mắn là lực sát thương của bom nhỏ nên không nhiều thiệt hại, cũng không có thương vong. Nhưng phòng Lương Ưu Tuyền thì đã biến thành là một đống hỗn độn cộng với mùi khói súng nồng nặc. Căn cứ vào việc nạn nhân là bệnh nhân tầm thần, đồn công an đem vụ án lên trình báo với đội cảnh sát hình sự để điều tra.
Trong phòng cấp cứu
Y tá đang giúp Lương Ưu Tuyền rửa sạch miệng vết thương. Những mảnh vỡ của ván cửa khi bay ra đã đâm rách làn da cô, tuy nhiên vết thương không tính là nghiêm trọng.
Chờ băng bó xong, Lương Ưu Tuyền ôm cánh tay đi tìm Tả Húc. Cô tìm khắp nơi trong bệnh viện, rốt cục thấy hắn đang ngồi trên sân thượng. Tả Húc ngồi trên hàng rào, tay cầm điếu thuốc, vừa hút vừa ngắm trăng.
Lương Ưu Tuyền không biết rốt cục hắn đang tức giận hay là sợ hãi. Tức giận thì chẳng có đạo lý gì cả, mà sợ hãi thì sao thấy không giống lắm.
Cô leo lên ngồi cạnh Tả Húc: “Anh không cần cảm thấy áy náy. Đấy là công việc của tôi.”
Tả Húc nhìn những ngụm khói đang bay lên, không nói gì.
Lương Ưu Tuyền mím môi: “Tuy lực sát thương của bom không lớn, nhưng đủ để lấy mạng anh. Hiện giờ hoàn cảnh của anh đang vô cùng nguy hiểm. Tôi đã liên hệ với tổ chuyên án, chốc nữa sẽ có người đón chúng ta.”
Tả Húc dập mẩu thuốc, cười vô cảm, nâng cánh tay bị thương của Lương Ưu Tuyền lên: “Tôi chán ghét những người phụ nữ tự chủ. Cực kì chán ghét, cực kì phản cảm…”
“Tôi nói anh nghe, đây là công việc của tôi. Anh cho rằng tôi muốn tôi muốn chết chắc?”
“Nếu chết thật thì sao?”
“Nếu chết thì đó chính là số mệnh. Chẳng lẽ tôi chết còn biến thành quỷ tìm anh đòi mạng sao?” Lương Ưu Tuyền không cho là đúng cười.
Tả Húc lẳng lặng nhìn cô, sự tức giận ban nãy dần dần tan biến. Hắn vươn người ra khẽ chạm môi vào môi của cô.
“Cám ơn cô đã cứu tôi. Nhưng tôi hy vọng cô sẽ dừng việc bảo vệ tôi lại. Sứ mạng của cô hãy trao cho người nào đó xứng đáng.”
Lời của Quần Lót: *bắt đầu lảm nhảm* Khi gặp tình huống nguy hiểm, điều đầu tiên người ta nghĩ đến chính là bảo vệ bản thân mình. Thật ra đoạn bom nổ trong truyện (chính xác là đoạn Lương Ưu Tuyền bảo vệ Tả Húc) ban đầu có hơi khó hiểu. Điều đầu tiên Lương Ưu Tuyền làm là nằm úp xuống, sau đó đẩy ngã Tả Húc và nhảy lên che cho anh. Ban đầu Quần Lót không hiểu lắm, cho rằng ý tác giả là Lương Ưu Tuyền đẩy ngã Tả Húc. Nhưng giờ thì đã hiểu. Điều đầu tiên Lương Ưu Tuyền làm là bảo vệ chính mình, đó là bản năng rồi. Sau đó cô nhớ ra còn Tả Húc và kéo anh ngã xuống. Đoạn này không đáng nói đến, bởi ai cũng sẽ làm thế. Nhưng cuối cùng cô lại lấy thân mình che cho Tả Húc, chi tiết này khiến tôi nhớ đến hành động Tần Thiên Lãng bảo vệ Vi Lam trong “Tháng sáu trời xanh nhạt”. Khi xảy ra vụ tai nạn điều đầu tiên Thiên Lãm làm là quẹo tay lái sáng trái (như thế sẽ giảm tối đa thương tổn cho bản thân), nhưng sau khi nhớ ra Vi Lam ngồi ở ghế phụ thì anh dùng hết sức quẹo sang hướng ngược lại. Thật ra hành động như Thiên Lãng đã làm, trên đời mấy ai làm được? Đặt một cái gì lên trên bản thân, việc này nói dễ nhưng làm thì không dễ nhé (cá nhân tôi hiện giờ không làm được). Nhưng lại lan man rồi, ha ha. Thật ra tôi muốn nói, Thiên Lãng dùng thân mình che chắn không phải vì anh cao thượng, tôi dám chắc nếu người đó không phải Vi Lam thì anh sẽ không làm thế đâu. Nhưng còn Lương Ưu Tuyền thì sao? Cô đã yêu Tả Húc ư? Quả thật điều này tôi không dám chắc. Ban đầu tôi cho rằng là vì ý thức công việc, nhưng điều đó chẳng phải quá cao thượng sao? Vi Lam dù sao cũng đã sống với Thiên Lãng nhiều năm, dù không yêu nhau nhưng vẫn có tình cảm, như thế việc hy sinh bản thân để bảo vệ ai đó còn có thể hiểu được. Nhưng Tả Húc và Lương Ưu Tuyền vẫn là những người xa lạ quen biết, tôi không thích những thứ quá cao thượng đến mức trở nên giả tạo, thế nên tôi sẽ hiểu là đối với Lương Ưu Tuyền, việc bảo vệ nhân chứng là rất quan trọng, và bản thân nhân chứng kia cũng khá quan trọng (chỉ là khá thôi), có lẽ một phần nào đó là vì cô biết ơn anh (anh chả giúp cô giải vây bao lần còn gì). Một lúc nào đó, ở những chương sau, tôi sẽ tiếp tục nói về việc này (khi đã thêm một số sự việc nữa xảy ra, vì việc đó thực sự rất thú vị đấy). Còn từ giờ đến lúc đó, các bạn cứ suy nghĩ đi nhé. Vì sao Lương Ưu Tuyền coi trọng việc bảo vệ Tả Húc hơn bản thân?