Trong phòng làm việc của Giám đốc bộ phận thiết kế.
“Cô ta tiếp nhận thật rồi.”
Vừa kinh ngạc vừa tỏ ra không quan tâm, Sâm Minh Mỹ cầm ly cafe lên, vẻ băn khoăn: “Em vốn nghĩ cô ta rất thông minh chứ. Khổ công như vậy tiếp cận Tuyên, bây giờ vì muốn tham gia dự án này lại bằng lòng từ bỏ Tuyên sao?”.
“Vậy thì em đi khuyên cô ta.”
Xán vừa giở tài liệu, vừa thong thả nói.
“Anh đùa gì thế!”
Lườm Việt Xán một cái, Sâm Minh Mỹ nhấp một ngụm cafe, nói: “Em đã biết cô ta tiếp cận Tuyên là muốn có cơ bay lên cây biến thành phượng hoàng, chẳng có lòng tốt nào hết. Bây giờ ông muốn em ở bên Tuyên, chắc là cảm thấy không còn cơ hội nữa, nên cô ta mới xin vào dự án này”.
“Có điều…”
Sâm Minh Mỹ cau mày.
“Nếu cô ta dứt khoát đòi khoản tiền lớn thì dù cô ta sư tử mồm to đến đâu, xét công lao chăm sóc Tuyên, ông và phu nhân cũng sẽ đồng ý, tại sao nhất định muốn chui vào dự án này, gây phiền toái cho em!” Hai năm qua, cô đã đầu tư bao tâm huyết cho dự án này, bây giờ công việc chuẩn bị cũng tạm ổn bỗng dưng lại bị người khác chen vào.
“Ngốc thật!”, Sâm Minh Mỹ cười nhạo, “Cô ta tưởng, cứ vẽ ra kiểu dáng là có thể cắt được, là có tư cách cạnh tranh với em ư? Cô ta dã tâm như vậy đấy”.
“Cô ta không có cơ hội nào ư?”
Chiếc bút dừng lại, Việt Xán không ngẩng đầu, nói.
“Đúng, tuyệt nhiên không có mảy may cơ hội nào!’
Để ly cafe sang bên, Sâm Minh Mỹ trầm ngâm:
“Thị trường thời trang cao cấp dành cho nữ không lớn, một bộ thời trang may đo như vậy rẻ nhất cũng hàng vạn đồng, thậm chí mười mấy vạn đến mấy chục vạn, cho nên đối tượng khách hàng không nhiều, lại toàn thuộc tầng lớp thượng lưu.”
“Ừ”, Việt Xán gật đầu.
“Mà những quý bà, những người đẹp thượng lưu đều rất sành mắt. Nhìn chung họ thường mua trực tiếp những hãng thời trang có tiếng trên thế giới, thỉnh thoảng có may đo vài bộ thì cũng lựa chọn những hãng cao cấp nhất. Thị trường của dự án này không phải là cạnh tranh với mấy hãng trong nước, mà là trực tiếp canh tranh với những hãng thiết kế thời trang hàng đầu thế giới.”
Sâm Minh Mỹ chầm chậm lắc đầu.
“Đã có ảnh hưởng của cha em bao nhiêu năm trong giới thời trang quốc tế và quan hệ rộng rãi của em trong giới thượng lưu, vậy mà em vẫn lo không biết liệu có thành công? Huống hồ Diệp Anh không tên không tuổi, khách hàng cao cấp sẽ không bao giờ chấp nhận cô ta.”
“Em khẳng định cô ta chắc chắn thất bại?”, ký vào bản tài liệu cuối cùng, Việt Xán ngả người vào thành ghế, hỏi.
“…”, Sâm Minh Mỹ thận trọng suy nghĩ lại lần nữa, khẳng định, “Đúng!”.
“Vậy, hà tất phải nể nang?”, bước đến bên Sâm Minh Mỹ, Việt Xán cúi đầu hôn má cô, “Nếu lần này khiến cô ta thảm bại, em có thể mãi mãi loại trừ được hậu họa”.
Bị đôi môi nóng ấm của anh chạm vào, người Sâm Minh Mỹ nóng dần. Mặc dù tỏa ra khí chất đàn ông mạnh mẽ nhưng nụ hôn của anh lại mang chút thờ ơ, mơn trớn trên tai và cổ cô, khiến cô không kìm được, rên khe khẽ, nghiêng cổ chìa cho anh khoảng da thịt nhiều hơn, muốn anh hôn mạnh hơn, sâu hơn.
“A…”
Bị bờ môi khiêu khích, dẫn dụ mơn trớn dày đặc, nhưng dường như mỗi cái hôn đều chưa đến độ, Sâm Minh Mỹ rùng mình rên rỉ, quay người ôm lấy anh, ngửa cổ hôn vào môi anh!
“Suỵt…”
Anh cười gian giảo né tránh, mắt đăm đăm nhìn cô, nói: “Em là em dâu tương lai của anh, anh không dám động đến em”.
Sâm Minh Mỹ mặt vụt đỏ bừng, tức giận đấm ngực Việt Xán: “Anh đã biết như vậy! Sao còn cố tình khiêu khích em!”.
Nắm tay lại, Việt Xán ghé sát mặt cô, nhướn mày:
“Anh chẳng biết gì hết. Anh chỉ biết em không từ chối đề nghị của ông già, còn biết em ghen với Diệp Anh, bởi vì cô ta gần gũi Việt Tuyên hơn em.”
“Em ghen với cô ta?”
Sâm Minh Mỹ tái mặt.
“Cô ta chỉ là đứa con gái đầy dã tâm, vừa tham lam vừa ngu xuẩn, Tuyên cho cô ta lại gần chẳng qua là…”, nghiến răng, cô nói tiếp, “… Chẳng qua là Tuyên hận anh và em, chẳng liên quan gì đến cô ta cả!”.
“Sao?”
Việt Xán nhướn mày, cười cười.
“Minh Mỹ, em không tham lam sao, em muốn có anh, nhưng nhìn thấy cô gái khác bên cạnh Tuyên, lại không chịu nổi. Chẳng lẽ em muốn hai anh em chúng tôi đánh nhau vì em, em mới hài lòng?”
“Anh nói gì vậy?”
Minh Mỹ tức tái mặt, giật mạnh tay khỏi tay anh.
“Anh mà cũng nói em như vậy! Em một lòng với anh, anh không hiểu sao? Vì anh em đã cãi nhau với cha, đã làm ông không vui, làm bác gái cũng ghét em. Em không thích cô Diệp Anh kia, em ghét tâm địa cô ta, chỉ lo Tuyên bị lừa. Em… em…”
Môi trắng nhợt, cô ngây người nhìn Việt Xán:
“… Có lúc em rất sợ, luôn cảm thấy, anh không yêu em. Anh chỉ vì không thích bác gái nên cố tình quyến rũ em, anh chỉ muốn cướp em để chọc tức bác gái.”
Giọng cô mỗi lúc càng nhỏ,
“Thậm chí anh chưa hôn em…”
Đây là một tâm bệnh của Minh Mỹ.
Bất luận trong bầu không khí lãng mạn đến đâu, thậm chí cô bất chấp e dè nữ tính, chủ động hôn môi Việt Xán, anh đều nhẹ nhàng lảng tránh, nhiều nhất cũng chỉ hôn má, tai và cổ cô. Việt Xán cơ hồ không ham muốn cơ thể cô, bất luận cô dùng trang phục gợi cảm thế nào, thể hiện ám hiệu ra sao, Việt Xán đều cười cười, tỏ vẻ không hiểu.
Còn cô cũng chưa thực sự động chạm đến cơ thể Xán.
Có lúc ham muốn thôi thúc, cô muốn cởi khuy áo anh, dẫu chỉ vuốt ve lồng ngực anh, anh lại cười gian giảo, nắm tay cô, hôn ngón tay cô, khiến cô không thể tiếp tục.
Cô yêu anh.
Cô biết mình vô cùng si mê anh.
Nhưng, anh cơ hồ như thích cô, cũng lại chỉ như mơn trớn, khiêu khích cô, xem cô rốt cuộc yêu anh đến mức nào.
“Thì ra em quan tâm chuyện đó.”
Miệng hơi nhếch, Việt Xán vuốt ve má cô, giọng khàn khàn như có ma lực cám dỗ, nói: “Nhưng, biết làm thế nào? Anh đã quyết định thủ thân như ngọc, vì một người duy nhất anh yêu”.
“Người duy nhất anh yêu là ai?”
Minh Mỹ vừa hận vừa mừng, đưa mắt lườm Việt Xán.
“Em nói xem.”
Minh Mỹ lao vào lòng anh, Việt Xán tỳ cằm lên đầu cô, giọng dịu dàng, hai mắt lại nhìn ra ánh sáng rực rỡ ngoài cửa sổ, nhắc lại lần nữa…
“Em nói xem?”
Chập tối, tại biệt thự họ Tạ.
“Mười giờ hai mươi phút tối bốn ngày trước, Tạ phu nhân nói chuyện với Diệp tiểu thư ở phòng sách. Bốn giờ chiều ba ngày trước Tạ lão thái gia gặp Diệp tiểu thư tại quán trà ‘Hòa Phong’”, Tạ Bình đọc cuốn sổ ghi chép trong tay, “Chín giờ sáng hôm nay, trong cuộc họp hội đồng quản trị, Tạ phu nhân tuyên bố Diệp tiểu thư tham gia dự án thiết kế thời trang cao cấp dành cho nữ. Hai giờ chiều, Tracy trợ lý thiết kế của Diệp tiểu thư cho khởi công sửa chữa cửa hiệu, thiết kế sửa chữa do chính Diệp tiểu thư vẽ”.
“Ừ.”
Ngồi dựa người lên đầu giường, Việt Tuyên điềm nhiên lắng nghe.
“Căn hộ ở trung tâm thành phố đã được sang tên Diệp tiểu thư”, Tạ Bình cau mày, “Xem ra Diệp tiểu thư đã đồng ý với Tạ lão thái gia và Tạ phu nhân, không lâu nữa sẽ chuyển khỏi nhà họ Tạ”.
Việt Tuyên cảm thấy mệt mỏi.
Tường vi đỏ ngoài cửa sổ đã nở từ lâu, trong ánh hoàng hôn, có những cánh hoa đã héo tàn.
“Ngoài ra”, Tạ Bình do dự, “Về mối quan hệ giữa Thái Na và Diệp tiểu thư, tôi cũng tra ra được một ít. Bảy năm trước trong một lần ẩu đả, do đánh chết người, Thái Na bị…”.
“Ai bảo cậu đi điều tra!”
Việt Tuyên ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm khắc.
“…”
Tạ Bình vội im bặt.
Từ lúc Nhị thiếu gia bị thương, Tạ Bình luôn bí mật bảo vệ. Trong buổi dạ tiệc mừng thọ hôm đó, đứng ở một chỗ khuất gần hai người, anh đã nghe được những câu Thái Na nói với Diệp Anh ngay trước mặt Nhị thiếu gia, liền lập tức điều tra quan hệ giữa Thái Na và Diệp Anh. Thái độ khác thường của Nhị thiếu gia đối với Diệp Anh, anh đã nhìn thấy hết. Nhưng hơi hướng mờ ám phức tạp toát ra từ con người Diệp Anh khiến anh không yên tâm.
“Từ nay”, Việt Tuyên nghiêm giọng, “Bất kỳ chuyện gì liên quan đến A Anh, cậu không được tự ý điều tra”.
“…”
“Rõ chưa!”
“Nhưng…”, Tạ Bình do dự.
“Nếu không, cậu sẽ bị điều đi Mỹ, không được về nước nữa”, Việt Tuyên nhắm mắt khẽ nói.
“Nhị thiếu gia!”
Tạ Bình sửng sốt, anh biết, Nhị thiếu gia mặc dù bình thường, tính tình xem ra rất ôn hòa, nhưng chuyện gì một khi đã quyết, tuyệt đối không thay đổi.
“Vậy, Nhị thiếu gia, có chuyện tôi nhất định phải nói.”
Sắc mặt lạnh dần, Tạ Bình nói.
Từ nhỏ anh đã được lựa chọn làm vệ sỹ của Nhị thiếu gia. Tất cả những gì đã học, đã được huấn luyện đều là để bảo vệ an toàn cho Nhị thiếu gia. Anh biết trong lòng Nhị thiếu gia, Diệp tiểu thư có vị trí đặc biệt, cho nên sau khi nhận được báo cáo về chuyện đó, anh luôn do dự không biết có nên báo cho Nhị thiếu gia biết hay không?
“Nếu như sau khi nghe báo cáo, thiếu gia vẫn không cho tôi điều tra Diệp tiểu thư, tôi sẽ nghiêm chỉnh chấp hành mệnh lệnh của thiếu gia.”
Tạ Bình nói.
Việt Tuyên cau mày, rất lâu sau, lên tiếng:
“… Nói đi.”
“Buổi tiệc mừng thọ, sau khi thiếu gia và Sâm tiểu thư đi khỏi, chỉ còn Đại thiếu gia và Diệp tiểu thư trong phòng”, Tạ Bình nhìn xuống nền nhà, “Hai người họ đã xảy ra tranh cãi, Đại thiếu gia cưỡng bức hôn Diệp tiểu thư, do khoảng cách quá xa, không thể nghe được hai người nói gì, nhưng người của tôi cũng nghe bập bõm, anh ta nói, Đại thiếu gia và Diệp tiểu thư chắc chắn từng quen nhau, câu nói rõ nhất có thể chứng minh…”.
“Đủ rồi!”
Một cơn ho bột phát, Việt Tuyên bật ho, đỏ bừng hai má, rất lâu mới dịu đi. Đêm đó cô cười rất tươi, ngoan ngoãn như con mèo nép vào anh ngủ, ngón chân thon nhỏ chà sát hai bắp đùi trắng xanh, hơi lạnh của anh. Chỉ có điều cô không thể nhìn thấy vết rách bị cắn ở môi dưới của cô.
Màu đỏ trên má tan đi.
Mặt anh trở lại mệt mỏi, trắng bệch.
“Tôi biết, cậu không cần nói nữa”, Việt Tuyên chậm rãi, hàng mi dài che đi ánh mắt, “Chuyện của Diệp tiểu thư, cô ta tự biết chừng mực, cậu khỏi phải lo”.
“… Vâng.”
Yên lặng một lát, Tạ Bình trả lời.
“Diệp tiểu thư.”
Bên ngoài có tiếng cô y tá, liền sau đó hai tiếng gõ cửa liên tiếp, kiểu gõ cửa của riêng Diệp Anh.
“Mời vào!”
Nặng nề ngồi dậy, Việt Tuyên nhìn ra cửa.
“Hình như không khí có gì không ổn”, hơi nhăn mũi, Diệp Anh nở nụ cười rất đáng yêu đi vào, trong tay cầm túi giấy, nhìn Tạ Bình, lại nhìn Việt Tuyên, “Hai người vừa cãi nhau phải không?”.
“Diệp tiểu thư.”
Tạ Bình chào cô, mặt không biểu cảm đi ra.
“Anh ta không thích em.”
Quay đầu nhìn mãi cánh cửa vừa khép, Diệp Anh khoát một cử chỉ bất lực, sau đó cười như không có chuyện gì xảy ra. Ngồi bên mép giường, cầm tay anh lắc lắc, vui vẻ đùa:
“Nhưng chỉ cần anh thích em là được.”
Việt Tuyên cười nhạt, vẫn để tay cho cô nắm.
“A, anh ta làm anh bực mình thật ư?”, cô nghiêng đầu, lo lắng nhìn anh, “Mặc dù không biết hai người có chuyện gì, nhưng Tạ Bình là người thẳng tính, nói gì sai anh đừng bận tâm, anh ta và Tạ Phố là những người thật lòng quan tâm đến anh”.