bán tán về giới tính của ngài. Hôm nay ngài dắt bạn gái đến đây lẽ nào là muốn chứng minh điều gì sao?”
Phóng viên D: “Ngài hôm nay sẽ nhân buổi ra mắt mà tuyên bố đính hôn sao?”
“Đầu tiên, nơi này là lần đầu ra mắt phim, thỉnh các vị phóng viên đem trọng điểm đặt ở phim nhựa chứ đừng là đặt ở người; tiếp theo, tôi không phải nghệ sĩ, đăng lên mặt báo cũng chẳng được ích lợi gì…” Tả Húc cầm tay của nữ phóng viên, hùng hổ dọa người hỏi: “Nắm tay thì là tình nhân sao? Tôi đây nhiều người tình muốn dùng xe tải trang.” Ngữ tất, hắn đeo kính râm, để lại một cỗ băng thiên tuyết địa lan tràn.
Lương Ưu Tuyền hoàn toàn không để ý đám phóng viên đang bàn tán chuyện gì. Cô tỉnh táo quan sát hội trường, nhất là từng lối vào lô ghế VIP ở lầu hai, chỉ e sợ mỗi chỗ lại có một viên đạn bay ra ám sát Tả Húc.
…
Đợi mấy vị đạo diễn đã ổn định, ánh đèn trong rạp mờ dần. Tả Húc cùng mấy người cộng sự ngồi xuống hàng ghế đầu tiên. Bắt đầu hiện ra tiêu đề film: “Tình yêu là chiếc răng khôn.”
Lương Ưu Tuyền thấy Tả Húc đang tập tring quan sát phim liền chọc chọc khuỷu tay hắn: “Đối phương không nói anh nghe phương thức liên lạc sao?”
“Cô so với phóng viên lắm chuyện quá.”
“Đối phương ở tối, anh ở sáng. Chúng ta tuyệt đối không được coi thường.”
“A, vừa rồi quên nói cho cô. Đối phương đã thay đổi quyết định, đã hủy bỏ cuộc hẹn.” Hắn không chút để ý nói.
Nghe xong Lương Ưu Tuyền lại thở phào nhẹ nhõm. Kẻ địch rất giảo hoạt, vậy mà lại lựa chọn điểm gặp mặt là rạp hát. Lỡ như có biến cố, cục diện rất khó khống chế.
“Gửi tin nhắn hay là có người truyền lời?”
“Nói cô cũng không hiểu. Còn có, cô có biết phép tắc không hả? Cấm nói to khi ở rạp.” Tả Hục đánh đòn phủ đầu nói.
“…”
Cảnh báo giải trừ, nhập gia thì phải tùy tùng. Xem phim thôi.
“Tình yêu vì sao là răng khôn?” Lương Ưu Tuyền thì thào tự nói, không nghĩ tới ngồi ở cạnh mình có người nguyện ý giải đáp.
Người đó cười nói: “Răng khôn là nhân loại 16 tuổi sau chậm rãi dài ra răng nanh, nhưng bởi vì khoang miệng không gian không đủ, răng khôn thường thường không thể thuận lợi sinh trưởng. Chính như tình yêu, sớm hay muộn hội buông xuống đến mỗi một cái trên người, nhưng không ai không thể đoán được, này khỏa răng khôn là nên nhổ vẫn là có thể khỏe mạnh trưởng thành.”
Lương Ưu Tuyền gật đầu cảm ơn, cũng không biết người này đúng là biên kịch. Cô hồi tưởng lại mối tình đầu của mình. Lâm Trí Bác cũng từng hứa hẹn sẽ yêu cô cả đời, nhưng thực tế chứng minh. Tin tưởng lời hứa đó thì đúng là quá ngu ngốc.
Sự hấp dẫn có thể tạo nên tình yêu, nhưng cũng có sự hấp dẫn khiến hai người cái gì cũng không phải.
※※
Trên đường trở về bệnh viện, Tả Húc cùng Lương Ưu Tuyền không nói chuyện với nhau. Mỗi người ở một trạng thái riêng, tâm tình phức tạp.
Hai người quay trở lại phòng bệnh thuận lợi, Lương Ưu Tuyền nằm trên giường nhưng không ngủ được. Thấy Tả Húc cũng mất ngủ liền quay qua nói chuyện phiếm: “Uy, sao phóng viên lại cho rằng anh đồng tính?”
“Tôi ở cùng phòng với một nữ nhân nhưng không hề xâm phạm cô ta. Cô nói là vì sao?” Tả Húc nhìn trần nhà, có chút bối rối lại không ngủ được.
Lương Ưu Tuyền biết rõ hắn đang nói đểu mình, mắng mình không có chút mị lực. Bất quá cũng phải nói lại, có nữ nhân nào dám ở cùng phòng với nam nhân xa lạ đâu.
Lương Ưu Tuyền tay thành hình chữ bát (ám chỉ khẩu súng đó – tư thế cầm súng ý), nhắm ngay thái dương hắn: “Bởi nữ nhân kia có súng.”
“…” Đúng là cô cảnh sát nhỏ thơ ngây.
※ ※
Giữa trưa mấy hôm sau
Điện thoại của Tả Húc đổ chuông liên tục, hắn lại thủy chung không nghe. Lương Ưu Tuyền thừa dịp hắn đi toilet liền nhìn trộm màn hình điện thoại một cái. Ồ, 48 cuộc gọi nhỡ. Tên người gọi là một chữ “D”.
Lương Ưu Tuyền vốn định sao chép số điện thoại nhưng Tả Húc rất nhanh đã quay trở lại. Cô đành phải nhảy lên giường mình giả bộ đang đọc sách. Ước chừng khi đã có 60 cuộc gọi nhỡ, Tả Húc rốt cục cũng phải cầm di động lên, đi vòng ra phía ngoài bãi cỏ rồi mới nghe điện thoại.
Lương Ưu Tuyền dán sát mắt vào cửa sổ quan sát động tĩnh của Tả Húc. Vốn tưởng rằng hắn nhất định sẽ giận dữ với người gọi điện thoại kia nhưng vẻ mặt hắn lại dị thường ôn nhu, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, giống như mùa xuân ấm áp đang đến.
Lương Ưu Tuyền đã nhiều ngày quan sát Tả Húc. Không khó nhận ra hắn đối với cấp dưới ân cần dạy bảo, đối với mình là cảnh sát thì hơi có địch ý, với những nữ nhân muốn lấy lòng hắn thì lảng tránh, ghét bỏ… Tạm thời vẫn chưa được rõ ràng cho lắm nhưng tóm lại, nhân phẩm không tốt. Lương Ưu Tuyền không khỏi nheo nheo mắt, hiện tại hắn nhìn ôn nhu thế kia rốt cục là do đâu?
Cô chợt hoảng hốt, cái nữ nhân đang đi vào bệnh viện kia dù có cháy thành tro cô cũng nhận ra được…
Cô ta vẫn quyến rũ như trước, khóe miệng vĩnh viễn mang theo nụ cười tự tin. Chính là hồ ly tinh – Tiếu Hồng.