iểu Ma Tử. – Vĩnh Dạ vừa lải nhải vừa xách hộp đi trước, hoàn toàn để lộ sơ hở sau lưng, không hề tỏ vẻ lo lắng.
Mặc Ngọc nhìn Tiểu Ma Tử, không hiểu sao cứ có một cảm giác kỳ lạ, nhưng lại không nói được cảm giác đó là gì.
Đi tới cửa, Mặc Ngọc đón lấy hộp, mỉm cười ôn tồn:
- Về đi.
Vĩnh Dạ ân cần nói:
- Công tử có việc gì cần sai bảo cứ nói một tiếng là được. – Rồi hành lễ rời đi.
Mặc Ngọc nhìn theo bóng lưng Tiểu Ma Tử xuất thần, lắc đầu nghĩ rằng mình đa nghi quá. Không lẽ trực giác của hắn lại có vấn đề? Tiểu Ma Tử không phải là kẻ rình rập? Nếu phải thì tuyệt đối đã không để lộ sơ hở sau lưng ra mà không chút phòng bị. Hắn liếc nhìn viện tử, nơi hắn đã ở bảy năm nay, sau ngày mai, hắn sẽ rời khỏi đây, cũng thấy hơi lưu luyến. Một thân ảnh màu tím đi dưới ánh tịch dương trên con phố dài lướt qua trong đầu, lòng đố kị lại không sao đè nén được:
- Lý Vĩnh Dạ! – Hắn thì thào ghi nhớ cái tên này, đôi mắt tóe lửa. – Đến khi ta bắt được ngươi, ta cũng sẽ bắt ngươi phải chờ, bắt ngươi hầu rượu cho ta, bắt ngươi phải học sự nhẫn nại!
Đêm dần khuya, Tập Hoa phường đèn đuốc sáng trưng. Vĩnh Dạ trực ban ngày, buổi tối được rảnh hai canh giờ. Đối với một tiểu tư làm tạp vụ mà nói, hai canh giờ này là khoảng thời gian tốt nhất để ngủ bù.
Nàng cùng một tiểu tư béo ú mệt mỏi về phòng nằm xuống là ngủ. Chốc lát sau, tiếng ngáy của tên béo đã đều đều vang lên, hơi thở của Vĩnh Dạ thì có vẻ kéo dài. Nàng khống chế rất tốt hơi thở của mình, hai mắt lặng lẽ mở ra. Nàng liếc nhìn thằng béo đã ngủ say, đang định rón rén xuống giường thì bỗng dưng cảm thấy có người đi về hướng này, bèn lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ.
Cánh cửa bị ai đó nhè nhẹ đẩy ra, người tới đứng ở cửa phòng không lên tiếng.
Lát sau tiếng ngáy của tên béo đột nhiên dừng lại, gã lên tiếng:
- Ngủ rồi. – Sau đó tiếng ngáy lại tiếp tục vang lên, như thể ban nãy gã chỉ nói mơ.
Mặc Ngọc khép cửa phòng lại, quay người bỏ đi, Vĩnh Dạ toát mồ hôi lạnh. Sao nàng không phát hiện ra gã béo đó đang giả vờ ngủ? Thầm thấy may mắn vì vận khí của mình quá tốt, hô hấp đại pháp mà Thanh y sư phụ bắt nàng luyện tập quanh năm cũng phát huy công hiệu.
Nàng nhắm mắt lại. Đúng là mỗi bước đều nguy hiểm.
Trong thư phòng của Đoan Vương phủ, Lý Thiên Hựu nửa đêm tới đây một mình.
Dụ Gia Đế hoàn toàn nhờ vào thuốc thang mới miễn cưỡng chống cự nổi, chẳng biết khi nào sẽ cưỡi hạc về trời, vậy mà ông vẫn chưa hạ chỉ.
- Hoàng thúc, tả hữu vệ quân của Đông cung mấy ngày nay vẫn không cởi bỏ áo giáp, các quan viên cũng ra vào Đông cung như mắc cửi, tất cả đều chứng minh họ đang cấp bách hành động.
Sự ưu tư trong mắt Đoan Vương càng nặng nề, nhưng ông vẫn mỉm cười:
- Đông cung càng như thế thì chứng tỏ trong lòng bọn chúng càng không chắc chắn. Tần Hà không có tin tức gì, Vũ Lâm Vệ đã tăng cường thủ vệ cấm cung, bọn họ đã cảm nhận được nguy hiểm rồi.
Thiên Hựu hít sâu một hơi, cũng mỉm cười:
- Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay phụ hoàng và hoàng thúc, Thiên Hựu đúng là tuổi trẻ bồng bột.
- Không có đại quân của La tướng quân ở Tần Hà thì Đông cung chỉ là một quân cờ chết. – Đoan Vương lạnh nhạt nói.
- Thiên Tường mới mười tám tuổi… - Sự lo lắng của Lý Thiên Hựu không phải là không có lý. Tam hoàng tử Thiên Tường ở vùng biên quan Tần Hà, liệu có thể đối phó được với huynh trưởng của Hoàng hậu là La tướng quân đã đóng quân thường trú ở Tần Hà hay không thì không ai biết.
Đoan Vương lại nói:
- Phụ hoàng con mưu cao kế sâu, bổn vương cũng không bì kịp, người đã sắp đặt như thế thì ắt Thiên Tường sẽ có kế sách vẹn toàn. Nay đã tới thời khắc quan trọng, Tần Hà không có tin tức gì mới là tin tức tốt nhất.
- Con không hiểu, phụ hoàng vì sao không hạ chỉ…
- Lòng người cũng đều là máu thịt, phụ hoàng con đang chờ, chưa tới thời khắc cuối cùng thì người vẫn chưa hạ chỉ đâu. – Thần sắc Đoan Vương có chút ưu thương, kìm lòng không đặng nhớ tới Vĩnh Dạ. Sau lần ly biệt ở chùa Khai Bảo, Vĩnh Dạ không có tin tức gì nữa, nói ông không lo lắng là nói dối. Ông khẽ thở dài.
- Vĩnh Dạ vẫn không có tin tức gì sao? Có phải nàng…
- Không tin tức gì mới là tin tức tốt nhất.
- Hoàng thúc, con… Thiên Hựu nhất định sẽ không phụ Vĩnh Dạ! – Thiên Hựu đột nhiên thốt lên câu này.
Đoan Vương khựng lại, mỉm cười nói:
- Con coi nó như em gái ruột, ta đương nhiên vui mừng!
Lý Thiên Hựu trầm ngâm giây lát:
- Hoàng thúc không thích Thiên Hựu ư?
Đoan Vương cười nói:
- Trong ba vị hoàng tử, hoàng thúc hài lòng nhất là con. Thiên Hựu thiên tư thông minh, học vấn cao, có tài danh trong số các sĩ tử, sao bổn vương lại không thích? – Ông chắp tay đi tới trước thư án, lấy ra một tờ danh sách và một sơ đồ đưa cho Thiên Hựu. – Bổn vương sẽ trấn thủ trong cung, chuyện Kinh Đô giao phó cho con.
Thiên Hựu thấy Đoan Vương nói năng có vẻ thận trọng thì cố nhịn, không truy hỏi tiếp, cười cười:
- Kinh Đô giờ đây đã là ngoài lỏng, trong chặt, ngày mai Thiên Hựu sẽ tới Mẫu Đơn Viện thăm dò. Thiên Hựu cáo từ.
Đoan Vương nhìn dáng chàng rời đi mà ưu tư trùng trùng, lẩm bẩm:
- Không về cũng có cái tốt của không về.
Lại thêm một ngày trôi qua, Vĩnh Dạ vươn vai, hét lớn:
- Béo, ngươi đi gánh nước, ta đi nhóm lửa!
Gã béo ục ịch gánh thùng ra giếng nước trong sân để múc nước, Vĩnh Dạ nhìn theo gã cười lạnh, thật muốn đá gã một cái rơi luôn xuống giếng.
Ở đây chẳng có ai đơn giản cả, vậy mà nàng lại trà trộn vào. Nàng xoa mặt, Mẫu Đơn Viện mở tại Kinh Đô, ngay dưới chân Thiên tử, người cha giảo hoạt của nàng mà không cài cắm người của mình ở đây là điều không thể. Nói thì nói vậy, nhưng nàng rời khỏi chùa Khai Bảo đã lâu mà không gửi tin về Vương phủ, phụ vương hẳn là lo lắm.
Nàng ngồi trước bếp lò nhét củi vào trong, một con chó nhỏ lông vàng ngoan ngoãn nằm dưới chân nàng ngủ ngon lành. Gã béo gánh nước xong, bắt đầu thái rau.
Vĩnh Dạ vẫn luôn cho rằng gã là một tay dao rất tốt, bây giờ ánh mắt nhìn gã đã phải thay đổi. Con dao lướt qua, dây ra dây, miếng ra miếng, đao pháp này không phải nói “rất tốt” mà diễn tả hết được đâu.
Gã béo thấy Vĩnh Dạ chống cằm nhìn mình thì đắc ý cười:
- Muốn làm đầu bếp, trước tiên phải luyện dao. Ngưỡng mộ không?
- Trần sư phụ nói mấy hôm nữa ta có thể thái được khoai tây.
Gã béo cười ha hả, ném một miếng thịt cho con chó vàng, thấy nó lao vọt từ dưới đất lên, hưng phấn nhìn mình thì cười đến mức thớ thịt trên mặt cũng rung rung.
Vĩnh Dạ cũng cười theo.
Con chó vàng quẩn quanh một lúc không thấy có gì ăn, lại bò ra đất ngủ tiếp.
- Đồ ngốc, ăn no lại ngủ! – Vĩnh Dạ thấy nó lại ngủ thì đá nó một cái.
Con chó vàng không động đậy, đầu cũng gục xuống đất.
Giờ Ngọ gần qua, trong bếp bay lên mùi thức ăn thơm nức, Vĩnh Dạ hít hà, nhớ tới tay nghề nấu bếp của Nguyệt Phách. Nàng như bị kim châm tới nhảy dựng, bắt đầu máy móc đi rửa rau, gọt vỏ, đưa đĩa…
Các công tử, cô nương của các phòng, các viện trong Mẫu Đơn Viện đều lục tục tới bếp lấy đồ ăn. Nhà bếp lại một lần nữa trở nên yên tĩnh, củi trong lò thi thoảng lại nổ lách tách.
Nàng biết chỉ hai canh giờ nữa, nơi này sẽ lại bận rộn. Việc làm ăn trong ngày của Mẫu Đơn Viện sẽ bắt đầu khi màn đêm buông xuống.
Đầu bếp chính Trần sư phụ đúng giờ Thân xuất hiện ở bếp, sau mấy tiếng sai bảo, phòng bếp đi vào hoạt động như những cỗ máy đã được lập trình. Nhiệm vụ của Vĩnh Dạ lúc này là đưa thức ăn tới các nơi.
Thoạt trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng dọc đường toàn phải vừa đi vừa chạy. Khách nhân tới Mẫu Đơn Viện rất đông, các nha đầu, tiểu tư chỉ sợ mang đi chậm rồi bị mắng.
Vĩnh Dạ mang thức ăn cho các cầm sư ở cầm viện về là thở hổn hển, giọng Trần sư phụ cứ như thể từ trên mây vọng xuống:
- Tiểu Ma Tử, đồ chó chết kia, chết ở đâu rồi hả?
- Trần sư phụ! – Vĩnh Dạ thở phì phò nhảy vào cửa – Mới ở cầm viện về ạ.
- Tuyết Phương trai ở tiền viện có khách, mau mang thức ăn qua đó! – Trần sư phụ cốc đầu nàng một cái rõ đau.
Vĩnh Dạ luôn miệng xuýt xoa, nhưng vẫn nhanh nhẹn xách hộp đồ ăn đi tới tiền viện.
Nàng đứng ngoài Tuyết Phương trai, đưa đồ ăn cho nha đầu bên ngoài, chỉ vào bên trong hỏi khẽ:
- Trần sư phụ làm hết các món ăn bí truyền rồi, ai mà thể diện lớn thế?
- Hựu thân vương. – Nha đầu đó khẽ đáp rồi vén rèm mang thức ăn vào trong.
Khoảnh khắc rèm được vén lên, Vĩnh Dạ nhìn vào bên trong, chạm ngay phải ánh mắt của Hựu thân vương.
Nàng rụt đầu lại, chờ nha đầu xếp thức ăn xong thì xách hộp về, trấn tĩnh nghĩ, chắc chắn Lý Thiên Hựu không thể nhận ra mình.
Chiếc rèm lại được vén lên, nha đầu bước ra đẩy nàng một cái, nói nhỏ:
- Vương gia bảo ngươi vào trong!
Vĩnh Dạ lại nhớ tới hành động của Lý Thiên Hựu khi nàng rời An quốc, da gà toàn thân đồng loạt nổi lên, bất đắc dĩ cúi đầu bước vào:
- Tiểu nhân thỉnh an Vương gia.
Lý Thiên Hựu gắp một đũa thức ăn, đang ăn rất ngon lành, nhác thấy Vĩnh Dạ trong bộ dạng vàng vọt, tàn nhang nổi đầy thì khựng lại, lát sau mới ôn tồn hỏi:
- Trần sư phụ vẫn làm việc trong bếp à?
- Vâng, thưa Vương gia.
Lý Thiên Hựu đứng lên cười nói:
- Bổn vương rất thích món ăn này, ta muốn đi xem Trần sư phụ nấu thế nào. Đi trước dẫn đường đi.
Đường đường là Hựu thân vương mà lại vào bếp của Mẫu Đơn Viện để xem sư phụ làm thức ăn? Nha đầu và Vĩnh Dạ hiển nhiên đều không biết nên trả lời thế nào. Lý Thiên Hựu đã ra khỏi Tuyết Phương trai, nói với nha đầu:
- Ngươi không cần đi theo, đi thôi.
Vĩnh Dạ cố ép mình phải trấn tĩnh, đưa Lý Thiên Hựu ra hậu viện. Nha đầu vội vàng chạy đi gọi tú bà.
Đúng lúc vừa bước chân vào hậu viện, giọng Lý Thiên Hựu đã vang sát bên tai Vĩnh Dạ:
- Tiểu Dạ, nàng khiến người khác lo lắng tới phát điên rồi, có biết không? Đừng ở cái nơi hạ đẳng này nữa, nhé?
Vĩnh Dạ vờ kinh ngạc ngẩng mặt lên cười nói:
- Vương gia đang nói chuyện với Tiểu Ma Tử sao? Tiểu Ma Tử thích nhà bếp của Mẫu Đơn Viện, sau này học được tay nghề của Trần sư phụ rồi sẽ mở một tiệm ăn nhỏ sống qua ngày, kiếm ít tiền cưới vợ. Trần sư phụ nói Tiểu Ma Tử rất thông minh, mấy hôm nữa là được học công phu dùng dao rồi… Nàng nói luôn miệng, giọng tràn đầy vui vẻ như thể đã nhìn thấy viễn cảnh tươi đẹp trong nhà bếp, như thể tiệm ăn nhỏ của nàng đã sắp mở đến nơi. Huyên thuyên một hồi mà Lý Thiên Hựu không phản ứng gì, chớp mắt đã gần tới bếp. Vĩnh Dạ vội vàng đi lên mấy bước:
- Vương gia, tới bếp rồi, Tiểu Ma Tử đi gọi Trần sư phụ.
Lời vừa dứt, Lý Thiên Hựu đã kéo nàng lại, đẩy vào một cây cột trên hành lang, không hề báo trước, các ngón tay đã thò vào cổ áo nàng trượt xuống.
- Vương gia… ngài không những háo nam sắc mà còn thích kẻ bị tàn nhang ư? – Vĩnh Dạ rụt cổ, lông tóc dựng ngược lên, tay chống vào ngực Lý Thiên Hựu, nói năng bắt đầu lắp bắp, đây hoàn toàn không phải giả vờ, mà là do sợ quá.
Lý Thiên Hựu nhanh chóng nắm tay nàng trói lên đỉnh đầu, thong thả nói: