lệnh “Tả tổng thân ái của các anh đang bị khóa trái trong xe, sắp chết vì thiếu oxi rồi. Đừng có đứng đờ ra đó, mau đập đi!”
“Dạ!” Bảo vệ đương nhiên biết xe này của ông chủ, cũng đã chắc chắn Tả Húc thật sự ở bên trong. Anh ta chà xát hai tay, nắm chặt côn, sau đó ra sức đập vào cửa kính.
“…” Tả Húc hai tay ôm ngực, chăm chú nhìn bảo vệ đang hăng máu, bên cạnh là Lương Ưu Tuyền đang ra sức cổ vũ, lại cảm thấy chiếc xe đang rung lên từng hồi. Chiếc xe yêu ngày nào giờ đã không thế nhận ra…
Còn Trương Cường, lúc vội vàng xuống gara, khi nhìn thấy cảnh vô cùng thê thảm này thì hai chân mềm nhũn. Lincoln ơi là Lincoln, sau số mày bi thảm thế này hả Lincoln ơi?!
Cuối cùng cửa xe cũng được mở ra (bằng khóa tự động), Tả Húc đẩy cửa bước xuống. Bảo vệ thỏa mãn lau mồ hôi, tươi cười cúi đầu trước Tả Húc “Lãnh đạo bình an vô sự là tốt rồi! Tôi cũng không mệt tý nào!”
“…” Tả Húc nhìn chiếc xe, lớp sơn bóng bẩy đã bị không biết bao nhiêu vết chằng chịt, còn có lớp kính thủy tinh bị “Dập nát và gãy xương”, hắn vỗ vỗ vai bảo vệ, không nói được lời nào.
0
“Lão Trương, anh về nhà trước đi, chuyện còn lại cứ để tôi lo.” Tả Húc nhét vào túi áo Trương Cường một trăm nhân dân tệ tiền xe.
Trương Cường ngốc nghếch gần đầu, hình như vẫn chưa hoàn hồn.
Đúng lúc này Tả Húc phát hiện ra nhân vật nữ chính đang lùi dần. Hắn từ từ tiến lên, bắt lấy cổ tay Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền cũng không chịu bị khống chế, toàn thân giãy dụa, nhưng Tả Húc thuận thế bắt lấy cổ tay còn lại của cô, dùng chân chặn một cái, áp cô đè xuống mặt đất.
“…” Lương Ưu Tuyền đã sớm nói Tả Húc từng trải qua đợt huấn luyện nào đó rồi mà. Giờ thì nhìn đi, cáo lộ nguyên hình nhá.
“Đánh lén cảnh sát, anh dám đánh lén cảnh sát hả?!”
Tả Húc cười nhưng không nói, rút ra từ bên hông cô một chiếc còng số tám rồi còng hai tay cô lại. Sau đó hắn vác cô lên, đặt trên vai bước đến phía thang máy, không vội không chậm nói “Tôi đâu dám đánh lén cảnh sát đâu, tôi chỉ hy vọng Lương cảnh sát giúp tôi lên lầu xem hiện trường vụ trộm thôi mà.”
“…”
“Tôi đã nói là sẽ trả thù anh!” Lương Ưu Tuyền quẫy đạp loạn xạ, cô không muốn lên lầu đâu!
“Em chắc chắn hành vi này là để trả thù tôi sao? Chứ không phải trả thù xã hội à?”
“…” Lương Ưu Tuyền thấy di động bắt đầu rung. Cùng lúc đó ngón tay Tả Húc đang ôm chân cô cũng cảm thấy có cái gì rung rung. Hắn để cô thẳng người, giúp cô lôi điện thoại ra sau đó đưa tới tai cô.
“Chìa khóa còng ở túi quần bên cạnh.” Lương Ưu Tuyền nói với Tả Húc, không biết hắn đã ấn nút nghe rồi.
“Hả Tiểu Tuyền? Em đang nói với ai đó?”
“A? Là bạn thôi. Có chuyện gì sao Ngô tiên sinh?”
“Đêm nay tôi có hẹn đến một buổi tiệc sinh nhật, em có muốn làm bạn nhảy của tôi không?” Ngô Thiên Khải lễ phép hỏi.
“Tiệc sinh nhật?…” Lương Ưu Tuyền vừa định từ chối, bỗng nhiên nghĩ đến tình cảnh trước mặt. Cô nhìn Tả Húc lạnh lùng cười, sau đó nói với Ngô Thiên Khải “Đương nhiên là được, anh tới trước tập đoàn Tinh Hỏa đón tôi được không?”
“Không thành vấn đề. Cho tôi 15 phút.” Ngô Thiên Khải vui mừng nói, sau khi nói lời tạm biệt liền vội vàng treo điện thoại.
Lương Ưu Tuyền thừa dịp vẫn chưa có tiếng tút tút xuất hiện, lập tức thuật lại tin tức giả với Tả Húc “5 phút nữa sao? Ok, được rồi, lát gặp lại.”
Lương Ưu Tuyền nâng vai, khiêu khích “Anh có nể mặt Ngô Thiên Khải không?”
Tả Húc nhún vai, lôi thiếp mời từ trong áo vest ra “Đương nhiên có nể. Vừa hay tôi cũng tham gia bữa tiệc đó, chúng ta có thể vừa khiêu vũ vừa bàn chuyện bồi thường.”
“Bồi cái đầu anh! Anh bồi thường trinh tiết của tôi thì tôi bồi thường anh tiền xe!”
“Tốt lắm, tạm thời không nói tới vụ xe cộ. Trước hết đi thăm hiện trường ‘vụ trộm’ đã.”
Thang máy lên tới tầng cao nhất, Tả Húc thong thả bước ra.
“…” Lương Ưu Tuyền cúi đầu không nói gì, nhưng lợi dụng thời cơ nhấc chân lên đánh lén Tả Húc. Tả Húc lập tức bắt được chân cô, đột ngột kéo về phía trước. Lúc này hắn không để ý đến tư thế của hai người, chính là hành động đó của Tả Húc đã khiến hai chân Lương Ưu Tuyền tách ra ôm lấy eo hắn, mà lúc này hắn vẫn thản nhiên ôm cô đi đến phòng trọ.
Lương Ưu Tuyền hai tay bị khóa, giờ bị mất thăng bằng nên chỉ có thể dán ở đầu vai Tả Húc. Lương Ưu Tuyền nhắm mắt lại. Tả Húc vốn rất sạch sẽ, việc hắn thích nhất thường ngày chính là cọ toilet.
(Em thấy tại chị cứ hành hạ anh ấy nên anh ấy trốn vào đó thì có =____=)
Cô có thể đoán được sắc mặt của Tả Húc khi hắn nhìn thấy căn nhà sạch sẽ của mình biến thành một ổ côn trùng, còn cô khi đó sẽ có cảm giác trả thù thành công. Nhưng mà nhưng mà, cô chưa từng nghĩ đến cái cảnh khủng bố này cũng có cả mình trong đó!
Đúng lúc bọn họ sắp sửa đến trước cửa phòng, Lương Ưu Tuyền cuối cùng đã mất bình tĩnh.
“Đợi đã! Anh mở còng cho tôi đã! Anh có biết còng tay cảnh sát là vi phạm pháp luật không hả?!”
Tả Húc không thèm trả lời, nhưng lúc ôm cô thế này không thể lấy được chìa khóa, bởi thế hắn nghiêng người đặt cô tựa vào tường.
Lương Ưu Tuyền chăm chú theo dõi động tác của Tả Húc, thấy hắn sắp sửa lôi chìa khóa ra liền theo bản năng dùng hai chân ép lại, ngăn chặn ngón tay hắn. Nhưng cô không ngờ hành động cọ xát này lại phản tác dụng. Tả Húc hét lớn một tiếng, tiến về phía trước một bước, ép Lương Ưu Tuyền ở trước người, khiến cho cả hai người dán chặt vào bức tường.
Không khí trở nên ám muội. Thì ra còn có một loại tiếp xúc thân mật như vậy, tên là “nghiện”.