Vĩnh Dạ không để ý thấy thần sắc của Đoan Vương. Nó rất hưng phấn, kiếp trước nó không làm việc cho cơ quan nào, nghe người khác nói tới việc ăn cơm tất niên ở cơ quan mà thèm nhỏ dãi.
Không ngờ hôm nay cũng được trải qua một bữa tiệc như thế.
Hoàng cung của Kinh đô An quốc cũng khí thế như mọi hoàng cung khác.
Vĩnh Dạ ngẩng đầu nhìn bức tường hoàng cung cao to, thấy thật ngưỡng mộ Hoàng đế, nếu tính theo giá tiền bình quân mỗi mét vuông năm ngàn tệ thì quần thể biệt thự này ít nhất cũng phải tốn mấy tỉ. Nếu mình mà có nhiều bạc như thế thì chắc chắn sẽ không cần phải làm sát thủ kiếm tiền nữa. Nên biết rằng Du Li Cốc mỗi tháng chỉ cho nó hai lượng bạc tiền lương.
Hai lượng bạc thì mua được bao nhiêu mét vuông? Vĩnh Dạ buồn bã nhớ tới tên chưởng quầy béo múp ở Du Li Cốc, mua cho Thanh y sư phụ một cái áo mỏng đã mất mười lượng bạc.
Thế mà Hoàng đế lại xa xỉ tới mức cho mỗi bà vợ một căn biệt thự, mỗi căn lại có thêm hai người quét nhà, hai người nấu cơm, hai người gác cửa, hai người hầu hạ y phục giày dép, hai người trang điểm, hai người đổ bô... Vĩnh Dạ nghĩ đó là một cách rất có tình người, vì hai người mới có thể luân phiên nhau nghỉ ngơi.
Hoàng đế lại thuê hàng ngàn thái giám để quản lý những người này, rồi để đảm bảo các bà vợ chuyên tâm hầu hạ mình, ông còn thuê thêm hàng ngàn bảo tiêu để bảo vệ an toàn.
Đây là chuyện riêng của nhà người ta, chỉ coi như đang kinh doanh một doanh nghiệp, chưa được tính là xử lý quốc sự. Nghĩ thế, Vĩnh Dạ cảm thấy Hoàng đế là một phú ông thật đáng thương. Có tiền có của mà chỉ sợ ngày nào đó bị lật đổ, cướp vị trí chủ tịch hội đồng quản trị thì vừa mất tiền lại vừa mất quyền. Ngày nào cũng phải nghĩ đến những việc này thì chẳng có lúc nào được thả lỏng tâm trạng cả. Vĩnh Dạ thầm tính toán, mình tốt nhất là cứ sống cuộc sống an lành của một tiểu phú. Tiền nhiều quá cũng không phải là việc tốt.
Vĩnh Dạ dùng con mắt tương đối chuyên nghiệp để giám định mọi thứ.
Nó chưa từng tới hoàng cung, trong sách chỉ nam của Đoan Vương phủ nói vị Thế tử này chưa từng bước chân tới nơi đây, Đoan Vương đi khắp nơi mời danh y, Thái hậu, Hoàng đế cũng phái ngự y tới, nhưng tất cả đều được tiến hành trong Vương phủ.
Nghe nói Thái hậu còn đích thân tới Vương phủ để thăm đứa cháu nội mắc bệnh trầm cảm này, Đoan Vương khẩn mời Trương Tướng gia nhanh chóng sáng tác thơ để Vĩnh Dạ lên tiếng, vậy mà Thái hậu vẫn đau lòng rời đi. Để Thái hậu không phải đau lòng thêm, Vĩnh Dạ không một lần nào xuất hiện trước mặt bà nữa.
Dọc đường nó nhìn đông ngó tây, không che giấu sự hiếu kỳ của mình với Hoàng cung. Nhìn thấy những bức tượng, những hình ảnh chạm khắc trên cửa, trên mái nhà kết hợp một cách hoàn hảo khiến nó hơi ngứa tay, Vĩnh Dạ nhớ ra mình vẫn còn một sở trường. Ngày nào không làm Thế tử nữa, nói không chừng có thể kiếm sống bằng nghề thủ công, bất giác nó thấy thật đắc ý.
Hoàng cung của An quốc là một nơi rất "Trung Quốc", đó là kết luận của Vĩnh Dạ. Bởi vì bố cục nơi đây rất giống bảo tàng trong Cố cung ở Bắc Kinh. Xung quanh một loạt điện đường là các điện thất, thể hiện sự uy nghiêm của thiên tử. Từ xa nó đã thấy cung điện sừng sững giữa trời, nơi đó có lẽ là phòng nghị sự lớn nhất, cao cấp nhất của cả nước.
Từng căn tứ hợp viện vuông vắn rải rác khắp nơi, các đại điện nối tiếp với nhau thành một tổ hợp viện tử. Cùng là tường đỏ ngói vàng, cùng là gạch vàng lan can bạch ngọc. Tử khí đông lai(1) , người sung sướng nhất là Hoàng đế... chỉ cần là ở thời cổ đại thì tư tưởng gần như là tương tự nhau. Vĩnh Dạ cong khóe miệng nở một nụ cười, nhớ tới một lời thoại nổi tiếng: Ngươi tưởng rằng đổi bộ khôi giáp là sẽ không nhận ra ngươi sao?
Chửi ai ngốc thế nhỉ? Nó phản ứng lại, cười chính mình sao lại nhiều chuyện. Vừa đi vừa nghĩ, lúc này nghe Đoan Vương hỏi, Vĩnh Dạ liền cười ha ha thành tiếng: - Không dễ chịu như trong Vương phủ!
Câu trả lời của Vĩnh Dạ khiến Đoan Vương hơi ngạc nhiên, hỏi khẽ: - Vì sao?
- Hoàng thượng có ba vị Hoàng tử, phụ vương chỉ có mình con, con không cần phải dọn ra ngoài ở. - Vĩnh Dạ cười đáp.
Đoan Vương ngỡ ngàng. Ông nghiền ngẫm lại câu trả lời của Vĩnh Dạ, ánh mắt nhìn con thêm vài phần trầm tư. Vĩnh Dạ sau khi khỏi bệnh tư duy có vẻ nhạy bén hơn trước. Một đứa trẻ mười tuổi mà có thể nói được những câu đầy thâm ý, khái quát được cả những đấu tranh, bon chen trong chốn hoàng cung hoa lệ này. Đoan Vương không thể không có cái nhìn khác về nó.
Vĩnh Dạ không để ý thấy thần sắc của Đoan Vương. Nó rất hưng phấn, kiếp trước nó không làm việc cho cơ quan nào, nghe người khác nói tới việc ăn cơm tất niên ở cơ quan mà thèm nhỏ dãi. Không ngờ hôm nay cũng được trải qua một bữa tiệc như thế.
Đoan Vương phi đột nhiên thở dài một tiếng, nắm tay Vĩnh Dạ: - Chỗ này to quá, đi theo mẹ.
Vĩnh Dạ ngơ ngác, bàn tay chạm vào mềm mại, nó hưng phấn hơn hẳn. Định mở miệng nói gì đó, nhưng lại cảm thấy chưa chắc Đoan Vương phi đã thích, thế là nó từ bỏ ý định này.
Đoan Vương đi cạnh liếc nhìn hai mẹ con, hình ảnh một lớn một nhỏ nắm tay nhau bước đi trông thật hòa thuận. Bất giác tim ông cũng mềm ra, nhẹ nhàng nói với Vĩnh Dạ: - Vĩnh Dạ chưa gặp Hoàng thượng bao giờ, có sợ không?
Vĩnh Dạ lắc đầu. Hoàng cung ba ngàn giai nhân, nó chỉ sợ tối nay mình ngắm nhiều quá mà mù mắt thôi.
- Con ngoan, nhớ lát nữa gọi Hoàng thượng trước, rồi mới gọi Hoàng bá bá nhé? Nhất định phải nói đấy. - Đoan Vương càng lúc càng yên tâm về Vĩnh Dạ. Đứa con này mỗi lần tiếp xúc là thêm một lần khiến ông ngạc nhiên. Ông thấy hơi tự hào, dù sao cũng là con mình. Đoan Vương cảm thấy tình phụ tử đang chảy trong người.
Vĩnh Dạ gật đầu. Thấy Đoan Vương và Vương phi thở phào nhẹ nhõm, hắn cười nói: - Phụ vương an tâm, Vĩnh Dạ sẽ chào hỏi ngoan ngoãn, không làm mất mặt Vương phủ đâu.
Cơm tất niên được bày trong tẩm cung của Thái hậu, Dục Khánh điện. Đây là kiến trúc hùng vĩ chỉ sau mỗi tẩm cung của Hoàng đế là Long Tường điện. Đi hết mấy bậc tam cấp bằng bạch ngọc là một cánh cửa sơn son đỏ rực mở rộng, các cung nữ và thái giám đứng xếp hàng hai bên.
Khi ba người nhà Đoan Vương gia tới nơi, tiếng thông báo kéo dài vang lên trong điện đường rộng lớn, ngân vang mãi không dứt.
Các cung tần phi tử và các hoàng tử, công chúa đều đã vào chỗ ngồi. Bước vào Dục Khánh Điện, nhất thời Vĩnh Dạ cảm thấy hoa cả mắt.
Cơn gió thổi tới mang theo mùi hương ngây ngất, tiếng trò chuyện, cười nói, tiếng ngọc bội, trâm cài va vào nhau vang lên ở khắp nơi. Nó ngẩng đầu nhìn Đoan Vương phi vẫn giữ vẻ trấn tĩnh như thường, cảm thấy bà là người xinh đẹp nhất ở đây.
Vĩnh Dạ bất giác thấy hơi đắc ý, bàn tay càng nắm chặt hơn, cằm ngẩng lên cao y như Đoan Vương.
- Đoan Vương Thế tử đó sao?
- Giống Vương phi quá, đẹp thật!
- Nghe nói ngày trước là... thằng đần!
- ... Là thằng câm đúng hơn!
Tiếng thì thầm sau lưng đã được hạ xuống rất thấp, nhưng chỉ một cây kim rơi trong bóng tối Vĩnh Dạ cũng có thể nghe thấy được, nên cho dù những âm thanh này vang lên ở chỗ tối thì nó vẫn nghe rõ ràng không sót một chữ. Nó cảm thấy sự lo lắng của Đoan Vương đang hướng về phía mình. Vĩnh Dạ vẫn giữ nụ cười trên mặt, thấy hình như Đoan Vương vừa thở phào nhẹ nhõm.
Vĩnh Dạ đi sau lưng nên không nhìn rõ biểu cảm của ông, nhưng lại thấy những lời bàn tán càng lúc càng nhỏ. Nó cười thầm, ánh mắt của vị phụ vương này không chỉ lạnh lùng một cách đơn thuần. Nhũng ai bị ánh mắt ấy chiếu vào thì tốt nhất là nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại trước khi Đoan Vương nổi điên.
Bàn tay bị Đoan Vương phi siết chặt hơn, sự bảo vệ được bộc lộ một cách tự nhiên này khiến Vĩnh Dạ cảm động. Cho dù Vương phi có lạnh nhạt với nó hay không thì cũng không bao giờ cho phép người ngoài tổn thương tới một cọng tóc của con mình.
Thái hậu, Hoàng đế, Hoàng hậu đều chưa đến, Đoan Vương mỉm cười thỉnh an, hàn huyên với các lão vương thúc rồi ngồi vào chỗ của mình. Chỗ của Vĩnh Dạ là ở gần chỗ của các vị Hoàng tử, Công chúa.
Đoan Vương phi nắm tay Vĩnh Dạ, dịu dàng nói với thái giám: - Lần đầu tiên Thế tử tới hoàng cung, nhờ công công chăm sóc hơn.
Viên nội thị luôn miệng đồng ý, dẫn Vĩnh Dạ về chỗ ngồi.
Nó theo nội thị đi tới một góc của đại điện, quay đầu lại nhìn. Đoan Vương phi vẫn đứng yên nhìn mình, hành động ấy chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng Vĩnh Dạ, không rõ là mừng hay lo. Bà thực sự giống mẹ của mình, Vĩnh Dạ thở dài.
Chiếc bàn đặt trong góc có ba vị Hoàng tử, bốn vị Công chúa, hai vị Thế tử và một vị Quận chúa. Chúng đều đã từng gặp mặt nhau nên khá thân thiết, nói cười vui vẻ. Thấy nội thị dẫn Vĩnh Dạ tới, chúng đều tò mò trợn tròn mắt.
Vĩnh Dạ thấy bọn trẻ con đó, tuy có cả Hoàng tử nhưng không biết hành lễ thế nào, bèn mỉm cười ngồi vào chỗ của mình.
- Vĩnh Dạ ca ca! - Một cô bé sáu tuổi đột nhiên rời khỏi chỗ ngồi, chạy tới bên hắn ngọt ngào gọi một tiếng.
Vĩnh Dạ còn chưa kịp nhìn ba vị Hoàng tử, nghe thấy âm thanh liền nghiêng đầu. Thấy một đôi mắt đen láy, mái tóc đen như gỗ mun, mặc một bộ cẩm bào cổ bằng lông chồn trắng càng tôn lên nước da như tuyết, đôi môi hồng như hoa đào của cô bé. Công chúa Bạch Tuyết! Vĩnh Dạ bất giác đưa tay ra xoa đầu đứa nhỏ, dịu giọng hỏi: - Muội tên là gì?
- Muội là Tường Vi! Muội là Tường Vi Quận chúa của Tĩnh An Hầu! Vĩnh Dạ ca ca, huynh đẹp quá! - Giọng cô bé lanh lảnh như chuông, khiến mọi người xung quanh đều nghe thấy.
Vĩnh Dạ rất muốn thơm nó một cái, đáng yêu quá đi mất: - Tường Vi mới đẹp, sau này chắc chắn sẽ là đại mỹ nữ!
- Muội thích Vĩnh Dạ ca ca! Sau này lớn sẽ cưới Vĩnh Dạ ca ca được không? Vĩnh Dạ khựng lại, rồi bật cười lớn.
- Xấc xược! Còn chưa hành lễ với bổn Hoàng tử mà đã thế! Không hiểu quy củ .
Vĩnh Dạ ngỡ ngàng, người vừa nói rất anh tuấn, gương mặt sáng ngời, trên người mặc bộ y phục bằng gấm thêu hình rồng bốn móng màu đen. Mái tóc được búi gọn và cài một cây trâm hắc ngọc, mặc lễ phục của Hoàng tử, đang lạnh lùng nhìn nó.
Bên trái vị Hoàng tử này là một thiếu niên khác có tướng mạo thanh tú cùng độ tuổi, cũng là y phục thêu hình rồng, chỉ có điều màu tím, mái tóc cũng được búi và cài bằng một cây trâm ngọc, toàn thân toát lên khí chất văn nhã.
Còn bên phải là một thiếu niên lục bào có độ tuổi tương đương với Vĩnh Dạ. Nó biết đó chính là ba vị Hoàng tử của An quốc bèn mỉm cười đứng lên, cúi người hành lễ: - Vĩnh Dạ lần đầu vào cung, không hiểu quy tắc. Bái kiến ba vị Hoàng tử điện hạ, bái kiến Công chúa điện hạ. Chào hai vị Thế tử ca ca.
- Nhị đệ, lần đầu tiên Vĩnh Dạ vào cung, đệ ấy còn nhỏ, người không biết không có tội. - Đại Hoàng tử Lý Thiên Hựu ôn hòa lên tiếng giải vây.
Nhị Hoàng tử Lý Thiên Thụy hừ một tiếng.
Tam Hoàng tử Lý Thiên Tường không nói gì, chỉ tò mò quan sát Vĩnh Dạ.
Vị Đại Hoàng tử này quả nhiên như những gì Lý Ngôn Niên nói, ôn hòa nho nhã, cả người toát lên vẻ thư sinh, tính tình dễ chịu. Vĩnh Dạ nhớ tới nhiệm vụ mà Du Li Cốc đã giao, vội vàng nở một nụ cười cảm kích với Đại Hoàng tử.
- Tường Vi, quay lại! - Lý Thiên Thụy quát.
Vĩnh Dạ nhìn Tường Vi, thấy cô bé bĩu môi, có vẻ vừa