từ Trần quốc gửi về, đội sứ thần An quốc bị đột kích, hàng trăm Báo Kỵ không ai sống sót, Vĩnh An Hầu thì chẳng rõ tung tích, chúng nhân không khỏi lắc đầu thở dài thay Đoan Vương.
- Vĩnh An Hầu bị đột kích ở dịch quán, Trần quốc có phải đã quá sơ suất không? – Có người nói vậy.
Có người hừ mũi:
- Coi An quốc chúng ta là bọn ngốc sao? Rõ ràng là nước Trần ngang nhiên sát hại sứ thần nước ta!
- Ngươi tưởng nước Trần là lũ ngu chắc? Muốn giết người mà lại giết ngay ở cửa nhà mình ư? Nghe nói thích khách đó là cao thủ nổi tiếng thiên hạ Phong Dương Hề đấy!
Đoan Vương phi ngồi trong kiệu loáng thoáng nghe thấy những lời bàn tán, không kìm được, nước mắt lại tuôn trào.
Trần quốc gửi thư tới, nói Phong Dương Hề nửa đêm xâm nhập vào dịch quán tiêu diệt đội Báo Kỵ, phóng hỏa đốt Yên Vũ Lầu, bắt cóc Vĩnh Dạ. Nay một tháng đã trôi qua, Phong Dương Hề và Vĩnh Dạ vẫn không biết ở nơi đâu, điểm lại thi thể thì thiếu mất Ỷ Hồng và Lâm Đô úy. Triều đình thất kinh, gửi thư sang Tề, tập hợp lực lượng của ba nước, toàn lực tróc nã Phong Dương Hề.
Vậy mà sau khi Đoan Vương phi hồi phủ lại biết rằng sự tình không hề đơn giản như thế. Đại Hoàng tử Lý Thiên Hựu ban đêm cũng âm thầm tới Đoan Vương phủ mật đàm với Đoan Vương. Lần này, mặc Vương phi hỏi han thế nào, Đoan Vương chỉ một mực nói rằng Vĩnh Dạ vẫn bình an.
Xưa nay bà vốn luôn tin tưởng Đoan Vương, nhưng những sầu lo vốn ít xuất hiện trong mắt ông lại khiến bà bất an. Vương phi nhất định đòi tới chùa Khai Bảo để cầu phúc cho Vĩnh Dạ, Đoan Vương khuyên nhủ không được, chỉ đành đích thân đưa bà đi một chuyến.
Cỗ kiệu tiến vào chùa Khai Bảo, Đoan Vương phất tay ra hiệu binh sĩ không cần phong tỏa tự viện, hương khách rất đông, không nên quấy rầy nhã hứng của họ.
Vương phi vừa rời kiệu, Vương gia đã nhìn thấy vệt nước mắt chưa khô trên má bà, tim ông như thắt lại. Vĩnh Dạ quả thực không rõ tung tích, ông chỉ còn biết dỗ dành Vương phi, nhưng một ngày còn chưa nhìn thấy thi thể con, ông vẫn không chịu tin rằng Vĩnh Dạ thông minh cơ trí lại táng thân nơi biển lửa. Người khác không biết, nhưng trong lòng ông hiểu rõ, Vĩnh Dạ võ công đầy mình. Chuyện Phong Dương Hề là thích khách, Hựu thân vương tới phủ giải thích, ông đã hiểu, nhưng lúc này không thể vì Vĩnh Dạ mà dây dưa với nước Trần.
Chùa Khai Bảo có kiến trúc theo hình chữ “hồi”[2], đại điện là kiến trúc núi non trập trùng, cao lớn hùng vĩ, tiền điện hậu điện hợp với hai bên đầu hồi ôm lấy trung điện ở giữa. Đoan Vương không phong tỏa chùa, nhưng các binh sĩ lại vây kín chính điện để Vương phi có thể tĩnh tâm lễ Phật.
Trụ trì đã chắp tay đứng đón ở Đại Hùng Bảo Điện.
Vương phi mỉm cười dịu dàng:
- Đa tạ đại sư! Mỗi lần tới đây ngửi thấy mùi đèn dầu và hương thắp, trong lòng ta cũng cảm thấy bình an hơn nhiều.
- A di đà Phật! Lần này Vương phi có xin quẻ không?
- Không ạ, chỉ cần thắp hương là được. – Vương phi rất sợ xin phải quẻ xấu, thà rằng kiên quyết không xin. Bà chỉ nhận hương rồi vái lạy.
Đoan Vương không tin Phật, ông một đời giết chóc quá nhiều, e rằng vị Bồ Tát được dát vàng kia không thể nào tha thứ được. Mỗi lần theo Vương phi tới đây, ngay cả cửa điện ông cũng không bước vào, chỉ đứng trên bậc cấp bên ngoài chờ đợi.
Ông chắp tay quay đầu nhìn Vương phi, lòng ngổn ngang trăm mối. Thế cục An quốc ngày càng căng thẳng, Hoàng thượng bệnh nặng, trong cung đã phát lệnh giới nghiêm nhưng Thái tử vẫn không an tâm về kinh kỳ lục vệ và Vũ Lâm Quân của ông. Trong một tháng qua, ông bị hành thích không dưới hai mươi lần. Biết rõ đó là thích khách trong cung và Đông cung, nhưng ông chỉ đành giết chúng cho xong chuyện. Thích khách của Du Li Cốc còn chưa ra mặt, hôm nay đi thắp hương, liệu chúng có xuất hiện không? Ai cũng nói thích khách trong thiên hạ đều xuất thân từ Du Li Cốc. Lý Cốc cười cười, thực ra ông cũng rất muốn xem thủ đoạn của Du Li Cốc.
Nén hương tỏa ra làn khói xanh, Vương phi mới vái được hai vái, thân thể đã mềm nhũn ngã trên đệm cói. Đoan Vương giật mình thất kinh, mặt biến sắc quát to:
- Có thích khách! – Rồi ông lập tức nín thở xông vào điện bồng Vương phi ra ngoài.
Các thị vệ bên ngoài xông vào bảo vệ vợ chồng Đoan Vương, phút chốc, vô số binh sĩ trong ngoài chùa Khai Bảo ùa vào, hương khách sợ hãi đua nhau bỏ chạy. Trước sau tự viện lập tức bị phong tỏa, các hương khách bị giam lỏng trong khoảng sân rộng lớn của ngôi chùa.
Đoan Vương tái xanh mặt mày, trong lòng thầm hận tặc tử quá xảo trá, tưởng rằng chỉ có mình mới là mục tiêu, không ngờ lại hạ độc vào hương mà Vương phi thắp. Ông trầm giọng quát:
- Hồi phủ! – Rồi Đoan Vương ôm Vương phi rời khỏi chùa Khai Bảo dưới sự bảo vệ của các binh sĩ.
- Xin Vương gia dừng bước! – Một bóng người đột nhiên lướt ra từ đám hương khách.
Đoan Vương cúi đầu nhìn Vương phi, thấy mặt bà tái xanh, là hiện tượng trúng độc, đoạn ngước mắt nhìn người kia, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi là ai?
- Vương phi không có thuốc giải thì chỉ sống được một canh giờ thôi. Tại hạ được người ta ủy thác, mang thuốc giải cho Vương phi. – Người đó khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt không có gì nổi bật, mặc bộ đồ bằng vải xanh vô cùng bình thường, bình thản trả lời.
Chỉ bằng thái độ không chút sợ hãi của hắn khi bị hàng trăm binh sĩ bao vây, Đoan Vương đã phải đề cao cảnh giác. Một canh giờ thì không kịp về Kinh Đô. Ông phẩy tay, thị vệ lập tức khiêng một chiếc sập trúc tới.
Đoan Vương cẩn thận đặt Vương phi lên sập, chăm chú nhìn bà rồi hỏi:
- Điều kiện gì?
Người đó cười ha hả, vuốt chòm râu dài:
- Mạng của Vương gia! Dùng mạng của Vương gia để đổi lấy mạng của Vương phi, rất công bằng đúng không?
Các binh sĩ xung quanh giận dữ gầm lên, Đoan Vương bật cười:
- Thì ra là thế, quả thực rất công bằng.
- Vương gia muốn bắt tại hạ cũng vô dụng, giải dược đương nhiên không nằm trên người tại hạ, tại hạ là một tử sĩ, từ lâu đã không màng sống chết. – Dứt lời, trong tay hắn liền xuất hiện một thanh chủy thủ. Hắn ấn nhẹ lưỡi dao, nói:
- Vương gia xin hãy nhớ, chỉ có một canh giờ. Tại hạ đã không phụ sứ mệnh. – Nói rồi hắn mỉm cười cầm dao đâm thẳng vào ngực.
Xung quanh lập tức yên tĩnh khác thường, mọi người có mặt đều sợ hãi đứng yên.
Dùng một mạng người để truyền đạt một câu nói, tâm tư của thích khách không những hiểm độc mà còn vô cùng cẩn mật, đòi Đoan Vương tự vẫn để cứu Vương phi, không có đường lui.
Đoan Vương nheo mắt nhìn lên trời, cúi đầu thở dài, đối thủ tuyệt đối không tầm thường. Ông cúi nhìn Vương phi, sắc mặt bà còn xanh hơn lúc nãy. Ông nắm lấy tay bà, nói như thể xung quanh không người:
- Nếu ta chết, nàng có sống một mình không?
- Vương gia! – Các tướng sĩ đều thất kinh, chỉ sợ Đoan Vương làm điều cực đoan, trong lòng không khỏi bi phẫn, sao ngay cả cơ hội để ra tay cũng không có.
- Ha ha, Lý Cốc ta đâu phải loại người dễ dàng xâm phạm?! – Đoan Vương cười lớn, nói to từng tiếng:
- Gọi trụ trì, bày linh đường cho Vương phi! Hương khách hôm nay không nhiều cũng không ít, trong hương của chùa Khai Bảo có giấu độc, các hòa thượng trong miếu cũng không thoát khỏi can hệ. Vương phi mà chết, toàn bộ bồi táng.
Một câu nói khiến toàn bộ hương khách và hòa thượng của chùa Khai Bảo run rẩy, vài kẻ nhát gan đã bật khóc thành tiếng. Giữa âm thanh huyên náo, ngoài cửa chùa Khai Bảo vang lên tiếng cười:
- Vương gia quả không tầm thường.
Quan binh đứng ngoài cửa chùa đồng loạt chĩa mũi đao về phía kẻ nọ. Đoan Vương lướt mắt qua những bách tính đang run rẩy quỳ ngoài sân, nhìn ra phía xa, người đó cũng mặc một bộ y phục bằng vải bố xanh như kẻ vừa chết, gương mặt cũng không có gì nổi bật. Đoan Vương trầm giọng:
- Kẻ nào?
Người đó coi như không nhìn thấy những mũi đao sáng loáng đang chỉ vào mình, tay cầm một cái tráp, cung kính tiến tới thềm đá trước đại điện, đứng yên:
- Giải dược của Vương phi ở đây.
Đoan Vương lạnh lùng nhìn hắn.
Người đó mỉm cười:
- Vương gia xin hãy an tâm, bỉ nhân tâm địa lương thiện, không muốn tổn thương người vô tội. Dùng mạng Vương phi để uy hiếp Vương gia quả thực đã quá coi thường ngài rồi. Bỉ nhân có một kiếm khách, mời Vương gia quyết chiến với hắn. Nếu phải chết trong tay hắn thì cũng không hủy hoại uy danh của ngài.
- Kiếm khách ở đâu? – Đoan Vương lạnh nhạt hỏi.
- Chính là tại hạ. Xin Vương gia hãy giải độc cho Vương phi trước. – Người nọ bê tráp tiến lên phía trước.
Các thị vệ vốn đứng bảo vệ Đoan Vương và Vương phi đều vô thức nhường đường cho hắn bước tới.
Đoan Vương đứng từ trên cao nhìn hắn, trong lòng vẫn hoài nghi không quyết. Đối phương thực muốn quyết chiến công bằng sao? Đang suy nghĩ thì người kia đã lên hết bậc và đứng trước mình một trượng.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cái tráp gỗ trong tay người nọ, có chút hoang mang.
Hắn mỉm cười, tay mở tráp gỗ. Đúng vào khoảnh khắc đó, đột nhiên có thứ gì đó lấp lánh xoẹt qua, lao thẳng tới cổ họng hắn – một chiếc phi đao đã cắm vào yết hầu, máu chầm chậm chảy ra.
- Bảo vệ Vương gia! – Thân vệ bên cạnh Đoan Vương lập tức vây quanh ông bảo hộ.
Tráp gỗ rơi xuống đất, ngân châm bắn ra, mấy thị vệ đứng gần không kịp tránh, vừa trúng châm ngã xuống mặt lập tức hóa đen.
Đối phương đầu tiên hạ độc Vương phi, rồi dùng tử sĩ để cảnh cáo, sau đó lại tỏ vẻ muốn chiến đấu công bằng, tất cả chỉ để tiếp cận, thích sát ông.
Đoan Vương nhìn chằm chằm vào ánh sáng bạc nơi yết hầu người kia, ông phẩy tay, cận vệ lập tức lại gần rút ám khí ra dâng lên.
Một thanh phi đao lá liễu dài một thốn, rộng một phân!
Đoan Vương trong lòng chấn động, bỗng dưng như bị kích động, rồi lại cảm thấy bất lực. Ông quay người lại, nắm lấy tay Vương phi mở miệng định nói, nhưng thấy mặt bà mỗi lúc một tím tái, người vẫn hôn mê bất tỉnh bèn khép miệng lại. Người giết kẻ ban nãy để cứu ông chắc chắn cũng sẽ cứu bà. Đoan Vương nhìn quanh, tâm trạng có chút lo lắng xen lẫn vui mừng, và cũng có phần bất đắc dĩ, bàn tay nắm tay Vương phi lộ cả gân xanh. Ông đang căng thẳng.
Vút một tiếng, lại một thanh phi đao cắm xuống khoảng đất trống trong sân, ánh dương chiếu lên thân đao chói mắt, trên cán có buộc thứ gì đó.
Một thị vệ lại gần rút đao, thấy đó là một bọc vải nhỏ, vội vàng gỡ xuống trình lên Đoan Vương. Ông mở chiếc khăn ra, bên trong là một viên đơn dược màu đỏ, trên khăn còn có hai chữ đơn giản: Giải dược.
Đoan Vương cầm thuốc không chút nghĩ ngợi, lập tức cho Vương phi uống. Lát sau, Vương phi dần dần tỉnh lại, thấy Đoan Vương lo lắng nhìn mình, thản nhiên cười hỏi:
- Sao thiếp lại ngất đi?
Lúc này tất cả mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, hiển nhiên kẻ ném phi đao không phải thích khách mà là người cứu Vương phi. Có người buông một câu:
- Là ai nhỉ?
Đoan Vương không hạ lệnh tìm kiếm người kia, dường như mọi tâm tư của ông đều dồn lên Vương phi. Đoan Vương si tình ai ai cũng biết, lần này Vương phi trúng độc, ông chẳng còn tâm tư nghĩ tới những chuyện khác cũng là bình thường. Mọi người chỉ có thể giấu những suy đoán của mình vào lòng, ngoài miệng thì mỉm cười chúc mừng Vương phi bình an vô sự. Các hương khách và hòa thượng trong chùa thoát k