, không để lộ võ công chẳng lẽ lại để Lý Thiên Hựu sàm sỡ? Nàng thở dài, cứ thế để Lý Thiên Hựu vạch trần thân phận của mình ư? Thấy tay chàng đã sắp trượt vào sâu hơn, nàng nhắm mắt lại, giọng điệu thay đổi:
- Lý Thiên Hựu, huynh mà không buông tay ra, cả đời này ta sẽ không đếm xỉa tới huynh!
- Ha ha, ta biết mà, nàng sẽ phải thừa nhận thôi. – Lý Thiên Hựu nới lỏng tay, nhưng vẫn ôm Vĩnh Dạ, mỉm cười nói, - Tiểu Dạ, vì sao không về nhà? Ta thực sự không ngờ nàng không những đã quay về, mà lại còn ở trong Mẫu Đơn Viện, ai dịch dung cho nàng vậy? Suýt nữa ta đã không tin đó là nàng.
Vĩnh Dạ quay đầu đi:
- Chẳng phải huynh vẫn nhận ra đó sao?
Lý Thiên Hựu cười ha hả:
- Ta nhận ra đôi mắt nàng, ai từng thấy một tên tiểu tư suốt ngày làm việc tay chân mà lại có đôi mắt sáng nhường ấy?
- Không có thời gian nói linh tinh với huynh. Huynh trông chừng Mặc Ngọc công tử cho cẩn thận, nghe hắn nói với Lý Ngôn Niên, trong vòng mười ngày tới, Kinh Đô sẽ có biến. Chỉ thế thôi. – Mặc Ngọc liệu có nhận ra không? Vĩnh Dạ cau mày lo lắng.
Lý Thiên Hựu cũng đã nghe thấy tiếng bước chân cách đó không xa, bèn thả Vĩnh Dạ ra, nàng lập tức chui vào trong bếp. Giọng tú bà cùng với mùi son phấn rẻ tiền vang tới:
- Ôi Vương gia, nhà bếp đâu phải là nơi ngài nên bước vào?
Lý Thiên Hựu phe phẩy quạt:
- Bổn vương cũng đang nghĩ vậy. Không đi cũng được, bảo Trần sư phụ ngày mai tới nhà bếp Vương phủ một chuyến đi!
Mẫu Đơn Viện nổi tiếng, ngoài công tử và cô nương có ngoại hình đẹp, còn bởi những món ăn thượng hạng mà Trần sư phụ làm ra. Nhiều khách nhân tới đây không nhất định là vì thích một công tử hay cô nương nào đó, mà vì thích món ăn do Trần sư phụ làm, nhân tiện gọi thêm công tử hay cô nương bồi rượu. Trần sư phụ mà đi thì chuyện làm ăn ít nhất sẽ tổn hại ba phần. Tú bà lập tức cười cười xin lỗi:
- Vương gia, ngài xem, viện tử này không thể thiếu được Trần sư phụ, hay là ngày mai tôi bảo ông ấy tới dạy đầu bếp trong Vương phủ cách làm thức ăn nhé?
Lý Thiên Hựu thu quạt về, lạnh lùng:
- Bổn vương trước nay nói một không hai, ngày mai Trần sư phụ không tới Vương phủ thì Mẫu Đơn Viện không cần mở cửa nữa.
Tú bà bình thường thấy Lý Thiên Hựu luôn ôn tồn, dịu dàng, không ngờ chàng lại trở mặt nhanh như thế, chỉ đành mỉm cười nói vâng. Lý Thiên Hựu nhớ tới lời Vĩnh Dạ, liền muốn thăm dò Mặc Ngọc, đang do dự xem nên đi vào lúc nào thì thấy Vĩnh Dạ và một người ăn mặc kiểu nha đầu xách hai hộp thức ăn đi tới viện tử của Mặc Ngọc.
- Thúy Hương, công tử gọi tôi có việc gì? – Vĩnh Dạ thuận miệng hỏi.
Thúy Hương cười cười, nói nhỏ:
- Tối nay tôi phải sang bên đó… xin công tử cho nghỉ, thế nên công tử gọi huynh tới hầu hạ.
Vĩnh Dạ vỡ lẽ ra, Tập Hoa phường toàn là thanh lâu, thường có những tiểu tư, nha đầu thầm thương trộm nhớ nhau. Thúy Hương với Mã Tam của Di Hồng viện thích nhau. Nàng thấy Thúy Hương đỏ mặt, bèn mỉm cười đón lấy hộp thức ăn trong tay nàng ta.
Có lẽ Thúy Hương thực sự đi gặp người tình, cũng có lẽ ban ngày Mặc Ngọc công tử thăm dò còn chưa đủ, người của Du Li Cốc quan niệm, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Vĩnh Dạ nhìn viện tử của Mặc Ngọc, khinh bỉ nghĩ, hắn có chắc rằng hắn giết được nàng không?
Nhớ lại dáng vẻ hận nàng thấu xương của Mặc Ngọc trên núi hôm đó, Vĩnh Dạ lại thở dài. Đều từ một nơi đi ra, có lẽ Mặc Ngọc cảm thấy bị đãi ngộ bất công, mình thì làm Hầu gia, hắn thì phải vào thanh lâu. Thà đắc tội với quân tử, chứ đừng đắc tội tiểu nhân, nhất là hạng tiểu nhân thù lâu nhớ dai. Mặc Ngọc hiển nhiên là loại sau.
- Công tử, Tiểu Ma Tử tới rồi. – Vĩnh Dạ âm thầm phòng bị, tươi cười gõ cửa viện tử.
Trong sân thắp hàng chục ngọn đèn, tản ra những vầng sáng mông lung. Mặc Ngọc trong bộ trường bào màu trắng đứng dưới gốc cây, Vĩnh Dạ có chút hoảng hốt, sợi tơ nhung nhớ chợt giăng qua lòng.
Nàng rũ mi, bày biện thức ăn ra bàn, cung kính nói:
- Công tử, còn cần gì không ạ?
Mặc Ngọc quay đầu, ánh mắt lướt mấy vòng trên người nàng, cười nhẹ:
- Hôm nay không có khách, độc ẩm dưới trăng cũng là tao nhã. Rót rượu cho ta.
- Vâng, công tử. – Vĩnh Dạ cầm bầu rượu lên, nỗi nghi hoặc trong lòng càng lúc càng tăng.
Đêm trăng, ánh đèn, hương thơm thoang thoảng.
Gió đêm khẽ thổi hoa rơi như mưa.
Tiếng cười từ xa vọng lại như có như không, càng tôn lên vẻ yên tĩnh dị thường của nơi đây.
Cảnh đẹp như vậy, lẽ ra nam nhân thà rằng độc ẩm cũng không để một hạ nhân xấu xí không hề liên quan đứng hầu.
Vĩnh Dạ nhớ lại tình cảnh mình vì muốn lấy giải dược cho Nguyệt Phách mà hành hạ Mẫu Đơn Viện và Mặc Ngọc, lòng thầm cười lạnh, đứng yên một bên không nói năng gì.
Dáng vẻ uống rượu của Mặc Ngọc rất ưu mỹ, ly rượu sứ trong tay tựa một nhành hoa. Ba ly uống cạn, hắn nghiêng đầu nhìn Vĩnh Dạ, rồi ngẩng lên cười với nàng. Nụ cười ấy vô cùng yêu mị, ánh mắt mơ màng, giọng nói như thể không được phát ra từ miệng mà được thoát ra từ ngực, từ đáy lòng vọng lại, thanh âm rung rung như sợi tơ:
- Tinh Hồn…
Vĩnh Dạ thất kinh, gương mặt Mặc Ngọc trước mắt bỗng dưng biến thành Nguyệt Phách. Ánh đèn trước mặt càng thêm mơ hồ, như thể mình đang ở cõi mộng, một bóng trắng dường như đang cúi người về phía nàng, mang theo hơi thở ấm áp và dịu dàng, khiến nàng bất giác nhắm mắt lại.
Mặc Ngọc cười nhẹ, miết lên mặt nàng:
- Ngươi không biết uy lực của Mê Hồn Đăng này thì đương nhiên là không thoát được rồi! – Ngắm nghía gương mặt nàng hồi lâu, đổ một ít bột thuốc vào rượu rồi dùng khăn lau lên mặt nàng, đắc ý nhận ra làn da vàng vọt đã biến mất. – Giả trang giống lắm, đến gã béo cùng phòng cũng qua mặt được, hừ!
Lát sau, một gương mặt thanh tú xuất hiện trước mắt hắn, không hề bệnh tật, như một viên ngọc thuần khiết nhất tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Từ khóe mắt tới miệng không một khiếm khuyết, dưới ánh đèn càng trở nên mỹ lệ. Mặc Ngọc ngắm nghía giây lát, sự hận thù trong đáy mắt càng tăng, nghiến răng nói:
- Chính vì gương mặt này sao? – Nói rồi bế Vĩnh Dạ vào phòng.
- Công tử, Hựu thân vương tới ạ! – Giọng mụ tú bà từ ngoài cửa đưa vào.
Mặc Ngọc nhìn Vĩnh Dạ, đặt nàng nằm lên giường, lòng thầm chửi Lý Thiên Hựu đến không đúng lúc, tiện tay đóng cửa phòng lại, nhanh nhẹn thay hai ngọn nến trong Mê Hồn Đăng.
Khi hắn vội vàng đi tới cổng viện, Lý Thiên Hựu trong y phục màu lam đã đứng đó, thần sắc có vẻ thiếu kiên nhẫn:
- Sao thế, Mặc Ngọc công tử không hoan nghênh bổn vương ư?
- Sao dám ạ? Hiếm có được khi Vương gia tới thăm Mặc Ngọc, vốn tưởng đêm nay phải uống rượu thưởng trăng một mình, không ngờ… - Mặc Ngọc cúi đầu, gương mặt thoáng buồn.
Lý Thiên Hựu nâng cằm hắn lên ngắm nghía, dịu giọng nói:
- Tối nay Trần sư phụ thi triển tay nghề độc môn, bổn vương thưởng thức một mình cũng chán, muốn cùng Mặc Ngọc thưởng trăng đối ẩm.
Mụ tú bà đứng cạnh cười đon đả:
- Vương gia thực lòng thương công tử, công tử đừng phụ lòng Vương gia nhé.
Mặc Ngọc mở to mắt, giọt lệ trong vắt đọng trên hàng mi run rẩy, cảm kích nhìn Lý Thiên Hựu, không biết phải nói sao.
Hoàng tử đương triều – Hựu thân vương tới viện tử của hắn, chuyện này mà đồn ra ngoài thì giá trị của hắn sẽ càng tăng cao. Đã mười chín tuổi rồi, nhờ được Vương gia ghé mắt mà vẫn có thể nổi tiếng. Mặc Ngọc ngoại trừ cảm kích thì chỉ biết ngoan ngoãn ngồi trước bàn để Lý Thiên Hựu gắp thức ăn cho mình.
Đồ ăn do Trần sư phụ đích thân làm vừa đưa vào miệng như đã tan ra, dư vị còn mãi, nhưng Mặc Ngọc lại không cảm thấy ngon. Trong lòng hắn còn nghĩ tới Vĩnh Dạ trong phòng, lại không thể không ứng phó với Lý Thiên Hựu, khẽ nở nụ cười, nhẹ giọng cảm ơn.
Lý Thiên Hựu mỉm cười, tay miết lên mặt Mặc Ngọc, khẽ nói:
- Bổn vương luôn muốn tới thăm Mặc Ngọc công tử, nhưng lại sợ trong triều người đông phức tạp, nay Hoàng thượng đã bệnh, ta là con trai muốn kiếm chút thức ăn ngon để hiếu thuận với người, thế nên mới có cơ hội đối ẩm cùng công tử, Mặc Ngọc đừng phụ lòng bổn vương nhé.
- Vương gia… - Giọng Mặc Ngọc run run nghẹn ngào, hiển nhiên là cảm động vô cùng. Đang nói thì cúi đầu xuống, lát sau mới khẽ khàng, - Thì ra Vương gia coi trọng Mặc Ngọc như thế…
Lý Thiên Hựu liếc Mặc Ngọc, thầm nói, nếu không biết bí mật của hắn thì biểu cảm này đủ để lừa được mình rồi.
Thấy Mặc Ngọc gọi Vĩnh Dạ tới hầu hạ, chàng ở ngoài chần chừ rất lâu mà không thấy người đi ra, trong lòng cứ thấy không an tâm. Nhân cơ hội tới viện tử của Mặc Ngọc, lại chỉ thấy mình hắn. Lý Thiên Hựu đảo mắt nhìn cửa phòng, đột nhiên bế Mặc Ngọc lên:
- Nghe nói Mặc Ngọc công tử là người đứng đầu ở Mẫu Đơn Viện, đương nhiên phải có chỗ xuất sắc, theo bổn vương được không?
Mặc Ngọc thất kinh, đang định vùng vẫy. Lý Thiên Hựu bế hắn, bàn tay điểm nhẹ vào thắt lưng, lập tức Mặc Ngọc toàn thân vô lực, mặt đỏ bừng:
- Vương gia định chuộc thân cho Mặc Ngọc ư?
- Đương nhiên!
- Vậy xin Vương gia chuộc thân cho Mặc Ngọc xong rồi mới… mới… - Hắn căng thẳng, nhớ ra Vĩnh Dạ ở trong phòng, sao Lý Thiên Hựu lại lợi hại thế nhỉ? Nói muốn là muốn luôn, nhất thời khiến hắn cuống đến độ nghẹn họng trân trối.
Lý Thiên Hựu ôm hắn đi gần tới phòng. Cửa phòng đột nhiên mở ra, Vĩnh Dạ với gương mặt tàn nhang vàng vọt xuất hiện ngoài cửa, một tay xỏ thắt lưng, cúi đầu cười ha hả:
- Sao công tử không gọi tiểu nhân dậy? Không ngờ công phu trên giường của công tử lại lợi hại thế, ha ha…
Lý Thiên Hựu và Mặc Ngọc tức thì hóa đá.
Bấy giờ Vĩnh Dạ mới cảm thấy không bình thường, ngẩng đầu lên, há hốc miệng nhìn hai người thân mật, đột nhiên che mặt bật khóc:
- Hóa ra những gì công tử nói đều là lừa Tiểu Ma Tử… - Dứt lời lao ra khỏi viện tử.
Lý Thiên Hựu cười khổ buông Mặc Ngọc ra, lắc đầu nói:
- Khẩu vị của Mặc Ngọc công tử thật khác người thường, thì ra thích tiểu tử có tàn nhang ư.
Mặc Ngọc giận điên, gương mặt lúc trắng lúc đỏ, lại không biết Vĩnh Dạ tỉnh từ lúc nào, dịch dung từ lúc nào, không dám phản bác, chỉ đứng ở cửa, chỉ hận không thể róc thịt nàng ra.
Lý Thiên Hựu nhìn Mặc Ngọc thở dài, bồi thêm một câu:
- Mặc Ngọc công tử đã có người trong mộng thì việc chuộc thân bổn vương coi như nói đùa vậy. – Nói rồi chắp tay bỏ đi, ra khỏi cổng viện, khóe miệng bất giác co giật, giơ tay che miệng ho khan hai tiếng, nhìn về hướng nhà bếp, lắc đầu:
- Tiểu Dạ, nàng tinh nghịch quá.
Ngay sau đó lại giật mình, xem tình hình thì Mặc Ngọc đã kiềm chế được Vĩnh Dạ, nàng không biết võ công thì thoát kiểu gì? Lý Thiên Hựu cau mày, ánh mắt trở nên sắc lạnh như dao, nghĩ ngợi giây lát rồi cười.
Lúc này Mặc Ngọc đang tức giận đến toàn thân run rẩy, sự giễu cợt của Lý Thiên Hựu khiến hắn càng hận Vĩnh Dạ thấu xương, vung tay đấm mạnh lên cánh cửa. Hắn bước tới trước bàn, cầm ly rượu lên uống cạn, rồi quay người định đi tìm Vĩnh Dạ.
- Rượu do ta rót mà ngươi cũng dám uống? Sao Mặc Ngọc công tử lại bất cẩn thế! – Giọng Vĩnh Dạ vang lên. Lời vừa dứt, sức lực Mặc Ngọc đã hoàn toàn biến mất, cả người mềm nhũn ngã xuống ghế, trong mắt lửa giận bừng bừng, sớm bay sạch vẻ ôn hòa: