g cùng vương phi có làm chuyện vợ chồng không chứ gì?” Du phất tay bảo hạ nhân lui xuống toàn bộ, vén vạt áo ngồi trên chủ vị, nâng trà thơm lên uống.
“Ha ha ha…” Trí cười gượng, “Không làm như vậy làm sao biết được liệu Lịch vương có chân chính thực hiện giao ước ngày đó không.”
“Bổn vương đương nhiên sẽ không bội ước.” Du ngẩng đầu, lộ ra nụ cười uể oải như trước, nói: “Chỉ là bổn vương muốn nói với ngươi, người đang ở buồng trong mà ngươi muốn kiểm tra kia là thê tử do Hoàng Phủ Du ta cưới hỏi đàng hoàng, là vương phi Lịch vương phủ, là nhất phẩm phu nhân do chính phụ hoàng tứ hôn! Ngươi muốn kiểm tra như thế nào? Không lẽ muốn vương phi của bổn vương ở trước mặt vương huynh không mảnh vải che thân, đem chỗ chỉ có thể để trượng phu của hắn thấy cho vương huynh xem kỹ sao?”
“Vương huynh nếu muốn kiểm tra, vi đệ đương nhiên không dám cản trở, huống chi còn có giao ước trước đây. Nhưng mà căn cứ vào lễ pháp, vương huynh xem kĩ xong, vi đệ đanh phải ban cho tiện nhân kia ba thước bạch lăng[2] để bảo toàn lễ tiết! Hoàng Phủ Du ta thèm vào cái loại bại nhân đã bị người hoen ố!”
Ngữ khí thản nhiên, động tác tao nhã, hoàn toàn tỏ vẻ không hề để ý đến người kia.
Hoàng Phủ Trí thay đổi xoành xoạch các loại biểu cảm, sắc mặt không thể khó coi hơn được nữa.
“Du, ngươi có thể đừng gọi ta vương huynh có được không? Mỗi lần ngươi gọi như vậy, hôm đó ta liền không có chuyện gì tốt.”
“Ha ha, vi đệ chỉ là muốn biểu đạt lòng tôn trọng với huynh trưởng ngài thôi. vương huynh qua lo rồi.” Du vẫn ngoài cười nhưng trong không cười.
Trí toàn thân run lên, cẩn thận buông chén trà, phủi áo đứng dậy. “A, ta tự nhiên nhớ ra có vài việc phải làm. Du đệ tân hôn, chắc hẳn không muốn bị người làm phiền, vi huynh xin cáo từ.”
“Vương huynh phải về sao? Thế giao ước kia thì sao? vương huynh không kiểm tra sao?”
“Không cần, không cần! Lịch vương nhất ngôn cửu đỉnh (biết giữ lời) khắp thiên hạ đếu biết. Ngươi nói có tức là có, ha ha ha ha a.” Trí liên tục xua tay, bước nhanh ra ngoài, lúc vừa đi qua cửa lớn, như nhớ ra điều gì, quay đầu lại nói: “Du, theo lễ nghi cung đình, ba ngày sau đừng quên mang Vương phi đến yết kiến phụ hoàng mẫu hậu.” Nói xong liền chuồn mất.
Nhìn theo bóng đáng Trí, Du dẫn ra ý cười, cao giọng nói: “Đa tạ đã nhắc nhở. Trí, cảm tạ ngươi hôm qua giúp ta chu toàn, xin nhận phần tình ý này. A, đúng rồi, trời mưa đi đường cẩn thận! Ha ha ha!”
“Tiểu Vi, ngươi vào đi!” Du nhàn nhã hướng ngoài cửa gọi.
“Thuộc hạ khấu kiến vương gia! Chúc mừng vương gia đại hôn.” Ngoài cửa xuất hiện một thân ảnh nhanh chóng tiến vào, quỳ xuống trước mặt Lịch vương.
Tựa như lơ đễnh nhìn lướt qua biểu tình của thuộc hạ tâm phúc, Du gật gật đầu, ý bảo nàng đứng lên nói chuyện.
“Vương gia,”
“Nói.”
“Thuộc hạ đã tra rõ sự tình người giao.”
“Ừm, nói chi tiết đi.”
“Vâng, sau khi tiếp lệnh, thuộc hạ lập tức điều động nhân thủ của Trích Tinh các đi điều tra việc này, sự tình phát sinh ở…” Trích Tinh các Các chủ Thái Tiểu Vi phụ trách thu thập tình báo cho Đặng Tiêu lâu đem tin tức đã điều tra nhiều ngày bẩm rõ từ nhỏ đến lớn không dám sót một chỗ.
Nghe xong, Du không nói một lời, cân nhắc lại một lần nữa kế hoạch đã hình thành trong đầu.
“Ngươi và Ngô Trịnh Thiên đều là người thường xuyên xuất nhập vương phủ, chắc hẳn đã biết ít nhiều chuyện về vương phi của bổn vương. Ngô Trịnh Thiên đã gặp rồi, tối nay, ngươi tìm thời gian mà lại đây.”
“Dạ…”
“Tiểu Vi,”
“Có thuộc hạ.”
“Vất vả cho ngươi rồi.”
Thái Tiểu Vi hít sâu một hơi, kiềm chế cảm xúc mênh mang trong lòng, “Vì Lịch vương, vì lâu chủ, thuộc hạ muôn lần chết cũng không từ! Thuộc hạ cáo lui.”
Hoàng Phủ Du khóe miệng mỉm cười nhìn theo thân ảnh yểu điệu của Thái Tiểu Vi xa dần, đưa tay gọi nha hoàn phân phó mọi việc.
~o.o~
[1] Theo hiểu biết nông cạn của bạn Hồng, ghế thái sư là ghế chỉ vị thứ của người ngồi trong phòng. Chủ vị là ghế ở giữa, cho người có địa vị cao nhất; ghế thái sư là ghế bên cạnh (hình như thường ở bên tay phải), cho người có vai vế cao thứ hai.
[2] Ba thước = một mét; bạch lăng: lụa trắng. Ban cho ba thước bạch lăng ý nói để treo cổ tự vẫn vì vi phạm lễ tiết.