Mỗi giây, mỗi phút chiếm hữu cô, anh đều muốn cô mở mắt nhìn mình. Anh muốn cô ghi nhớ tất cả sự giảo hoạt và lạnh lùng của anh, vì thế cả đời cô đều không thể quên được.
“Bản tin đặc biệt, con trưởng của chủ tịch tập đoàn Thái Hoàng – Lục Trạch Hi, bị nghi có dính líu đến việc cưỡng hiếp một thiếu nữ vị thành niên, đêm qua đã bị cơ quan cảnh sát bắt giữ. Thiếu nữ bị hại do bị ép dùng thuốc cấm với khối lượng lớn, đến nay vẫn trong tình trạng hôn mê, theo như bệnh viện tiết lộ, bệnh tình tương đối nguy hiểm. Vụ án này tuy còn đang trong giai đoạn thẩm tra, nhưng Lục Trạch Hi thân là cán bộ cấp cao của tập đoàn, trải qua vụ án lần này sẽ khiến tập đoàn Thái Hoàng gặp không ít ảnh hưởng bất lợi. Có chuyên gia cổ phiếu cho rằng, cổ phiếu Thái Hoàng hôm nay sẽ giảm mạnh. Điều này chắc chắn khiến Thái Hoàng đang bị Dịch Thiên tấn công lại càng thêm khó khăn…”.
Khi bản tin buổi sáng đưa đoạn tin này, Vị Hi đang ăn sáng cùng Như Phi trong quán ăn nhỏ tầng đưới.
Như Phi đầu tiên sửng sốt, sau đó lắc đầu, nói với Vị Hi: “Bây giờ cuối cùng mình cũng hiểu thế nào gọi là báo ứng kiếp này. Anh trai cậu cũng coi như đáng tội, nhưng người con gái đó thật đáng thương, không biết có thể cứu sống được không?”.
“Không cứu sống nổi…”. Vị Hi uống ngụm canh đậu, thấp giọng nói.
Sự chắc chắn của Vị Hi khiến Như Phi có phần kinh ngạc: “Vì sao?”.
“Thế giới này không có báo ứng kiếp này, chỉ có cạm bẫy được sắp đặt trước. Tội cưỡng dâm nhiều nhất từ ba đến bảy năm. Nhưng nếu vì thế mà dẫn tới cái chết của đối phương thì đó là trọng tội. Người sắp đặt màn kịch không phải muốn dạy dỗ anh ta mà muốn dồn anh ta vào chỗ chết. Người con gái này nếu được cứu sống: cái bẫy ấy còn có ý nghĩa gì?”.
Như Phi đột nhiên hiểu ra, hỏi cô, “Nguyễn Thiệu Nam, cậu nghi ngờ anh ta?”.
Vị Hi lắc đầu, “Không phải nghi ngờ, mình có thể khẳng định. Lục Trạch Hi đích thực là tên súc sinh, nhưng anh ta không ngu. Anh ta có thủ đoạn, có đầu óc, khi nhỏ có thể trị người khác đến chết đi sống lại, bản thân trót lọt thoát tội. Lớn lên chắc càng cao tay hơn, sao bị người ta túm cho hiện nguyên hình? Cho dù anh ta nhất thời sơ ý, nhưng nhà họ Lục bao năm hô mưa gọi gió như vậy, giao thiệp rộng như vậy sao có thể để tin tức lộ ra nhanh như thế chứ?”.
Như Phi khẽ cười một tiếng, “Nguyễn Thiệu Nam, loại như anh trai cậu cũng có thể ngã ngựa dưới tay anh ta, quả thật anh ta rất có bản lĩnh”.
“Có lẽ, người ra tay không chỉ có mình anh ta”.
Như Phi nghĩ ngợi ba giây, rồi buột miệng, “Lăng Lạc Xuyên?”.
Vị Hi gật đầu, “Bọn họ hợp tác cùng có lợi. Bây giờ, giá cổ phiếu giảm mạnh, danh dự nhà họ Lục mất sạch, sợ rằng bọn họ đang mở champagne chúc mừng tại nhà ấy chứ”.
Như Phi lắc đầu: “Hai người này, thực sự… nhưng họ cũng quá tàn nhẫn, cô gái đó mới bao nhiêu tuổi? Chăng phải uổng phí làm bia đỡ đạn rồi ư?”.
“Thương trường là chiến trường không khói súng, nhưng đầy rẫy xác chết, cạm bẫy khắp nơi. Điều đó họ gọi là sự hi sinh của hàng ngàn hàng vạn sinh mệnh binh lính đổi lấy thành công của một tướng soái…”. Vị Hi quay mặt nhìn tòa nhà Dịch Thiên cao vút tầng mây nơi xa, “Cậu xem, mấy tòa nhà cao tầng nguy nga lộng lẫy kia, bề ngoài rực rỡ đẹp đẽ, thực ra đều xây dựng trên hàng đống xương trắng”.
Như Phi quả thật không thể tin nổi, thở dài, “Ôi trời ạ, mình thực không thể tưởng tượng đây rốt cuộc là những người như thế nào?”.
Vị Hi cười một cái, nghiêm mặt nói, “Là người mà mình, cậu tuyệt đối không thể trêu vào”.
Nói tới đây, cô đột nhiên cảm thấy phần bụng quặn thắt.
“Cậu sao vậy? Sắc mặt kém quá”. Như Phi phát hiện ra cô khác lạ, lo lắng hỏi, “Buổi sáng thấy cậu ở trong nhà vệ sinh hơn nửa ngày, không sao chứ?”.
“Không sao…”. Sắc mặt Vị Hi trắng bệch, toát mồ hôi, “Sáng nay hơi buồn nôn, có thể do ăn phải cái gì đó”.
“Có cần mình đưa cậu đến bệnh viện khám không?”.
Vị Hi xua tay, “Không cần, sáng nay mình có tiết, chiều tan học nếu vẫn khó chịu, tự mình sẽ đi. Yên tâm, mình có thể chịu được”.
Tiết học hôm nay dường như dài vô cùng, Vị Hi vẫn cảm thấy rất khó chịu, cố chịu đựng đến khi tan học. Cô thu dọn đồ đạc, khoác giá vẽ lên vai định rời đi thì Chu Hiểu Phàm tới vỗ vai cô, “Vị Hi, chủ nhiệm khoa muốn cậu qua một chút”.
“Có chuyện gì vậy?”.
“Mình đoán có thể liên quan đến học bổng của cậu, cậu đi xem thì biết”.
Khi Vị Hi ra khỏi văn phòng của chủ nhiệm khoa, vẫn choáng váng, có lẽ cô thực sự cần phải đi bệnh viện, sắp tới cổng, cô còn đang tính ngồi xe bus nào tới bệnh viện vừa nhanh vừa tiết kiệm tiền.
“Vị Hi!”. Có người đang gọi cô.
Vị Hi quay đầu nhìn, dưới ánh mặt trời, một mĩ nhân trang điểm xinh đẹp đang đứng bên chiếc xe Maserati, vẫy tay với cô.
Vị Hi tự cười chế giễu mình, nghĩ tới cuộc đời hai mươi mốt năm của cô vô cùng vắng lặng đột nhiên lại trở nên bận rộn chen chúc như vậy. Người ngựa khắp các đường lần lượt đều xuất hiện, bạn vừa uống hết, tôi liền bưng canh lên[1], thật quá náo nhiệt.
[1] Câu này xuất phát từ Hồng Lâu Mộng, sau này ám chỉ “thế sự biến đổi, nhân vật đổi thay”.
“Lâu rồi không gặp, chúng ta có thể nói chuyện không?”.
Cô có thể nói không không?
Địa điểm nói chuyện là một quán cà phê lộ thiên, Vị Hi nhìn người phụ nữ mặc đồ hiệu rực rỡ trước mặt, không cần nghi ngờ gì, cô ta vẫn đẹp như xưa.
“Vị Hi, chị đã bao lâu không gặp em rồi nhỉ? Em sống tốt không?”. Mĩ nhân cười không lộ hàm răng, dáng vẻ uyển chuyển yêu kiều.
Vị Hi gật đầu, “Em rất tốt”.
“Gần đây có đi thăm mộ mẹ em không?”.
“Hôm qua vừa đi rồi”. Vị Hi uống ngụm cà phê, rất đắng.
Mĩ nhân có phần kinh ngạc, “Nói như vậy, em đã biết rồi?”.
“Vâng, em đã biết. Nhân viên quản lí khu mộ đã nói không thấy tro của bà đâu. Em đã nhờ họ báo cảnh sát, đang đợi kết quả”. Vị Hi đặt cốc xuống, nhìn chị ta, “Hôm nay chị tới không phải tìm em hỏi han ân cần. Em còn có việc, chị vào chủ đề chính đi”.
“Ha, em vẫn như hồi nhỏ, vậy chị cũng không phí lời nữa. Chắc em đã nghe nói chuyện anh cả, chúng ta biết Nguyễn Thiệu Nam từng tìm em, cũng biết quan hệ giữa hai đứa. Nhà họ Lục bây giờ cần sự giúp đỡ của em, đương nhiên, cha đã nói, sẽ không để em làm công không. Chị nghĩ chị nói đã rõ ràng rồi nhỉ?”.
Vị Hi gật đầu, “Rất rõ ràng. Nhưng em vẫn không hiểu, chị tìm em làm gì?”.
Khóe miệng người đẹp chùng xuống, có phần không vui, “Em đang trêu chị đúng không? Nguyễn Thiệu Nam trị anh cả như vậy, anh ta căn bản chính là thay em báo thù. Nhà họ Lục bây giờ chỉ có em mới có thể giúp anh cả nói vài câu với anh ta, bảo anh ta đừng quá đáng, hơn nữa sau khi việc thành công cũng sẽ không xử tệ với em, điều này em cũng không muốn ư?”.
Vị Hi không nhịn được bật cười, “Hóa ra các người cho rằng tai họa ngồi tù của Lục Trạch Hi là do tôi thủ thỉ bên gối với anh ta ư? Thế thì quá coi trọng tôi rồi. Tôi lấy đâu ra tài đức có thể chi phối suy nghĩ của Nguyễn Thiệu Nam chứ? Lẽ nào các người đã quên, tôi cũng họ Lục. Theo lí mà nói, tôi cũng là kẻ thù của anh ta”.
“Vị Hi, em khác chúng ta. Nguyễn Thiệu Nam trước kia yêu thương em nhất, em nói một câu bằng người khác nói mười câu. Cho dù việc này không phải do em xui khiến, nhưng em cũng không thể thấy chết không cứu chứ!”. Người đẹp đột nhiên nắm tay Vị Hi, dường như muốn ủ ê sa lệ, “Coi như giúp chị đi, Vị Hi, rốt cuộc chúng ta là người một nhà mà”.
“Người một nhà?”. Vị Hi cảm thấy buồn cười, “Năm đó, hai tên súc sinh lôi tôi vào căn phòng tầng hầm…” .Cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào cái người được gọi là chị gái này, “lột sạch quần áo tôi, chà đạp tôi, khi đó, chị gái, là ai đứng bên cười trên nỗi đau của người khác, thấy chết không cứu?”.
Như bị người khác tát thẳng vào mặt, người đẹp lập tức đỏ mặt, cố cười, “Vị Hi, khi ấy chị nhất thời hồ đồ. Nhưng lúc đó mọi người đều còn nhỏ, không hiểu chuyện. Hơn nữa anh cả, anh hai chẳng qua chỉ đùa với em, cuối cùng em cũng chẳng sao mà, đúng không?”.
“Đùa?”. Vị Hi cười một cái, “Cũng đúng, đối với mấy người từ nhỏ đã ăn sung mặc sướng, vênh mặt hất hàm sai khiến người khác như các người mà nói, làm hại người khác chỉ như uống nước lạnh, giản đơn đến thế. Huống hồ, chúng ta còn chẳng cùng một mẹ sinh ra”.
Vị Hi rụt tay lại, vừa lấy ví tiền trong ba lô, vừa nói, “Tôi tuyệt đối tin rằng các người thực sự đã không có lối thoát nếu không sẽ không chạy tới tìm tôi. Nhưng các người tìm lầm người rồi. Tôi thể hiện sự cảm thông sâu sắc đối với cảnh ngộ của các người nhưng lực bất tòng tâm. Có điều, có điểm này tôi có thể bảo đảm.”
Vị Hi nhìn vào mắt chị ta mỉm cười, “Chính là Nguyễn Thiệu Nam, anh ta rất thích đùa. Anh ta còn rất thích chơi trò chơi, nhà họ Lục hiện nay đối với anh ta mà nói chính là chỗ giải trí thú vị bất ngờ, đầy hấp dẫn nhất. Trước khi anh ta hoàn toàn hủy hoại nhà họ Lục, các người chính là trò tiêu khiển của anh ta. Anh ta sẽ khiến các người thân bại danh liệt không xu dính túi! Bởi vì, đây chính là món nợ của nhà họ Lục với anh ta”.
Vị Hi nói xong, đặt tiền cà phê trên bàn, cầm ba lô đứng lên rời đi. Bản thân cô còn có một đống phiền toái chưa giải quyết căn bản không rảnh quan tâm người đẹp đã tái xanh mặt mày.
“Lục Vị Hi, đừng có cười trên sự đau khổ của người khác như vậy, mày tưởng mày có thể tự lo cho thân mình ư? Đừng quên, mày cũng họ Lục. Đợi anh ta trị chúng tao tới chết, cuối cùng sẽ tới lượt mày. Tao sẽ đợi xem, mày có kết cục tốt như thế nào!”.
Vị Hi dừng bước, quay đầu nhìn gương mặt phẫn nộ vì tuyệt vọng ấy, không hề tức giận, chỉ bình tĩnh. Vì cô biết người phụ nữ này đang trải qua một nỗi sợ hãi thâm căn cố đế, như hình với bóng, giống như cô từng trải qua trước đây, đồng thời bây giờ đang trải qua y như vậy.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi có thể tự lo cho thân mình. Nhưng, bây giờ các người sợ hãi tới mức như vậy vẫn khiến tôi kinh ngạc. Còn nhớ hồi nhỏ, khi nhốt tôi trong căn phòng tầng hầm không thấy ánh sáng, mấy người từng nói gì không? Các người nói đây gọi là đóng cửa đánh chó. Vậy các người bây giờ giống cái gì? Cá chậu chim lồng ư? Khi các người làm bao điều ác, từng nghĩ có cái gọi là ác giả ác báo không?”.
Vị Hi không nhìn chị ta nữa, có điều, nghe tiếng cũng biết, bà chị gái xinh đẹp của cô đang khóc nức nở tuyệt vọng sau lưng, sợ hãi đã khiến chị ta không còn quan tâm tới thể diện và tôn nghiêm nữa.
Hóa ra chỉ sợ hãi đã có thể khiến người ta rơi xuống tận bước này.
Vị Hi biết, bản thân không hề cười trên nỗi đau của người khác, vì chính cô cũng đang trong tai họa này.
Đi sai một bước, muôn kiếp không trở lại!
“Vị Hi, cho dù mày không giúp chúng tao, cho dù tao với anh cả, anh hai, cha, tất cả mọi người bọn tao đều tội đáng muôn chết, vậy em gái Ấu Hi của chúng ta? Mày cũng không quan tâm à?”.
Lưng Vị Hi cứng đờ nhưng cô đi thẳng không quay đầu lại.
Bụng dưới quặn đau dữ dội, bệnh viện…
Vị Hi không kịp đợi xe bus, vẫy tay gọi taxi. Khi ngồi trên xe, qua kính chiếu hậu, cô thấy sắc mặt trắng bệch như tuyết của mình.
Khi Vị Hi ra khỏi khoa phụ sản đã gọi điện cho Như Phi, muốn hỏi cô ấy lát nữa có thể đ