Bờ cát vàng trải dài, hàng dừa xanh bát ngát, từng vạt lớn hoa tươi nở rộ, tấm lụa trắng lất phất bay theo gió, không khí tỏa hương thơm của tinh dầu hoa hồng, đằng xa có tiếng hót của một loài chim biển nào đó. Những ngón tay mềm mại di chuyển chầm chậm trên làn da trắng mượt, người trị liệu ôn tồn nói:
“Tạ phu nhân, gần đây khí sắc của phu nhân rất tốt, mịn màng hồng hào, không thua kém làn da của các cô tuổi đôi mươi, phu nhân thật khiến người ta ghen tỵ.”
Nằm trên giường massage, Tạ Hoa Lăng gối đầu lên cánh tay.
Đã hơn năm mươi tuổi, nhưng trên mặt bà vẫn không hề có nếp nhăn, da toàn thân cũng cơ hồ không có bất kỳ dấu hiệu lão hóa nào. Gió biển mát dịu ù ù bên tai, ánh nắng trải dài trên bãi cát, cây xanh và hoa tươi, nghĩ đến những việc hài lòng lần lượt ghé thăm trong mấy ngày gần đây, bà cảm thấy cuộc sống dường như chưa bao giờ viên mãn đến vậy.
Phía xa, Thẩm Vệ nhìn tập tư liệu trong tay, lại nghe người đứng cùng đó nói nhỏ mấy câu, gật đầu, thong thả đi đến chòi massage:
“Phu nhân, có tin của Nhị thiếu gia.”
“Đem lại đây.”
Tạ Hoa Lăng không chút ngại ngùng, vội với tay ra lấy, bức màn mỏng trắng muốt bao quanh chòi massage dập dờn ẩn hiện, bộ ngực đầy đặn, sung mãn của bà hơi lộ ra. Trong tập tài liệu có một trang viết chi tiết về lịch trình mấy ngày gần đây của Nhị thiếu gia, bà đọc lướt một lần, lập tức cau mày.
Đọc lại lần nữa, trong tập báo cáo còn có mấy bức ảnh.
Gần như tất cả đều chụp trong các buổi công diễn thời trang ởParis.
Ánh đèn loang loáng, huyền ảo.
Luôn có một cô gái đứng cạnh anh. Trong hầu hết các buổi trình diễn thời trang, hai người luôn ngồi cạnh nhau, không rời một bước.
* * *
Ngày Mười tám tháng Ba.
Mọi thứ tiến triển có vẻ thuận lợi hơn cô mong đợi.
Paris.
Buổi trưa, mặt trời tỏa nắng ấm áp.
Những chùm nước vọt lên từ đài phun long lanh tuôn trào. Trên quảng trường trung tâm, từng bầy chim bồ câu ào ào vỗ cánh bay lên, rồi lại sà xuống. Trên ghế băng, Việt Tuyên mặc một chiếc áo len dày màu đen, đôi mắt khép hờ, hàng mi thanh thấu như một nét vẽ rủ trên gương mặt tuấn tú như đang ngủ.
Ở phía đầu kia của ghế băng.
Diệp Anh đang chăm chú vẽ, ánh mặt trời vàng hoe ấm áp, những con bồ câu trắng béo mẫm đi qua đi lại, một bức tranh thanh bình và yên tĩnh. Mỉm cười, cô vẽ thêm một hình người vào đó, anh mặc áo khoác nỉ màu be, bên trong là áo sơ mi màu tro nhạt, ngồi khụy một chân trước đàn bồ câu, cảnh tượng quá đỗi đầm ấm.
Lần này cô vẽ tranh màu nước.
“Trước đây đúng là em đã sai.”
Vẽ xong nét cuối cùng, cô quay sang mỉm cười nhìn anh. Việt Tuyên mở mắt, thờ ơ nhìn phác họa trong tay cô.
“Ngay cả khi có thiết kế tốt, nếu lựa chọn không đúng chất liệu vải, cũng rất khó có được hiệu quả hoàn mỹ. Tranh sơn dầu không hợp với anh, loại phù hợp nhất với khí chất của anh phải là tranh thuỷ mặc, khoáng đạt, mạnh mẽ, nhìn có vẻ đơn giản nhưng vô cùng hàm súc.”
Cô tán dương.
Thấy mặt anh vẫn thờ ơ, cô hơi bực mình, nhưng không nản lòng mà mỉm cười chìa bức vẽ trong tay đến trước mắt anh:
“Tiếc là trình độ vẽ tranh thủy mặc của em quá nông cạn, nhưng màu nước xem ra cũng không tồi, hơn nữa lại rất tươi trẻ giàu sức sống. Anh có thích trang phục trong bức vẽ này không? Em nghĩ anh có thể thử mặc một màu gì đó khác ngoài màu tối, mặc dù anh mặc màu tối rất đẹp.”
Phía trên tập tranh có in một đóa tường vi nhỏ màu bạc, ánh mắt Việt Tuyên dừng lại trên đó vài giây, rồi đẩy bức tranh ra.
“Về thôi.”
Âm thanh phát ra đều đều không cảm xúc, anh chuẩn bị đứng dậy khỏi ghế băng.
“Này!”
Nắm tay anh kéo lại, Diệp Anh giữ chặt, khiến anh không thể đi được. Gắng hết sức, cương quyết giữ chặt, cuối cùng anh cũng từ từ ngồi trở lại trên ghế.
“Tạ thiếu gia, anh như thế này quả rất dễ thương…”, vẫn giữ tay, cô ghé sát gần, mặt tươi cười, nói vào tai anh, “Cho dù anh không thích em, cũng đừng thể hiện quá rõ như vậy, anh còn không cả muốn nghe em nói ư”.
Việt Tuyên nhíu mày.
Tiếng nói của cô vẫn vang bên tai, giọng ngọt ngào ấm nóng, thoảng mùi hương thơm, như mời gọi, lại như ngây thơ đến vô tư.
“Nhưng thật ra, rõ ràng anh không ghét em đến vậy”, cô cười, thì thầm bên tai: “Anh bị bệnh hen, không thể tiếp xúc với mùi nhựa thông, nhưng lần đầu tiên gặp em, cả người em đầy mùi nhựa thông, anh cũng không đẩy em ra. Hôm trời mưa, anh cũng không từ chối, để em lên xe”.
“Buổi tối hôm em hôn anh, anh cũng không…”
Vẫn nắm tay anh, hơi thở rất gần, đôi đồng tử đen láy nhìn anh, cơ hồ mắt cô chỉ nhìn thấy duy nhất một mình anh.
“… Nhưng em không hiểu, tại sao anh lại tỏ ra lạnh lùng đến vậy, tại sao mắt anh trông mệt mỏi đến vậy, tại sao trong đó tuyệt nhiên không một chút ham muốn, không có ánh sáng, không có hứng thú với tất cả đến vậy…”
Việt Tuyên thản nhiên, nói:
“Diệp tiểu thư, nếu cô không thể giữ đúng chừng mực, thì điều tôi đồng ý với cô dạo trước, kết thúc ở đây.”
Ồ, phải, cô đã đồng ý với anh.
Anh đưa cô đến tham dự những show thời trang lớn của tuần lễ thời trang Paris với điều kiện cô phải biết chừng mực, không được làm ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, phá vỡ sự riêng tư của anh.
Mấy ngày gần đây, được theo anh tham dự show thời trang của một vài nhãn hiệu hàng đầu, cô cảm thấy như rơi vào núi vàng núi bạc trong chuyện cổ tích. Có rất nhiều thiết kế xuất sắc, rất nhiều ý tưởng độc đáo, kỳ diệu của các thiên tài, khiến cô được mở mang tầm mắt rất nhiều.
Xem trực tiếp những bộ sưu tập thời trang hoàn toàn khác hẳn xem trên tạp chí và truyền hình. Chất liệu vải, kiểu dáng thiết kế và xúc cảm khi các người mẫu đi ra, tuyệt đối không đơn giản chỉ dựa vào tưởng tượng có thể cảm nhận được.
Mặc dù lúc nhỏ cô đã từng…
Nhưng giờ đây có thể được cảm nhận mọi thứ ở khoảng cách gần nhất, tất cả đều do anh mang lại.
Buổi tối trời mưa đó, cô không ngờ anh có thể dễ dàng đồng ý lời đề nghị của cô, cũng không ngờ anh sẽ giữ cô lại, bảo cô vào ở trong khách sạn Bốn Mùa, hưởng thụ cuộc sống xa hoa này. Số tiền chuẩn bị cho chuyến đi Paris đã cạn kiệt, mấy ngày trước đó cô đã phải ngủ trong công viên.
Có lần, cô thầm dự đoán những tình huống có thể xảy ra, cả tốt nhất và xấu nhất. Nhưng bước tiến triển trước mắt đã vượt xa dự đoán lạc quan nhất cô từng nghĩ đến.
Lẽ nào anh thật sự quan tâm đến đến cô?
Cô thầm suy đoán.
Nếu không, với tính cách thờ ơ như vậy, sao anh có thể dễ dàng để cô đến gần, thậm chí khi cô cố tình hôn anh trắng trợn như vậy, anh cũng không đẩy cô ra.
Đương nhiên cô hy vọng anh có thể thích cô.
Như thế kế hoạch sau này của cô càng dễ thực hiện.
Có điều, cô cười, tự giễu mình.
Dù cô cố làm ra vẻ si tình nhưng cũng không dám làm những điều như đã nghĩ. Ánh mắt anh nhìn cô như thể tuyệt nhiên không bận tâm, không bận tâm cô từng hôn anh, cũng không bận tâm cô đang nắm tay anh, anh tuyệt nhiên không chút bận lòng.
Có lẽ anh vì cô gái đó.
Cô gái như đóa hoa bách hợp, cô gái khi đối diện với những người đàn ông khác, đáy mắt như có ánh sao dịu dàng.
Nhưng không hề gì.
Chỉ cần sự việc tiến triển theo hướng cô dự tính, chỉ cần cô từng bước, từng bước tiếp cận, vậy là quá tốt rồi.
“Anh không để ý sao? Vị khách du lịch vừa rồi, người đàn ông đó trông như tay săn ảnh, mấy ngày nay anh ta đều đi theo chúng ta, thậm chí ngay bây giờ, nhìn kìa, người ở phía trước chếch bên phải mấy cô bé học sinh ấy, anh ta không chụp cảnh chim bồ câu, mà là đang chụp anh đấy.” Vẫn nắm tay Việt Tuyên, Diệp Anh hơi nhích ra một chút, dựa lưng vào ghế băng, đôi mắt đen như màu đêm, liếc xéo về phía anh cười bẽn lẽn, “Ăn lộc của anh, em đương nhiên phải chia sẻ khó khăn với anh chứ. Anh muốn diễn cảnh thân mật với em, vậy cần phải làm giống hơn một chút”.
Việt Tuyên khẽ ho nhẹ mấy tiếng, ánh mắt mệt mỏi.
“Tay anh lạnh quá.”
Đã ủ lâu như vậy, tay anh vẫn lạnh, cô dứt khoát nắm tay anh, dùng tay mình ủ ấm cho chúng, cười cười nói:
“Có thể thấy cuộc sống trong gia đình giàu sang quyền quý cũng không thoải mái gì, đi đâu cũng có người theo dõi ghi chép, rõ ràng có ít nhất hai người đi theo anh, chẳng trách anh mệt mỏi đến vậy.”
Đêm khuya.
Chiếc du thuyền sang trọng lướt vun vút, nước rẽ ra từ phía đuôi thuyền tung lên những con sóng bạc trắng xóa. Không trăng không sao, qua ánh đèn trong ca bin tỏa sáng, chỉ nhìn thấy phần lưng của người đàn ông trẻ. Anh ta nhìn đăm đăm mặt biển phía trước, nét mặt hoàn toàn không cảm xúc. Chiếc du thuyền chạy hết công suất, gió biển lồng lộng ào vào qua cửa sổ, ca bin lạnh buốt.
Điện thoại di động báo có tin nhắn.
Màn hình lóe sáng.
Chiếc điện thoại này có rất ít người biết số.
Thuyền trưởng thay anh ta tiếp tục lái tàu, người đàn ông trẻ ra khỏi ca bin. Tay dựa lan can, mặt hướng ra biển đêm bao la, gió mặn nồng thông thốc làm mái tóc rối bù, khuôn mặt anh ta khuất trong bóng tối. Rất lâu sau, người đàn ông trầm giọng gọi:
“Tạ Phong.”
“Dạ.”
Một thanh niên rất điển trai lặng lẽ xuất hiện bên cạnh anh, hơi cúi đầu, vẻ mặt có phần bối rối, nói:
“Nhị thiếu gia gần đây thái độ rất khác lạ, thường xuyên xuất hiện trước công chúng. Ngoài quản gia Triệu, trước giờ vẫn đảm trách trông nom trang viên ở Paris, thì bên cạnh Nhị thiếu gia không còn ai khác, đã xác định Tạ Bình, Tạ Phố đúng là hiện đều đang ở New York.”
“Cô ta là ai?”
Mấy bức ảnh gửi đến qua điện thoại, là ảnh chụp Việt Tuyên và cô gái thời gian vừa rồi. Trên ghế băng ở công viên, cô gái mỉm cười nghiêng người về phía Nhị thiếu gia, môi cô ta rất gần môi anh, hơn nữa Nhị thiếu gia họ Tạ đã thật sự để cho cô gái nắm tay mình.
“Cô ta tên là Diệp Anh, hai mươi hai tuổi, đã nộp lý lịch cá nhân và tập phác thảo thiết kế cho công ty, trong này là thông tin về cô ta”, Tạ Phong lấy ra bản lý lịch và một tập bản vẽ thiết kế khá dày.
Người đàn ông trẻ lật xem tập thiết kế.
Những tờ giấy trong tay anh bị gió thổi rung lên phần phật.
“Đại thiếu gia, tôi cảm thấy…”, Tạ Phong khẽ cắn môi, vẻ đắn đo, “Nhị thiếu gia hình như có ý cầu hoà với thiếu gia”.
“Ờ.”
Anh ném trả bản thiết kế cho Tạ Phong.
“Nhưng…”, Tạ Phong tiếp tục cắn môi, giọng bức xúc, “Nhị thiếu gia xưa nay vẫn vậy, trông có vẻ nhàn hạ bất cần, nhưng thực tế tâm địa ác độc hơn bất cứ ai, thiếu gia nhất định không được mềm lòng. Nhị thiếu gia cặp kè với cô Diệp Anh đó, rất có thể là một bước lùi để tiến, Sâm tiểu thư đó…”.
“Cậu nhiều lời quá.”
Anh ta lạnh lùng nói, lát sau gọi:
“Tạ Thanh, tháng này ông thay thế Tạ Phong.”
“Vâng, Đại thiếu gia.”
Một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi từ trong bóng tối bước đến, Tạ Phong mắt ngấn nước lui ra, mặt đầy ấm ức.
Mặt biển đêm khuya sâu thẳm, đen kịt.
Dựa vào lan can bao quanh du thuyền, cầm điện thoại trong tay rồi phóng to dần hình ảnh trên màn hình di động. Áp sát Việt Tuyên, nụ cười của cô gái ngọt ngào và quyến rũ, dường như chỉ cách một hơi thở, là có thể hôn lên má Việt Tuyên.