t mình đứng im tại chỗ, nhìn cô bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng cô mặc kệ ánh mắt dáng thương như thỏ trắng của anh, nhảy chồm lên như hổ vồ mồi, dang rộng hai tay ôm chầm lấy anh, bám chặt vào đến chân cũng quặp chặt vào người anh.
Đàn ông trên năm tuổi không thể chạm vào cô, Quý Thuần Khanh anh đừng quên đấy, cho dù là loại cô ghét cũng được, chính anh cũng là đàn ông trên năm tuổi, hừ, phun máu mũi đi, phun đi, phun đến khi anh mất máu, cô có chết cũng không buông tay, phun đi, chết đi, chết đi!”
“Cái cô nàng như con trai Tô Gia Áo kia đang bắt nạt người ta!”
“Cái gì? Tô Gia Áo đang cưỡng ôm người ta?”
“Này! Gian ác quá, Tô Gia Áo đang bạo hành nam sinh đẹp trai, dịu dàng kìa!” “Tô Gia Áo đang bạo hành với chàng trai bé nhỏ?”
Những tiếng xì xầm bàn tán kia đã không thể lọt vào tai Tô Gia Áo, vì đôi tay thon thả xinh đẹp kia đang từ từ ôm lấy eo cơ, và cả gò má trắng hồng nồng ấm đang kề sát tai cô, nhiệt dộ cơ thể anh mỗi lúc một tăng cao, cuối cùng anh khẽ thì thầm bên tai cô:
“Cũng may là em không ghét anh lắm.”
“Hả?”
“Nhạc mẫu đại nhân nói nếu anh đến đón em về thì em sẽ rất vui, quả nhiên là thế.”
“Hả?”
“Nhưng thế quân à, lần sau chớ có đùa cợt với đàn ông ở nơi công cộng được không?” Anh bình luận hành vi cô đột ngột nhảy ra đu lên người mình bằng giọng điệu thương lượng, cuối cùng còn mím môi, tỏ vẻ khó xử. “Làm chồng rất khó chịu được.”
“Trò quỷ quái gì thế?” Đừng tự tiện nâng mối quan hệ xa lạ của họ lên chứ.
“Nếu anh đã khiến em vui thích như thế thì khi nào chúng ta kết hôn?”
*Vanila + Chocolate: Pó tay với 2 anh chị, ông nói gà pà nói vịt
Anh nói với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng cô lại phát hiện ra một chuyện đáng nghiên cứu hơn cả chuyện kết hôn:
“Xin hỏi anh lượng máu mũi đáng lẽ phải phun trào khắp nơi khiến anh mất máu đang ở chỗ nào?” Cô rời khỏi vòng tay anh, nghiêng đầu quan sát sống mũi thẳng đẹp, trắng trẻo như ngọc, không hề thấy có màu dỏ của anh.
“Hả? Máu mũi?”
“Đúng thế, tại sao những người đàn ông hôm nay đụng vào tôi đều bị chảy máu mũi, còn anh thì không sao, tại sao chứ?”
“Đương nhiên là do cơ thể họ không sạch sẽ.” Nói xong anh nâng cổ tay đeo chiếc vòng sáng lấp lánh của cô lên: “Thế quân, từ hôm nay cho đến khi chúng ta kết hôn, thì không một gã đàn ông nhơ bẩn nào có thể chạm vào em, anh sẽ bảo vệ em chu toàn”.
“… Ý nhơ bẩn mà anh nói, chắc hkông ám chỉ việc không tắm rửa đấy chứ?” Đừng, đừng, cầu mong là không phải ý nghĩ tà ác mà cô đang nghĩ đến! Chẳng phải anh rất thuần khiết, rất dịu dàng, rất ngây thờ đó sao, tiếp tục duy trì phong độ đi!
“Đương nhiên là không phải.” Anh mím môi, nói với vẻ ngại ngùng.
“… Chẳng lẽ là chưa làm cái này làm cái kia với phụ nữ mới là sạch sẽ?”
Anh ngẩn người, rồi khẽ gật đầu.
“Anh… anh… anh… cái đồ độc ác nham hiểm này mà thuần khiết ngây thơ cái gì! Khoan đã, nói thế thì, chẳng lẽ anh vẫn là…” “Ực” một tiếng, cô nuốt nước bọt, lại thấy anh đang ôm chặt mình, rồi đọt ngột cô ngả người ra sau: “Cứu… cứu tôi với!”.
Một nữ hào kiệt lăn lộn chốn giang hồ như cô, mà lại bị anh chàng trẻ con, ngây thơ chơi một vố!!!
Hành động của cô đã khiến Tiêu Yêu Cảnh đang đứng quan sát phải bám chặt vào bậu cửa sổ hơn. Cảnh tượng trước mắt không đến nỗi nhức mắt lắm, nhưng lại khiến người ta thấy không vui chút nào. Cô gái suốt ngày nói yêu anh lại chẳng thèm nhìn anh một cái, mà lại nhảy lên rồi trèo qua cửa sổ, lao về phía người đàn ông khác, hoàn toàn quên bẵng còn có một người cũng đươợ xem là có liên quan đứng nhìn, chả nhẽ cô coi Tiêu Yêu Cảnh anh là ngươờ vô hình ư?
Chẳng phải anh chưa từng gặp một người nói một đằng làm một nẻo, càng không phải chưa gặp những kẻ khó chơi, nhưng Tô Gia Áo này có phải là hơi quá đáng rồi không?
Bảo không có ý đồ gì, nhưng hết lần này đến lần khác cô nhảy ra trước mặt anh tuyên bố về sự tồn tại của mình, tới khi anh hơi chút ý đến thì lại đá anh ra, tìm một người đàn ông khác để diễn kịch trước mặt anh, đùa giỡn với anh thú vị thê’ sao? Vậy mọi người cùng chơi với nhau xem!