi Đông cung bốc cháy. Trong bóng tối, màu sắc ấy trở nên vô cùng quỷ dị, hệt như địa ngục. Quả thực, nơi ấy chính là ngục, và lửa đó lại đang thiêu đốt trái tim mình, ai bảo phải xuống địa ngục thì mới phải trải qua lửa địa ngục? Lý Ngôn Niên thở dài:
- Cũng đành, ai đi đường nấy. Nếu biết hôm nay Lý Cốc giở trò thì có lẽ chúng ta nên ra tay tiêu diệt Dụ Gia Đế từ hôm qua. Thị phi thành bại quay đầu hóa hư không, thế sự khó lường, thắng làm vua thua làm giặc cũng chỉ cách nhau một đường ranh.
Ba người lẳng lặng nhìn ông ta, đều cảm thán thế sự khó lường. Lý Ngôn Niên cao ngạo năm xưa giờ đã bị Du Li Cốc từ bỏ, còn mình cũng từ một đứa trẻ trở thành thích khách hàng đầu.
Cái ngày họ run rẩy đứng trước mặt Lý Ngôn Niên dường như chỉ mới xảy ra hôm qua, ba người đều lặng lẽ không nói gì.
Ưng Vũ miễn cưỡng nở nụ cười:
- Chấp sự, Cốc chủ dặn đưa Tinh Hồn trở về!
Nàng quan trọng thế sao? Lý Ngôn Niên hoài nghi nhìn họ, lặng lẽ đáp:
- Tinh Hồn ở Di Sơn, Cốc chủ còn dùng ả vào việc gì?
- Đây là việc mà ông không nên hỏi. – Ưng Vũ trả lời rất đơn giản. Hắn chỉ phụng mệnh hành sự, những việc khác hắn cũng không biết.
Lý Ngôn Niên không nói gì nữa, đi về phía Di Sơn.
Dãy núi tối tăm tĩnh lặng dị thường, khi đi qua một con suối, Lý Ngôn Niên dừng lại:
- Hai người họ bị thương, uống chút nước, nghỉ ngơi rồi đi tiếp, trời sáng là tới.
Ba người ngồi xuống, Ưng Vũ thấy mặt hai người kia lộ rõ vẻ mệt mỏi thì lấy túi da ra múc nước suối. Đúng lúc ấy, bàn tay Lý Ngôn Niên vung lên, khói mê trong tay văng ra, xen lẫn cả những điểm hàn quang lạnh lẽo bay vút về phía ba người.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, không ai ngờ ông ta lại động thủ, hai thích khách kia đều đã bị thương, nay lại bị tấn công đúng vào chỗ yếu hại. Chỉ có Ưng Vũ lùi về sau theo bản năng, lưng đã trúng mấy ám khí. Hắn không giao đấu với Lý Ngôn Niên, lật người nhảy xuống suối, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.
Sau làn khói, Lý Ngôn Niên nhìn thi thể của hai người cười lạnh. Du Li Cốc dám bỏ ông, ông nhất định phải báo thù. Ông ta nghiến răng nghĩ, nếu không phải Du Li Cốc đột ngột rút lui thì cho dù Đoan Vương Lý Cốc phát động cung biến cũng không khiến ông ta trở tay không kịp, khiến Hoàng hậu và Thái tử không có thời gian phản ứng.
- Du Li Cốc, ngươi phụ ta! – Kế hoạch đã sắp đặt bao nhiêu năm để chờ tới ngày này mà lại có một kết cục thê thảm. Ngay cả con trai mình ông cũng không kịp nhìn thêm lát nữa.
Hai dòng nước mắt lăn trên gò má Lý Ngôn Niên.
Những hạt mưa bụi lất phất bay, thấm ướt y bào lúc nào không hay, hơi lạnh từ da thẩm thấu vào xương cốt, nhưng lại khiến tim ông ngày càng nóng như lửa đốt. Lý Ngôn Niên ngẩng mặt cười lớn.
Chỉ giây lát sau, tiếng cười ngưng bặt, ông ta dùng chân đá vào thi thể, cười lạnh:
- An quốc sẽ không tha cho Du Li Cốc đâu. Muốn rút lui, không thể nào!
Giết một người bớt một người, Du Li Cốc tuy nhiều thích khách, nhưng muốn bồi dưỡng được một tên cũng chẳng dễ dàng gì. Ám khí của Lý Ngôn Niên có độc, ông ta không lo Ưng Vũ sẽ sống thêm được lâu. Cho dù Du Li Cốc biết là ông ta giết thì đã sao? Họ không tìm được ông. An quốc luôn muốn đối phó với họ, Đoan Vương Lý Cốc chắc chắn không chịu ngồi yên.
Ông ta tàn độc nghĩ, đến con mình còn không lo được thì còn phải cố kỵ điều gì? Ông ta cần thời gian để nghỉ ngơi, cần thời gian để suy nghĩ, nên làm gì với Lý Vĩnh Dạ?
Vĩnh Dạ nằm trên giường không thể cựa quậy, gương mặt bình thản nhìn ra ngoài cửa sổ.11
Đêm ở ngọn núi này quen thuộc quá đỗi, chỉ lát nữa thôi, nơi chân trời sẽ lóe lên tia sáng lam nhạt, sơn cốc sẽ dần dần được mặt trời chiếu rọi. Có lẽ, chết ở đây cũng là chuyện tốt. Còn nhớ khi chuyển thế đầu thai tới thế giới này, lần đầu tiên tỉnh dậy, nàng đã nhìn thấy cảnh tượng nơi đây.
Tới từ đâu thì về nơi đó, sinh tử luân hồi là thế mà thôi.
Trong căn nhà thoang thoảng mùi thơm của cháo, nàng hồ như nhìn thấy Nguyệt Phách đang bận rộn trong bếp. Mười ngày, thật là ngắn ngủi, nhưng cũng thật hạnh phúc. Nàng thấy hơi hối hận, lẽ ra mình nên ở thêm vài ngày. Nếu không phải vì tình cảm trong mắt Nguyệt Phách mỗi lúc một sâu đậm, sâu đậm tới mức khiến nàng hoang mang, bối rối; nếu không phải tối nào Nguyệt Phách cũng ngủ ngon không hề phòng bị thì có lẽ nàng đã ở lại.
- Thiếu gia tỉnh rồi à? – Đôi mắt Lãm Thúy đỏ hoe, hình như vừa mới khóc.
- Khóc cái gì? Ta còn chưa chết mà. – Vĩnh Dạ nhàn nhạt nói.
Khi nàng bị Lý Ngôn Niên đưa tới đây, đã nhìn thấy ánh mắt né tránh của Lãm Thúy.
Nàng không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện này. Ở Trần quốc, mỹ nhân tiên sinh từng nói, sai lầm duy nhất của Đoan Vương chính là quá tin tưởng nữ nhân.
Nhưng Ỷ Hồng và Lâm Đô úy không bán đứng nàng. Nàng biết hoặc là họ rơi vào tay Trần quốc, hoặc là họ gặp bất trắc gì đó. Nếu không nàng về An quốc đã lâu, hai người ấy không lý gì vẫn chưa quay về. Lãm Thúy quỳ trước mặt nàng, không dám nhìn thẳng.
- Sao lại tìm được một nơi sơn thủy hữu tình thế này?
Lãm Thúy nói nhỏ:
- Tướng công đã tìm được từ rất nhiều năm trước, chàng cảm thấy nơi này bí mật, nên mới dựng một căn nhà tranh. Tôi tới đây ba hôm trước.
Ba ngày trước?
- Người của Đoan Vương phủ không phát hiện ra ngươi biến mất ư?
Trong mắt Lãm Thúy lóe lên vẻ ăn năn, nói khẽ:
- Vương gia không biết là tôi…
Đúng thế, phụ vương tưởng rằng nàng là một cô nhi mà mình nhặt về từ Tán Ngọc Quan sau chiến trận, Vương phi đã nuôi lớn nàng, thế nên mới yên tâm cài cắm nàng bên cạnh Lý Ngôn Niên. Dưới gầm trời này quả nhiên chẳng việc gì có thể tính toán hết được.
Vĩnh Dạ lên tiếng sai bảo:
- Kê cao gối lên một chút, ta muốn nằm nhìn ra ngoài cửa sổ, cổ đau quá rồi.
Lãm Thúy bất động, nói khẽ:
- Tướng công… chàng nói không được lại gần người, người nói gì cũng phải chờ chàng quay về. Trước khi đó thì người nói gì… cũng không được nghe.
- Nếu ông ta không về thì sao? Chẳng lẽ không cho ta ăn cơm uống nước, đi đại tiểu tiện ư?! – Vĩnh Dạ lớn tiếng quát, - Uổng công phụ vương ta cứu cô, nuôi cô lớn, hóa ra nuôi được một thứ còn không bằng con chó! Nuôi chó nó còn biết trung thành bảo vệ chủ, lương tâm của cô bị cái gì ăn mất rồi? Vương phủ đối xử với cô thế nào? Thân là thị nữ, nhưng được đối đãi như một tiểu thư. Lãm Thúy, cô đối xử với chủ nhân của mình thế sao?!
Lãm Thúy thấy nàng quát lên thì đứng dậy đưa tay định đỡ nàng theo thói quen, bàn tay vừa đưa ra lại rụt lại, đầu càng cúi thấp hơn, giọng nghẹn ngào:
- Thiếu gia, à, tiểu thư… xin lỗi! Tướng công đi Kinh Đô rồi, trong một ngày sẽ về.
Nàng thậm chí còn không có dũng khí nhìn Vĩnh Dạ, che mặt chạy ra ngoài.
Vĩnh Dạ bất giác bật cười khổ. Một nữ nhân một lòng một dạ vì phu quân! Mặc nàng dịu dàng hay chì chiết vẫn không dám vượt quyền một bước. Nữ nhân là vũ khí lợi hại, nếu dùng hợp lý thì không gì có thể cản lại được, ngược lại thì hại người hại mình. Nếu không phải phụ vương tin tưởng rằng Lãm Thúy trung thành thì làm gì có chuyện để cho nàng ta chạy trước? Cho dù đi theo nàng ta cũng có thể tìm được mình.
Nếu vẫn cử động được thì tốt. Nàng không những trúng Nhuyễn Cốt Tán mà ngay cả y phục cũng bị thay từ trong ra ngoài. Không cần nghĩ, chắc chắn khi nàng hôn mê, Lãm Thúy đã làm việc đó.
Vĩnh Dạ không hề hận Phong Dương Hề, tuy nàng bị hắn đánh ngất nên mới trúng Nhuyễn Cốt Tán và rơi vào tay Lý Ngôn Niên. Nhưng chẳng phải nàng cũng cho hắn một đao sau lưng đó sao? Chẳng ai nợ ai. Vĩnh Dạ nghĩ thế, cảm thấy mình ân oán rất phân minh.
Làm thích khách, Vĩnh Dạ rất tài giỏi. Chiêu cuối cùng của Thanh y sư phụ và nàng đều là độc chiêu, chiêu cuối cùng của Vĩnh Dạ hiện nay là giấu một sợi dây thép trên tóc. Sợi thép ấy mềm mại như tơ, nhưng sắc bén vô cùng. Nếu dùng nội công, có thể biến nó thành một mũi kim hay một mũi đao sắc nhọn.
Lý Ngôn Niên dùng xích khóa chân nàng lại, đầu kia của dây xích khóa vào tường. Ông ta cười nói:
- Ngươi muốn thoát, trừ phi cho nổ vách núi này. – Nhưng ông ta vẫn không an tâm, trước khi đi còn hạ Nhuyễn Cốt Tán.
Vĩnh Dạ không thể không khâm phục Lý Ngôn Niên. Nàng là do ông ta dạy ra, không có ám khí, không thể cựa quậy, bị buộc lên tường, nàng muốn chạy quả thực không dễ dàng.
Kích cho Lãm Thúy bỏ đi, nàng hít sâu một hơi, nhắm mắt điều tiết nội lực. Tứ chi dường như đã chẳng còn thuộc về mình, nàng chỉ còn lại chút tri giác trên đỉnh đầu. Nàng biết điểm mạnh duy nhất của Thiên Mạch Nội Kinh là giúp mình khôi phục nhanh hơn người bình thường. Có lẽ, nàng sẽ có thể sớm hóa giải được dược lực của Nhuyễn Cốt Tán, chỉ cần cử động được một chút là ổn.
Sao y học thời đại này phát triển thế nhỉ? Vĩnh Dạ dựa vào sự lý giải của bản thân cho rằng, loại thuốc khiến một người mất sức đều có một đặc điểm, đó là làm tê liệt tổ chức thần kinh, như thế mới khiến các cơ mất đi cảm giác. Nếu nàng liên tục kích thích thần kinh của mình, duy trì cảm giác đau thì sẽ có thể giải trừ được Nhuyễn Cốt Tán.
Lý Ngôn Niên không thường xuyên ở trong cốc, ông ta buộc phải ra ngoài do thám tình hình. Đó chính là cơ hội của nàng.
Khi Lý Ngôn Niên xuất hiện trong căn nhà gỗ ở sơn cốc dưới chân núi Di Sơn, nơi chân trời đã có những tia sáng màu lam nhạt.
Căn nhà gỗ được xây ẩn mình sau khu rừng thâm u của sơn cốc này đã nhiều năm, không lại gần thì rất khó phát hiện. Bao nhiêu năm khổ sở lên kế hoạch, những sợi dây leo chằng chịt đã che phủ nó, căn nhà này nếu nhìn từ bên ngoài sẽ hoàn toàn bị lẫn với khu rừng. Bên trong ánh sáng đầy đủ, mỗi món đồ gia cụ không những đều vô cùng tinh xảo, thậm chí còn rất quý giá.
Ly rượu không phải làm bằng ống trúc thông thường, mà là loại sứ thượng hạng. Rượu ông ta thích là Thanh Châu Hồng.
Lý Ngôn Niên là một người rất thích hưởng thụ. Nỗi khổ thời niên thiếu và thân phận hoàng tử khiến ông ta quyết định cả đời này không thể sống khổ được nữa. Nơi