“Nhan cô nương, ngươi còn nhớ rõ Thương Tiêu trên U Đô Sơn Cửu Châu hai trăm năm trước hay không?” Lời chất vấn này mang theo một chút tang thương, rốt cục nàng thoát khỏi tay của lão già, sau đó liền đánh làm nghiêng cái mũ trên đầu ông ta. Nhưng trong nháy mắt này, gió dường như đều yên lặng . Nhược Nhất quên chạy trốn, hoàn toàn ngây dại.
Hắn. . . . . . Hắn. . . . . .
“Nhan Nhược Nhất, nghiệt duyên của cô chưa xong, nơi này không phải là nơi cô nên ở lại.”
Bóng người trước mắt từ mơ hồ, Nhược Nhất nâng tay dụi dụi mắt, ý để nhìn hắn rõ hơn. Nhưng chân lại dần dần mềm ra, cả người tựa hồ lọt vào một không gian không trọng lực. Bốn phía một mảnh tĩnh mịch. Chỉ có giọng nói của lão già kia không ngừng xoay quanh tai nàng: “Nhan Nhược Nhất, trong lúc mông muội đó, vạn vật tang thương. Trần duyên nghiệp chướng, mộng phù du ngắn ngủi, mây nhẹ trôi đi, một hạt cát trong sa mạc, có được cũng thản nhiên, mất đi cũng hửng hờ, nhớ lấy, nhớ lấy.”
Nàng nhớ rõ, cảnh cuối cùng, nhìn thấy chính là ánh sáng màu cam của đèn đường.
Một chiếc xe nhỏ tự nhiên từ bên đường chạy như bay qua, mang theo trên mặt đất một cái nón lớn lăn vài vòng, sau đó bay vào chiếc ghế tựa bên lối đi bộ. Gió nhẹ nhàng thổi, “Sàn sạt” , nơi đó cái gì cũng không để lại.
Trong căn phòng tối, bình thủy tinh quái dị trên bếp sôi lên kêu ùng ục ùng ục phát ra âm thanh kỳ quái, màu sắc khác nhau không ngừng sủi bọt cuồn cuộn. Tại phòng bếp lại một người cũng không có.
Từ trong phòng ngủ vang lên một tiếng thét mãnh liệt: “Mẹ nó, sao lại dám đụng đến người ta che chở!”
Trong căn phòng tối. Móng tay Vu nữ bỗng dưng thật dài. Hung hăng vê một quả cầu lam thủy tinh yên tĩnh. Nhẫn nhịn làm cảm xúc của nàng muốn nổ tung. Tóc đen của nàng không gió mà tự lay động, bay bay giữa không trung. Giống như bộ dáng của lệ quỷ, “Không được, cư nhiên cướp người đi trước mắt của ta, rất mất mặt . Ta phải quyết chiếm trở về! Muốn cướp trở về. . . . . . Đúng rồi!”
Vu nữ đem thủy tinh cầu ném lên trên giường, tức khắc nhào tới ngăn tủ kia tìm kiếm: “Đồ đó giống như. . . . . . Ở. . . . . .”
Mà ở bên kia một thế giới khác.
Một tia ánh sáng tiến nhanh vào trong mắt. Bầu trời, ngói thủng, khuôn mặt người, tiếng ồn ào. Huyệt Nhân Trung truyền đến cơn đau bỏng rát. Đây là chỗ nào? Nhược Nhất ngồi dậy, bốn phía đều là quần áo tả tơi, biểu hiện chết lặng người. Một người phụ nữ nắm lấy tay của nàng, miệng há ra rồi khép lại, không biết đang nói chút cái gì, nữ nhân này là ai?Đây lại là nơi nào?
Lỗ tai dần dần nghe được rõ giọng nói rồi.
“Cô nương ngươi đã tỉnh. . . . . .” Đã lâu , ngôn ngữ, cùng cách ăn mặc xa lạ mà quen thuộc. Trong lòng Nhược Nhất chấn động mạnh mẽ: “Đây là, Cửu Châu sao?” Không lễ phép đánh gảy lời nói của người phụ nữ, nàng run rẩy hỏi.
“À, phải”
Đại não một hồi lâu mới tiêu hóa hoàn ý tứ này của từ ”Phải” . Nàng trừng mắt lớn đưa tay nắm lấy tay người phụ nữ: “U Đô Sơn đâu? Ngươi có biết U Đô Sơn ở hướng nào không?” Người phụ nữ bị hoảng sợ, sau đó không biết làm sao nhìn chằm chằm Nhược Nhất:”U Đô là cái gì?”
Không biết?
Như thế nào có thể, Cửu Châu như thế nào có thể có người không biết U Đô Sơn!
“U Đô Sơn? Khụ khụ. . . . . . Tiểu cô nương, thế nhưng nói tới lãnh địa của cửu vĩ bạch hồ?” Một giọng khàn khàn mà lớn tuổi truyền tới. Nhất thời bốn phía một mảnh âm thanh hít vào, người phụ nữ kia trong nháy mắt tránh khỏi tay của Nhược Nhất, té ngã chạy trốn, hoảng sợ trừng mắt nhìn nàng.
Lòng của nàng lại không hề bận tâm đến chuyện này, nhìn thẳng ông lão có vẻ bị bệnh kia đang đứng ở một góc sáng. Ông lão kia thở hổn hển mấy hơi thở nói, “Đúng vậy, nơi đó từ hai trăm năm trước đổi tên gọi là ‘ Vô Tư Sơn ’ .”
Giống nghe được cái gì đó đáng sợ, sắc mặt mọi người càng trắng.
Vô Tư. . . . . . Vô Tư. Vì cái gì phải sửa gọi là Vô Tư Sơn?
“Thương Tiêu đâu? Lão tiên sinh, ngài biết Thương Tiêu không?”
“Thương Tiêu?” Lão già ho khan vài tiếng, đột nhiên nhớ tới cái gì nói,”A, lão hủ giống như đã nghe tổ phụ giảng qua, khụ, là đại yêu quái bị phong ấn hơn trăm năm trước phải không?”
Hơn trăm năm trước, bị phong ấn . . . . . .
Thương Tiêu? Vì cái gì? Lại như thế nào có thể?
Sau khi nàng rời đi, trên mảnh đất này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?