mấy vết dầu mỡ, nhưng phát hiện bên trong bồn tắm đều là phân chó; cuối cùng hắn tức giận bỏ nhà đi, gọi điện cho nhân viên vệ sinh đến dọn.
Khi Tả Húc cho rằng tất cả đã dọn dẹp xong liền quay về nhà. Đợi cho một buổi sáng nào đó, khi hắn mở tủ lấy áo sơ mi đi họp, khi mặc vào sẽ phát hiện ra đây đều là quần áo bẩn!
Đây chính là một phương án trả thù rất đầy đủ, đừng tưởng rằng cô đang đùa!
Còn có thể tùy lúc mà hành hung Tả Húc. Chẳng hạn là khi hắn phá hủy kế hoạch, như hiện tại.
“A, em…” Tả Húc hét lên, che bụng, sau đó khuỵu xuống theo mép tường.
Trời ạ, quả nhiên Lương Ưu Tuyền có vấn đề về thần kinh!
Lương Ưu Tuyền lập tức lắc lắc ngón tay. Nói đánh là đánh, có thể đánh lén thì phải đánh lén, không cần phân biệt thời gian hay địa điểm, còn hơn là chửi rủa. Cùng lắm đánh xong thì xoa chứ gì.
“Được rồi! Tôi quang minh lỗi lạc thừa nhận, để trả thù anh tôi đã thả mấy con gián nho nhỏ vào (chỉ thế thôi sao), ngày mai tôi sẽ tìm người đến dọn sạch. Đêm nay anh ở nhà tôi được chứ?” Tuy rằng là ngữ khí hòa hoãn nhưng lại giơ nắm đấm lên, trong mắt có tia đe dọa.
“Ở nhà em? Chị hai à, tha cho em đi…” Tả Húc tuyệt đối không muốn đến cái chỗ quỷ quái kia nữa. Chỉ cần tới Lương gia một lần thì sẽ thấy mười tám tầng địa ngục cũng không quá đáng sợ nữa.
“Vậy ở khách sạn, tôi chi tiền.”
Tả Húc chậc chậc vài tiếng, nghĩ nghĩ, sau đó cợt nhả “Anh muốn ở phòng có giường nước cơ.”
“Được, giường gì cũng được, đi thôi đi thôi.” Lương Ưu Tuyền nài ép lôi kéo Tả Húc đi đến thang máy.
Chờ khi bước vào trong tháng máy, Lương Ưu Tuyền lập tức buông tay Tả Húc, quay lưng về phía hắn lén thờ phào nhẹ nhõm.
Tả Húc liếc gáy cô một cái, lập tức khôi phục thái độ cà lơ phất phơ, thông qua những biểu hiện bất thường của Lương Ưu Tuyền phán đoán, hai người bọn họ ai sẽ bị bức điên trước đây?
“Ah đúng rồi. Ngô Thiên Khải có việc rồi, tôi đưa anh tới bữa tiệc.” Lương Ưu Tuyền lôi chìa khóa ra.
“Anh không muốn đi xe rởm.” Tả Húc nhìn cái chìa khóa “Còn nữa, em chấp nhận hẹn hò với Ngô Thiên Khải rồi?”
“Không, tôi chỉ cho anh ta cơ hội theo đuổi mình thôi. Hiện tại thì khỏi phải nói, tôi nhất định sẽ không đùa với anh ta nữa.” Lương Ưu Tuyền vẻ mặt bình thản, không tiếc nuối không giận hờn.
Còn Tả Húc thì rất vừa lòng với câu trả lời này của cô. Cô nàng này rất cá tính, đối với các vệ tinh quay quanh mình cũng không hề kiêu ngạo, điểm xấu duy nhất chính là quá cố chấp về cái màng kia. Còn hắn thì suốt ngày đạp phải khu vực bom mìn.
“Chừng nào em yêu anh thì chúng ta kết hôn.” Tả Húc nghiêm túc nói.
“Thế sao anh không nói là cả đời không muốn cưới tôi luôn đi!” Lương Ưu Tuyền tức giận trừng.
“…”
Lương Ưu Tuyền kéo áo hắn, híp mắt lại chất vấn “Anh tính trốn à?”
“Nếu anh muốn trốn tránh trách nhiệm thì đã không nói với em sự thật. Nhưng em không nghĩ cho người khác một chút sao?” Tả Húc quả nhiên không thể đấu lý với cô nàng này, với cả nhà của cô ta luôn. Được rồi, hắn đã lấy hết dũng khí để nói ra sự thật rồi đấy, còn cái phương châm ‘thẳng thắn theo khoan, chống cự theo nghiêm’ kia đâu?
“A, áo sơ mi của anh dính máu rồi, để tôi đưa anh đi mua áo mới. Thật ra ưu điểm lớn nhất của tôi chính là không keo kiệt đấy. Còn khuyết điểm là không kiếm được nhiều tiền.” Lương Ưu Tuyền chuyển hướng đề tài, lôi hắn đi ra ngoài.
0
Tả Húc coi như đã hiểu được, nhất định căn nhà nhỏ của hắn đã bị hành hạ đến mức biến dạng rồi.
…
“Mấy giờ bữa tiệc bắt đầu?” Lương Ưu Tuyền nhảy lên xe jeep.
“Còn có 30 phút. Hiện tại đang giờ cao điểm, nếu đi với vận tốc 60 km/h thì…” Tả Húc nhìn đồng hồ “…vẫn muộn 5 phút.”
“?!”… Lương Ưu Tuyền trừng mắt, vội khởi động máy, giẫm ga max lao ra đường.
“Không điều hòa, không GPS, kính chiếu hậu bẩn không lau. Quả nhiên là xe rởm.”
“Câm miệng.” Lương Ưu Tuyền thấy có cảnh sát giao thông liền đi lấn sang đường của xe đạp, hạ cửa sổ, đặt một cái đèn cảnh sát* lên trên nóc xe.
0
Nhìn thấy ánh sáng hồng đỏ nhấp nháy cùng một tiếng chuông hý lớn, quần chúng nhân dân đương nhiên muốn phối hợp với cảnh sát thi hành nhiệm vụ, đều dạt sang một bên. Bởi thế Lương Ưu Tuyền vượt đèn đỏ, đi đường cấm, phóng như bay.
“Thấy chưa? Xe này tuy rởm nhưng có thể vượt đèn đỏ mà không lo phạt tiền, ha ha.”
“Em không thấy xấu hổ sao? Lập tức dừng xe!” Tả Húc căm phẫn chỉ trích.
“…” Lương Ưu Tuyền không ngờ hắn vẫn còn chút dạo đức, liền chậm rãi đỗ xe ở ven đường.
Tả Húc đá cửa chui ra, vòng sang vị trí điều khiển, ném Lương Ưu Tuyền sang ghế phụ, sau đó ngồi lên xe, cất đèn cảnh sát đi, sau đó đi với vận tốc max vượt đèn đỏ. Nhưng lúc đi ngang qua người cảnh sát giao thông thì hắn đi chậm rì rì, còn giơ tay ra vẫy cảnh sát nữa. Đã thế cái cảnh sát đó chẳng những không phạt hắn còn điều khiển cho xe jeep đi trước.
“Ôi, thật là sung sướng.” Tả Húc thỏa mãn nói.
“…” Khóe miệng Lương Ưu Tuyền giật giật. Nếu có thể cô thật không muốn cưới cái kiểu người không đứng đắn thế này.
Lúc này điện thoại Tả Húc vang lên. Nụ cười của hắn gượng gạo hẳn, vội tắt chuông* sau đó dừng xe, vừa muốn mở cửa thì bị Lương Ưu Tuyền chặn lại “Là Đỗ Mai Mai gọi à?”
0
Tả Húc gật đầu, mở cửa xe đi một quãng khá xa. Lương Ưu Tuyền cũng không cản hắn nghe điện thoại, chỉ là xuyên qua lớp cửa kính nhìn về phía Tả Húc, nhìn khuôn mặt tươi cười ôn nhu của hắn.
Lương Ưu Tuyền mơ màng nhìn hắn. Lý do cô quyết định lấy Tả Húc rất đơn giản, đừng ai nghĩ quá lên. Nhưng mà thật sự cô có thể xử lý mối quan hệ phức tạp này sao?