n đón cô không. Nhưng điện thoại bận nên cô đành ngồi đợi trong phòng nghỉ.
Đúng lúc ti vi trong phòng nghỉ đang phát lễ trao giải thưởng ngân hàng xuất sắc nhất năm, đây là vinh dự cao nhất trong ngành, những người giành được giải luôn là những nhân vật quan trọng đứng đầu giới tài chính.
Vị Hi còn đang nghĩ, năm nay ai giành được vòng nguyệt quế. Kết quả, một bóng dáng quen thuộc trên ti vi kèm theo tiếng vỗ tay như sấm và ánh đèn chớp lia lịa xuất hiện trong tầm mắt cô.
Vị Hi có phần hốt hoảng, nhìn chằm chằm vào ti vi. Tất cả âm thanh đột nhiên trở nên xa vời như đến từ thế giới khác.
Cô ngồi trong bệnh viện đông người qua lại, nhưng giống như đang ở hòn đảo đơn độc hoang vu. Tất cả mọi thứ xung quanh phút chốc trở nên ảm đạm, chỉ còn duy nhất mình anh, nụ cười nhạt, gương mặt sáng sủa, vẫn lãnh đạm như trước, đến nụ cười cũng chỉ hơi nhếch khóe môi, cao quý giống như một vị đế vương, có cảm giác nắm bắt được hết thảy.
Cô đã không còn nhớ dáng vẻ lần cuối cô thấy anh. Buổi sớm mệt mỏi và đau đớn ấy, khi cô tỉnh dậy, anh vẫn còn ngủ say, hít thở bên tai cô, xa như vậy mà lại gần đến thế…
Nhưng cô vẫn nhớ ngón tay, đường cong dịu dàng của đôi môi, hơi thở cuồng loạn, sức mạnh nóng bỏng của anh. Cô lại nhớ rất rõ ràng tất cả những thầm kín chua xót đêm đó. Cô không thể quên, cũng không cách nào quên nổi.
Cả đêm, chỉ cần cô thử trốn tránh, anh liền cưõng ép cô nhìn vào mắt anh. Mỗi giây, mỗi phút chiếm hữu cô, anh đều muốn cô mở mắt nhìn mình. Anh muốn cô ghi nhớ tất cả sự giảo hoạt và lạnh lùng của anh, vì thế cả đời cô đều không thể quên được.
Lại một trận đau kịch liệt dội lên, Vị Hi giống như hoa lê bị mưa bão vùi dập, từ từ tàn lụi, cuối cùng cả người cuộn tròn lại.
Chính lúc này, lễ trao giải đột nhiên xảy ra rối loạn.
Chỉ thấy Nguyễn Thiệu Nam đang phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải, Uông Đông Dương đột nhiên bước lên, ghé tai anh không biết nói gì. Ai ngờ, anh nghe xong mặt biến sắc. Vội nói câu “Xin lỗi” vào micro, không một câu giải thích liền cùng Uông Đông Dương vội vã rời đi.
Cả hội trường xôn xao!
Đây lại là truyền hình trực tiếp, hàng ngàn hàng vạn người xem còn anh cứ thế mà đi ư? Không một lời giải thích?
Tất cả mọi người ở đó đều nhìn nhau ngơ ngác, người dẫn chương trình đứng trên bục không biết làm thế nào. Đến Vị Hi ngồi trong bệnh viện cũng bị tình huống đột ngột này làm quên cả đau đớn.
Chuyện này là thế nào?
Người dẫn chương trình không hổ được đào tạo bài bản, nhanh chóng khôi phục lại trạng thái, nói vài lời đẹp đẽ xoa dịu, giới thiệu hoạt động tiếp theo. Nhưng rõ ràng, không khí trong hội trường đã không còn sôi nổi như trước, phóng viên và khách quý bàn bạc xôn xao, thậm chí rất nhiều bên truyền thông đã rời đi.
Đầu óc Vị Hi trở nên mơ hồ, chỉ cảm thấy việc này thật kì lạ, anh trước nay chưa bao giờ là người thiếu chừng mực đến vậy, rốt cuộc xảy ra chuyện lớn gì đây?
Đang nghĩ thì sảnh lớn bệnh viện xôn xao cả lên. Rất nhiều người tập trung ở cửa sảnh lớn, dường như đang xem cái gì. Sau đó, có một y tá nhỏ giọng kinh ngạc kêu lên, “Nguyễn Thiệu Nam!”.
Đùa sao?
Vị Hi kinh hoàng quay đầu lại, trợn tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt, lại nhìn ti vi. Quả thật không dám tin, vừa còn trên ti vi, sao giống như gió vậy, trong nháy mắt liền nhảy tới bên cạnh cô.
Nguyễn Thiệu Nam túm lấy tay Vị Hi, xem ra anh vô cùng lo lắng, trán còn đổ mồ hôi, biểu hiện vô cùng sốt ruột, “Vị Hi, nghe anh nói, em không thể làm như vậy”.
Vị Hi chỉ ngơ ngẩn nhìn anh, còn chưa kịp định thần sau nỗi kinh hoàng. Người đàn ông này cho rằng cô không thèm chú ý đến, ngữ khí trở nên nghiêm khắc, “Cho dù người lớn làm sai, nhưng trẻ con vô tội!”.
“Trẻ con?”. Vị Hi lúc này mới hiểu, “Anh cho rằng tôi mang thai?”.
Người đàn ông vô cùng nghi hoặc: “Anh tưởng rằng em đến phá thai… không phải ư?”.
Vị Hi nhìn anh, quả thật dở khóc dở cười, “Anh Nguyễn, đến khoa phụ sản không nhất định để phá thai, cũng có thể khám cái khác”.
“Cái khác?”. Nguyễn Thiệu Nam mơ hồ, không hiểu.
Vị Hi lắc lắc thuốc trong tay, “Ví dụ như đau bụng kinh…”.
Nguyễn Thiệu Nam lúc này mới hiểu, nặng nề thở phào một tiếng, sau đó phì cười nhìn Vị Hi, có lẽ bản thân cũng cảm thấy việc hôm nay quả thật quá hồ đồ.
Vị Hi nhìn ngây ngốc, từ khi quen nhau tới nay, cô thấy anh giống như ngọn đuốc sống, hoàn mĩ đến mức kín kẽ hoàn toàn. Chưa từng thấy cảm xúc anh biến đổi nhiều đến vậy trong thời gian ngắn như thế.
“Anh Nguyễn…”. Trợ lí Uông Đông Dương của anh bước lên nhắc nhở, “Phóng viên đã đi theo, chúng ta đi bằng cửa sau thôi”
Nguyễn Thiệu Nam đứng im, chỉ nắm chặt cánh tay Vị Hi, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Vị Hi đột nhiên hiểu ý đồ của anh, cô túm tay anh, gần như nhìn anh cầu xin, “Không được…”.
Nhưng người đàn ông này hình như đã quyết định, chẳng cử động, chỉ càng thêm siết chặt tay Vị Hi, giống như sợ cô chạy mất.
Vị Hi lo lắng đến mức sắp rớt nước mắt.
Cuối cùng vẫn là Uông Đông Dương biết cách cứu vãn, “Anh Nguyễn, nếu anh muốn công bố quan hệ với cô Lục, có thể chờ thời cơ khác. Nơi này, tình hình này, phóng viên nhất định sẽ viết linh tinh. Hơn nữa, cô Lục còn là sinh viên, sợ rằng không tốt đối với cô ấy…”.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn Vị Hi rồi mới buông lời, “Vậy đi thôi”.
Sau khi ngồi trong xe, Vị Hi mới thở phào một hơi. Có thể do căng thẳng, gương mặt trắng bệch của cô lại hơi hồng hào.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn biểu hiện nhẹ nhõm của cô, bất giác cười lạnh lùng, “Vui như vậy ư? Không phải dây dưa với anh trước mặt truyền thông lại khiến em vui như vậy ư?”.
Vị Hi sững sờ vì câu nói của anh, thấp giọng biện bạch, “Tôi không có ý đó…”.
Nhưng Nguyễn Thiệu Nam dường như chẳng còn lòng dạ nào nghe cô giải thích, quay mặt sang hướng khác, để lại dáng nghiêng lạnh lùng cho cô.
Vị Hi thầm thở dài, lòng dạ người đàn ông này thực khiến người ta không đoán nổi, chỉ trong một phút liền trở mặt.
“Anh Nguyễn, đi đâu ạ?”. Tài xế hỏi.
Nguyễn Thiệu Nam nghĩ một chút, nhìn Vị Hi, rất lịch sự hỏi, “Anh đói rồi, đi ăn với anh nhé, có được không?”.
Vị Hi gật đầu, “Được”. Cô nghĩ một một lát rồi lại nói, “Thực ra anh không cần khách sáo như vậy”.
Nguyễn Thiệu Nam không nói gì nữa, nhiệt độ trong xe dường như hạ thấp xuống ngưỡng đóng băng. Tài xế suy nghĩ chu đáo bèn bật nhạc như muốn làm dịu không khí một chút.
Âm nhạc dịu dàng khiến tâm trạng con người dễ chịu hơn. Các môn nghệ thuật đều kết nối với nhau, người yêu thích mĩ thuật gần như không có ai không yêu âm nhạc.
Vị Hi có phần thanh thản dễ chịu, cô nhớ tới chiếc máy ghi âm Như Phi mới mua, nói thẳng ra âm nhạc hay hơn nữa phát ra từ thứ rẻ tiền cũng như tiếng bật bông mà thôi.
Vì vậy, có tiền thật tốt, đến âm nhạc cũng vô cùng êm tai.
Đột nhiên cô nhớ ra vài chuyện, thế là quay mặt sang hỏi người đàn ông bên cạnh, “Sao anh biết tôi trong viện? Anh phái người theo dõi tôi à?”.
Khóe miệng Nguyễn Thiệu Nam chùng xuống, dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi, dường như không muốn để ý đến cô, “Anh muốn hiểu đó là bảo vệ hơn”.
“Thực ra anh không cần căng thẳng như vậy. Nếu mang thai thật tôi sẽ nói cho anh biết”. Vị Hi nói.
“Thật chứ?”. Nguyễn Thiệu Nam nghiêng mặt nhìn cô.
Vị Hi cười, “Giả đấy. Như anh dự đoán, tôi sẽ phá đi mà không nói một tiếng”.
Người đàn ông cười lạnh một tiếng, vặn cằm cô, hơi thở nóng bỏng có thể đốt cháy thần kinh của người khác. Rít qua kẽ răng, anh nói: “Đến nghĩ em cũng đừng nghĩ tới.