à gọi nên không nghe, cho đến khi chơi được một lúc lâu mà di động vẫn rung liên tục khiến cô phải nghe máy.
“A lô.”
“Em có biết mấy giờ rồi không?” Giọng nói u ám và lạnh lẽo trong di động vang lên.
“… Mười… mười một giờ…”
“Em đang ở đâu?” Giọng Quý Thuần Khanh khiến cô liên tưởng đến dáng vẻ anh đang nheo mắt lại.
“Em? Đang trong phòng hát karaoke.”
“Anh biết em đang ở KTV, anh hỏi em ở phòng nào?”
“Hả? Anh… anh… anh…” Đã đến quán này rồi ư?
“Không nói?” Anh cao giọng đầy bất mãn, rồi lại trầm xuống: “Không sao, anh sẽ tự tìm”.
Gác máy, Quý Thuần Khanh đóng sập cánh cửa căn phòng không có mèo cái lại, đưa tay mở tiếp một phòng khác, bất đắc dĩ nhìn tháy cảnh tượng mấy tên trong đó đang giở trò đồi bại, anh cau mày, bỏ đi thật nhanh, cuối cùng cũng mở đúng phòng đang phấn khích đến cực điểm.
Cảnh tượng đó vẫn nằm trong phạm vi cho phép khiến anh nhẹ nhõm hơn đôi chút, nhưng không khí trong đó lại down xuống cực nhanh vì có người đột ngột xông vào.
Vị khách không mời mà đến hoàn toàn không ý thức được rằng mình đã phá hoại bầu không khí, bất chấp mọi người nhìn anh ngượng ngùng, càng không hiểu được sao chẳng ai chào đón mình, anh thản nhiên bước vào trong, cười vô tư với những học sinh đang đờ ra tại chỗ: “Sao không hát nữa?”.
“Thầy… Quý…”
Không khí lạnh lẽo như thế, ai dám hát?
“Đừng xem tôi là thầy giáo, cứ hát đi.”
“…”
Lời nói không chút thành ý được các học sinh tự động phiên dịch thành: Tốt nhất các bạn nên ngoan ngoãn, biết điều một chút, nếu không sẽ nếm mùi đau thương!!!
Thấy anh đã ngồi vắt chân xuống ghế, dáng vẻ uể oải không muốn bắt chuyện với ai, tiếp tục hát hay dừng lại bỗng trở thành một vấn đề nan giải, có nên chọn bài Sau này lớn lên em sẽ giống như thầy trong danh sách để ca ngợi thầy vĩ đại?
“Thầy Quý, thầy muốn hát bài gì không? Để chúng em chọn giúp.” Cô bạn đang chọn bài hát nhìn anh bằng ánh mắt nịnh nọt.
Anh từ chối, vẻ mặt lạnh lùng, bất hợp tác, khoanh tay ngả người ra phía sau, thành tâm thành ý muốn bầu không khí đông cứng lại.
Nhận ra ý đồ của anh, Tô Gia Áo vốn trốn trong góc thấy bất mãn, muốn lôi cô về nhà thì cứ nói thẳng, làm gì mà phải chơi trò chiến tranh lạnh. Người không thèm cô chịu trách nhiệm lại còn tỏ ra thờ ơ là anh, nhưng quan tâm và thích quản chuyện cô cũng là anh, rốt cuộc ai mù mờ đây, hiện giờ nhiều nhất họ cũng chỉ là quan hệ thầy trò không trong sáng, anh đang giận cái gì? Chỗ Tiếu Diệp chơi mà anh chạy đến phá hoại, rõ ràng là không nể mặt bạn bè cô! Xuỳ, không nể mặt bạn bè tức là không nể mặt cô, như thế cô sẽ rất mất mặt!
Tô Gia Áo cô gì cũng chịu được, nhưng không thể chịu thiệt, cái gì cũng mất được, nhưng không mất mặt được.
“Anh ta không hát thì tôi hát!” Cô chụp lấy micro, định đốt nóng không khí lên, bắt đầu rên rỉ với màn hình tinh thể lỏng:
Hôm nay chẳng phải sinh nhật em mà tặng hoa
Ánh mắt lấp lánh che giấu nỗi hoang mang
Rõ ràng rất lạnh lẽo mà vẫn cố gắng cười đùa
Nụ cười lộ rõ vẻ căng thẳng bất an
Không khí trở nên ngượng ngập
Diễn xuất quá tệ
Mà cứ ngỡ mình đa tình lại phóng khoáng
Mà anh vẫn còn giả vờ
Thông minh thật hay không, khai thật sẽ tha…
Những dòng chữ chạy trên màn hình khiến Quý Thuần Khanh nheo mắt, không biết cô vô tình chọn bài này hay cố ý mượn lời mỉa mai anh, những câu hát đó rõ ràng là đang nói anh, khiến anh lần đầu cảm thấy mình không hiểu gì về phụ nữ, trong bộ não đầy phức tạp ấy chứa toàn những mẹo vặt tinh ranh và quyết tâm khiến người ta tức chết, đúng là ghê gớm!
“Ấy, Áo Bông đang mắng thầy kìa.” Giọng Bạch Tiéu Diệp vang lên, không kiêng nể gì nói cho anh biết, đừng nghĩ nhiều, thực sự anh đã bị mỉa mai, châm chọc trước mặt mọi người rồi đấy.
Anh chống cằm nhìn đi nơi khác vẻ thiếu tự nhiên, giọng hát như mèo kêu kia vẫn quấy rối anh.
Xong một bài, cô cầm ly rượu lên uống. Bạch Tiếu Diệp lại thổi thêm gió vào lửa: “Thầy thật không hiểu con gái, hôm nay tâm trạng cô nàng không vui, xui xẻo đụng phải bạn trai cũ khốn kiếp, thầy chọc lầm đối tượng rồi đấy thầy Quý à”.
“Hừ… trùng hợp!” Bảo anh không hiểu con gái cũng được, nhưng mèo cái được anh cho ăn mỗi ngày, anh biết rõ như lòng bàn tay. Chịu đến nơi này chắc là cố ý muốn gặp tên tiểu yêu tinh kia chứ gì, tưởng anh là kẻ ngốc chắc?
Câu phủ định đầy bất mãn của anh khiến Bạch Tiếu Diệp nhướn mày, còn bổ sung như sợ thiên hạ không đủ loạn: “Thực ra ấy, phụ nữ chọn đàn ông cũng như sở thích của chính họ, sở thích của Tô Gia Áo thì chắc thầy cũng không lạ?”.
“Tệ hại!” Anh bình luận, cả sở thích lẫn tính cách của cô.
“Vì thế thầy không nên mong đợi cô nàng có biểu hiện tốt được.”
“…” Anh hiểu ý, mình đã lấy đề bài tình cảm trình độ cao để làm khó một tên vẫn còn ở mức sơ cấp, thật ra là hại mình hại người.
“Người thông minh khi uống ngà ngà say, phát hiện mình không hợp với loại đó sẽ dừng lại ngay, nhưng có một số kẻ ngốc nghếch không hiểu mình hợp uống loại rượu nào, uống đến say khướt cũng không chịu ngừng. Nên thầy…”
Bạch Tiếu Diệp bị người mới đến truyền nhiễm nghề nghiệp, đang hào hứng hành nghề giáo một cách say mê thì, một bóng đen lướt qua, cô hoàn hồn lại, chỉ thấy thầy Quý đã cướp lấy ly rượu trong tay Tô Gia Áo một cách không – thầy – mình – cũng – học – nên, đập mạnh xuống bàn, quay sang nhìn mọi người: “Còn ai muốn hát không?”
“…” Giọng bất mãn của anh khiến xung quanh im lặng như tờ.
“Không phải không? Thanh toán về nhà!”
“Hả? Tôi chưa uống xong mà!”
Thấy cô lại cầm ly rượu lên, môi sắp chạm vào vành ly, anh đã trừng mắt giật lấy, như sợ cô lại quyến luyến loại rượu không hợp với mình: “Đừng uống!”
“Tại sao? Tôi khát lắm!” Đang khát, cô hoàn toàn không hiểu ý anh, vì sao anh lại hung tợn mà giật phắt ly rượu của mình một cách vô lý như thế.
“Về nhà uống nước!”
Thức uống ngon lành trước mắt không cho uống, tại sao bắt cô nhịn về nhà uống nước lọc?
Anh không nói nhiều, túm lấy cô nàng còn đang định uống thêm rượu, lôi thẳng ra khỏi phòng.
Bạch Tiếu Diệp tức tối lắc ly rượu, cô vẫn chưa kịp dạy anh làm thế nào để cướp rượu trong tay con gái, anh đã cướp đất diễn rồi? Phì, thầy kiểu gì vậy, giống một ông trùm xã hội đen tìm thấy cô nàng của mình đang phấn khích ở bên ngoài rồi lôi về nhà dạy dỗ thì có.