“… Cho dù con có thể tha thứ cho Minh Mỹ”, một lát sau, Tạ Hoa Lăng chau mày, “Nhưng bản thân nó cũng chưa chắc đồng ý, dạo đó nó mặt dày, nhất định đòi hủy hôn với Tuyên, bây giờ đâu dễ dàng từ bỏ đồ con hoang kia để lấy Tuyên”.
Chiếc tẩu tráng men màu sắc rất đẹp, Tạ Hạc Phố hài lòng ngắm nghía, gật gù: “Minh Mỹ đúng là đứa hiểu biết”.
Tạ Hoa Lăng mặt cau có, bà không lạc quan như cha, nhưng so với Minh Mỹ, một người bao dung nhẫn nại như Diệp Anh mà bà có trong tay càng không thể chấp nhận.
“Cha, chắc cha đã xem báo cáo điều tra vụ tai nạn của Tuyên!”, nói đến đây, hỏa khí của Tạ Hoa Lăng lại bùng phát, “Vụ tai nạn là có tay chân của Việt Xán nhúng vào, không còn nghi ngờ gì nữa! Con không hiểu tại sao cha vẫn để mặc nó! Tại sao vẫn chưa đuổi cổ nó đi!”.
“Đuổi nó đi, lấy ai điều hành Tạ thị”, Tạ Hạc Phố nhìn con gái, “Con ư? Cha cũng từng để con làm, kết quả thế nào?”.
Tạ Hoa Lăng cứng miệng.
“Hay là con định để Tuyên tiếp quản toàn bộ, con thấy sức khỏe của nó có kham nổi không?”, nhìn con gái ấu trĩ như vậy, giọng nói của Tạ Hạc Phố có chút bực bội.
“Có thể tìm một giám đốc chuyên nghiệp lại ưu tú, chỉ cần trả thù lao thật cao, lo gì không tìm được người giỏi!”, Tạ Hoa Lăng rõ ràng đã từng nghĩ đến vấn đề đó, “Hơn nữa, cha cũng có thể đứng ra, đợi khi sức khỏe Tuyên tốt hơn…”.
“Mấy năm Xán tiếp quản công ty, nghiệp vụ mở rộng gấp năm lần, lợi nhuận tăng bảy lần”, Tạ Hạc Phố ngắt lời bà, “Tìm đâu ra giám đốc chuyên nghiệp nào khá hơn nó? Cha già rồi, giang sơn này cha không lo được nữa”.
“Nhưng Xán lòng lang dạ sói! Trong thâm tâm vẫn ngấm ngầm ôm hận với Tạ thị, nó ở lại đây không phải để phát triển Tạ thị, mà là để hủy hoại Tạ thị, là để báo thù!”, Tạ Hoa Lăng càng phẫn nộ, “Cha, cha nuôi ong tay áo rồi! Nhất định phải đuổi Việt Xán trước khi thế lực của nó bành trướng hơn nữa, buộc nó phải cút khỏi Tạ thị! Vả lại, nó có tư cách gì mang họ Tạ, nó vốn không phải là người của Tạ gia, nó chỉ là đứa con hoang của Việt Triệu Huy với con đàn bà đê tiện đó, không hề có một giọt máu của Tạ gia!”.
Màn đêm vẫn như vậy.
Trong phòng đã thay một chiếc giường đôi cực rộng, đủ để hai người có thể xoay mình thoải mái, không ảnh hưởng đến nhau. Rót trà cho Việt Tuyên, nhìn anh uống, Diệp Anh giúp anh thay áo, lau người cho anh. Khi cô định massage toàn thân cho anh, sau suốt buổi tối phải chịu đựng không khí ồn ào của bữa tiệc…
Việt Tuyên từ chối.
“Ngủ đi.”
Giọng anh bình thường, nhưng không hiểu sao lại có gì lạnh giá xa cách. Sau đó, trong tấm chăn mỏng anh từ từ xoay người, quay lưng về phía cô, cơ hồ như đã ngủ.
Nhẹ nhàng nằm xuống bên Việt Tuyên, kéo tấm chăn mỏng lên người, Diệp Anh nhìn trần nhà trong bóng tối. Lâu lắm rồi không như thế, anh đột nhiên lạnh nhạt giống như cô là người lạ.
Là do tin về hôn lễ vừa công bố trong tiệc mừng thọ sao?
Cô thầm suy nghĩ.
Sâm Minh Mỹ đã nói chuyện gì với anh. Cô ta một lần nữa cầu xin anh từ bỏ hôn ước, hay chuyện gì khác? Hay là tình cảm của anh đối với Sâm Minh Mỹ sâu sắc hơn cô tưởng, hay là anh muốn cô nhận ra mà tự nguyện rút lui. Quả thực nếu tháng sau anh kết hôn với Sâm Minh Mỹ thì sự hiện diện của cô đúng là không hợp lý.
Trên trần nhà thấp thoáng in bóng tường vi ngoài cửa sổ.
Cô nhắm mắt.
Đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.
Cho dù kế hoạch chu toàn đến mấy, cũng sẽ gặp những tình huống ngoài dự liệu. Cô không ngờ Tạ lão thái gia lại tuyên bố hôn lễ của Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ. Cô không thể phán đoán sự tiếp nhận và yêu thích bất ngờ của Việt Tuyên đối với mình, rốt cuộc có mấy phần thật, còn Việt Xán…
Việt Xán…
Nhắm chặt mắt, những chuyện trong quá khứ cừ từng mảng từng mảng lướt qua đầu, tường vi đêm đầu tiên nở rộ ngoài cửa sổ, cánh hoa trắng muốt, mùi máu tanh ngập trời, như mơ như ảo. Máu tanh đỏ lòm như biển máu nhấn chìm tất cả, không nhìn thấy gì hết, chỉ có một con dao trong tay!
Một con dao.
Một con dao.
Mùi máu tanh bắn lên mặt cô, hơi nóng, cũng bắn lên môi cô….
Run run.
Mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa, mở mắt, trên trần nhà vẫn thấp thoáng bóng tường vi, Diệp Anh biết mình lại gặp ác mộng. Cô thở sâu một hơi, lòng hoang mang, nằm ngửa nhìn trần nhà, mãi mà thấy người vẫn chưa hết run.
Cô kinh hãi ngoái đầu…
Trên chiếc gối trắng muốt bên cạnh, Việt Tuyên sắc mặt trắng như sáp, cơ rút đang từ từ phát tác, anh nắm chặt nắm đấm, mồ hôi thấm ướt ga giường, run run từng cơn, lồng ngực phát ra những tiếng “khè khè” kinh hoàng, môi tím ngắt.
Màn đêm đen kịt.
Như không nhận ra bất cứ điều gì.
“Đuổi Xán khỏi Tạ thị?”, Tạ Hạc Phố nhìn con gái, ánh mắt băn khoăn, “Hoa Lăng, cho dù bản thân con quên, nhưng sự thực con cũng từng nhận lời Triệu Huy trước khi anh ta qua đời, cha cũng chưa quên. Một đời Tạ Hạc Phố này không hẳn là người tốt, nhưng những gì đã hứa với người sắp chết, cha không thể nuốt lời”.
Tạ Hoa Lăng bối rối.
“Còn chưa nói năm xưa giữa con và Triệu Huy rốt cuộc ai sai nhiều hơn. Cho dù Triệu Huy trăm sai, vạn lỗi với con, nhưng anh ta đã chết thì cũng coi như tạ tội với con rồi”, Tạ Hạc Phố thở dài.
Việt Triệu Huy nhà nghèo, ngay từ trung học đã do một tay ông giúp đỡ. Sau khi tốt nghiệp trường đại học danh tiếng của Mỹ thì được vào làm việc ở Tạ gia, thể hiện năng lực khai thác quản lý xuất sắc, tuổi còn trẻ đã được đề bạt làm phó tổng giám đốc. Do chỉ có một đứa con gái chẳng có tài cán gì, ông ngầm suy tính sẽ để Triệu Huy làm giám đốc chuyên nghiệp quản lý toàn bộ Tạ thị, hoặc là nhận anh ta làm con nuôi.
Nhưng người tính không bằng trời tính.
Con gái vừa gặp đã thích Triệu Huy, dứt khoát theo đuổi anh ta bằng được. Thâm tâm ông cũng rất thích người trẻ tuổi tài năng đó, liền dùng một số biện pháp tác thành cuộc hôn nhân này.
Nhưng không ngờ kết cục là một bi kịch.
“Chính con đã hứa với anh ta, coi Việt Xán như con đẻ, đối xử với Việt Xán như Việt Tuyên, có quyền thừa kế như nhau.” Tạ Hoa Lăng lạnh lùng hừ một tiếng, hồi đó lẽ ra bà không nên mềm lòng như vậy, do hối hận và hoảng sợ, nhất thời đã nhận lời hứa với Việt Triệu Huy lúc anh ta lâm chung, “Nhưng, chuyện đó hoàn toàn không thể!”.
“Đứa con hoang của con đàn bà đê tiện, giọt máu hoang của một kẻ không hề có huyết thống với Tạ gia, sao có thể ngang bằng với Tuyên của con! Ấy là chưa nói nó lòng lang dạ sói, mấy lần làm hại Việt Tuyên, lần này lại suýt lấy mạng của Tuyên!”
Tạ Hoa Lăng phẫn nộ.
“Con nhất định phải đuổi nó đi! Con nhất định phải cho nó trắng tay cút khỏi đây như một kẻ nghèo kiết xác! Con phải khiến nó hối hận! Con phải buộc nó quỳ trước mặt con! Cho dù thất hứa với người chết sẽ bị quả báo con cũng dám một mình gánh chịu!”
“Câm mồm!”
Tạ Hạc Phố cau mày mắng, rồi lại thở dài:
“Có lẽ Triệu Huy đã sớm liệu con sẽ làm như thế, cho nên trước đó đã đem toàn bộ cổ phần của nó trong Tạ thị sang tên cho Xán.”
“Cái gì?!”, Tạ Hoa Lăng kinh hãi, “Toàn bộ cổ phần sang tên cho Xán, không cho Tuyên một chút nào ư?! Hắn lại thiên vị đứa con hoang như vậy! Cha, tại sao cha không nói với con!”.
Tạ Hạc Phố nhìn con gái.
Tạ Hoa Lăng khinh bỉ nói:
“Cho dù Việt Triệu Huy chuyển hết cổ phần của anh ta cho Việt Xán cũng chẳng đáng là bao, không đáng lo.”
“Tổng cộng là…”, Tạ Hạc Phố nói ra một con số.
Tạ Hoa Lăng mặt biến sắc, kinh hãi kêu lên:
“Sao có thể?! Việt Triệu Huy chẳng qua là kẻ làm thuê cao cấp, lại thêm anh ta được nhận làm con rể rồi lấy thêm được ít cổ phần, tổng cộng cũng không thể nhiều như vậy! Đồ lòng lang dạ sói! Cha con một duộc! Uổng cho con vẫn tưởng anh ta thanh cao, thì ra lén nuốt nhiều cổ phần của Tạ thị như thế!”
Bà phẫn nộ đi đi lại lại.
“Sớm biết thế này, con đã không mềm lòng với Việt Triệu Huy và con đàn bà đê tiện đó! Đê tiện, tất cả bọn chúng là lũ đê tiện!”
“Hơn nữa những năm qua, luôn có người âm thầm thu mua cổ phần của Tạ thị”, bỏ chiếc tẩu trong tay xuống, Tạ Hạc Phố đến bên cửa sổ, sắc đêm ánh lên mớ tóc bạc của ông, “Chưa tra ra hành tung của ai, nhưng những cổ phần đã thu mua tổng cộng cũng đủ làm lung lay nền móng của Tạ thị”.
“Cha!”
“Hoa Lăng”, Tạ Hạc Phố thở dài, “Từ nhỏ cha đã quá nuông chiều, khiến con trở nên ngang ngược độc đoán, nhưng bây giờ rốt cuộc con không còn nhỏ nữa, mọi chuyện nên vì lợi ích toàn cục. Tạ thị tồn tại mấy trăm năm là dựa vào đoàn kết một lòng, mặc dù Xán là con riêng của Việt Triệu Huy nhưng dù sao năm xưa con đã thừa nhận nó, những năm qua nó điều hành Tạ thị khá tốt. Tạ thị đến thế hệ Việt Tuyên, nhân lực mỏng, Tuyên sức khỏe lại kém, nên chung vai góp sức với nó, hơn tạo thêm thù kẻ hận với nó”.
“Nhưng dù con chịu tha cho Việt Xán, nó cũng không tha cho con.”
Tạ Hoa Lăng sắc mặt thê lương.
“Cha, chừng nào cha còn sống, Việt Xán còn có thể yên phận, nhưng nói một câu bất hiếu, một ngày kia nếu cha không còn, con sợ nó sẽ nuốt chửng con và Tuyên.”
“Yên tâm, Tuyên không yếu đuối như con tưởng đâu”, mái tóc bạc trắng ánh màu đêm, Tạ Hạc Phố thở dài, “Chỉ có điều sức khỏe không tốt, nếu không… haizzz, tóm lại con phải nhớ, không nên chọc tức Xán. Coi như là vì Tuyên, cho nó thêm ít thời gian dưỡng bệnh”.
Đêm khuya dần.
“… Mặc tôi…”
Môi tím lịm, người liên tục co giật, Việt Tuyên nói ngắt quãng. Nhưng cơn đau kịch phát càng khiến anh không thể thở, những tiếng rít từ trong cổ càng nhanh, càng đáng sợ, mái tóc đen đẫm ướt mồ hôi.
Không suy nghĩ nhiều, Diệp Anh vội ấn chuông gọi người. Người đầu tiên xông vào là Tạ Bình, sau đó hai y tá đặc biệt canh chừng 24/24 ngoài cửa cũng đi vào. Mở cửa thông gió, một y tá lấy thuốc, một y tá xoa bóp hai chân co rút của Việt Tuyên. Diệp Anh đỡ anh ngồi dậy, vuốt dọc sống lưng, làm dịu cơn khó thở.
“Khè…”
“Khè…”
Ôm Việt Tuyên từ phía sau, tay cô chạm vào lưng anh đang run lẩy bẩy, ướt đầm mồ hôi lạnh, cơ hồ sinh mệnh anh như sợi dây đàn, có thể đứt bất cứ lúc nào. Mặt anh trắng bệch, nhưng hai má lại đỏ hồng khác thường, đầu anh mềm oặt ngả trên vai cô, bất giác cô ôm chặt anh, dùng hết sức ôm thật chặt.
“Nhị thiếu gia!”
Tạ Bình luống cuống.
Cơ hồ như một thế kỷ trôi qua.
Cơn đau giảm dần, Việt Tuyên yếu ớt nhắm mắt, người dựa vào vai cô hơi thả lỏng một chút, tiếng thở cũng không còn rít lên, đáng sợ như vừa rồi. Tạ Bình đưa khăn bông, Diệp Anh thận trọng lau mồ hôi trên trán và cổ cho Việt Tuyên.
Thấy tình hình ổn định, hai y tá lui ra. Tạ Bình mặc dù chưa yên tâm nhưng biết Nhị thiếu gia cần yên tĩnh, cũng lặng lẽ nhìn Diệp Anh rồi từ từ đi ra.
Người Việt Tuyên rất lạnh.
Diệp Anh đỡ lưng anh, nhẹ nhàng đặt anh trở lại gối. Cô do dự một lát, bởi ga giường, vỏ gối, chăn, áo ngủ đều ướt đẫm mồ hôi, sẽ rất khó chịu. Vậy là cô nhẹ nhàng giải thích với anh, lật anh nghiêng sang một bên, thay xong, lại lật thay bên kia.
Gối, ga, chăn tất cả đều khô ráo thơm tho.
Cô mang đến một bộ đồ ngủ sạch sẽ, cúi người chuẩn bị thay cho anh, nhưng phát hiện anh đang lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt khó hiểu.
Diệp Anh ngây người.
“Sao thế?”
Một cách vô thức, cô chạm tay lên trán anh, lo lắng vừa rồi ra quá nhiều mồ hô