Ánh sáng từ chiếc di động phản chiếu lên gương mặt rất đẹp của người đàn ông trẻ, anh chăm chú nhìn cô gái trên màn hình di động, nhìn vào đôi mắt như tỏa sáng của cô, con ngươi đen màu đêm. Cau mày, ánh mắt anh ta càng lúc càng tối sầm.
Ngày Hai mươi mốt tháng Ba.
Lại kết thúc nhanh như vậy.
Chiếc Bentley tăng tốc trên đường.
Buổi trình diễn thời trang chiều nay diễn ra ở ngoại ôParis, thời gian hơi gấp, xe cộ trên đường không nhiều, nên có thể phóng nhanh hơn bình thường.
Trong xe hơi lắc lư.
Sắc mặt Việt Tuyên nhợt nhạt, anh chụm tay che miệng.
Mấy ngày gần đây, cô đã quen với thái độ lạnh nhạt của anh, nhưng cũng nhận ra bất luận cô hành động bừa bãi thế nào, anh đều không thật sự muốn đuổi cô đi, vì thế cô quyết định coi anh như con hổ giấy.
“Muốn ho thì ho đi, trong này chỉ có mình em, không lo bị ai chê cười anh là người ốm yếu đâu”, vừa vui vẻ nói đùa, cô vừa nhẹ nhàng vỗ lưng anh. Hôm nay Triệu quản gia không đi cùng, nhưng trước khi hai người xuất phát ông đã dặn đi dặn lại, bảo cô chú ý chăm sóc Nhị thiếu gia.
“Tôi hơi say xe.”
Bàn tay vỗ lưng kiểu đó, khiến cảm giác khó chịu trong ngực anh càng tăng, giọng Việt Tuyên mệt mỏi nói, anh cau mày, môi mím chặt, trán đã lấm tấm mồ hôi.
Thì ra là say xe, không phải là ho, tay ngừng vỗ, cô gượng gạo rút tay lại.
“Người ngồi xe quanh năm như anh, vậy mà vẫn có thể say xe”, cô liếc anh một cái, lấy một quả cam từ trong tủ lạnh trên xe ra, nhanh nhẹn bổ, bóc một múi nhỏ đưa cho anh, “Ngậm thôi, đừng nuốt, mùi cam sẽ làm anh thấy dễ chịu hơn”.
Thấy anh cuối cùng cũng từ từ mở miệng, ngậm múi cam, cô mỉm cười hài lòng, sau đó mở tấm cách âm nói với tài xế phía trước:
“Anh tài, phiền anh lái chậm một chút.”
Nhưng…
Tốc độ chiếc xe không chậm lại, trái lại còn nhanh hơn trước, vội vã lượn mấy đường vòng cung khá nguy hiểm trên đường!
“Anh tài xế!”
Diệp Anh kinh ngạc, nắm chặt tay vịn trong chiếc xe đang lắc lư.
“Nhị thiếu gia, phanh xe… phanh xe hình như có vấn đề!”, tài xế hoảng loạn ngoái lại, trán vã mồ hôi, sắc mặt nhợt nhạt, “Hôm qua vẫn còn tốt… Sao có thể?! Sao có thể?!”
“Rầm…!”
Chiếc Bentley màu đen đập mạnh vào giải phân cách, lúc chiếc xe bay khỏi mặt đường, giống như cảnh phim quay chậm, cả thế giới là biển ánh sáng chói mắt!
Sau đó là bóng tối.
Bóng tối thăm thẳm, thăm thẳm, mênh mông…
Tối đến nỗi không biết đâu là điểm cuối…
Cửa sổ bị chèn chặt bằng những thanh gỗ, trong không khí có mùi hôi thối mục nát, co rúm trong góc tường, cô không dám khóc, không dám giãy giụa…
“Bốp…!”
Một vật nặng giáng chí mạng lên đầu, chất lỏng có mùi tanh chảy dọc xuống má, khiến cô đau đớn muốn ói mửa, cố lùi sâu vào góc tường tối lạnh. Mãi cho đến khi trong phòng không còn vật gì có thể dùng để đánh, cô lại bị kéo ra ngoài, bị những ngón tay phẫn nộ, điên cuồng cào cấu!
“… Dạ Anh!”
“… Mày là Dạ Anh! Kẻ đáng nguyền rủa! Tất cả đều tại mày! Sao mày không chết đi…!”
“… Lúc đẻ ra mày, tao đã biết mày là đứa trẻ độc ác! Mày sẽ mang đến tai ương thảm hoạ! Mày sẽ mang chết chóc đến nhà này! Sao mày không chết đi…!”
Bóng tối quay cuồng, không một tia sáng, tối như đầm sâu ma quỷ, những ngón tay điên loạn cào cấu thân thể cô, đau đến nỗi cuối cùng cô cũng bật khóc, tiếng khóc của cô như càng kích động, khiến cơn cuồng nộ trút lên thân thể cô càng trở nên điên loạn, hãi hùng!
“… Mày chết đi!”
“… Dạ Anh, mày chết đi!”
Lời chửi bới, nguyền rủa như cơn mưa bất tận, đánh, đấm, cào, cấu kèm tiếng cười điên dại… Căn phòng tối om, ẩm mốc, lạnh lẽo… vài tia nắng yếu ớt từ cửa sổ lọt vào qua kẽ nứt trên tấm gỗ đóng đinh lổn nhổn, khắp phòng bụi bay mù mịt…
Cô tưởng mình đã thoát ra được…
Nhưng…
Bóng tối vẫn thế… Cơn đau vẫn thế… Thì ra đây là cơn mơ… Cô không lớn lên… Cô vẫn là đứa trẻ… vẫn là đứa trẻ co ro trong căn phòng tối thui, bị đánh đập giày vò đến mấy cũng không dám khóc…
Dạ Anh, mày chết đi!
Mày chết đi…
Bụi xoáy lốc quay cuồng trong ánh sáng.
Mỗi lúc một sáng.
Mỗi lúc càng sáng hơn, sáng đến nỗi mắt như bị vật nhọn chích vào!
“…”
Trong ánh sáng lóa mắt, một khuôn mặt trương to trước mắt cô, phải mất một lúc cô mới lờ mờ nhìn thấy, đó là một nữ y tá tóc vàng, mắt xanh lơ. Con ngươi chuyển động một cách khó khăn, chắc chắn đây là phòng bệnh, chuyện gì đã xảy ra? Cô nhanh chóng lục tìm trong đầu, như cuốn băng tua nhanh rồi dừng lại ở thời điểm chiếc Bently màu đen bay ra khỏi đường.
Thì ra cô vẫn chưa chết…
Ơn trời.
Diệp Anh từ từ nhắm mắt.
Ba tháng sau.
Một sớm mùa hè, khung cửa sổ lớn, rộng đến sát đất, kính thủy tinh trong suốt. Bên ngoài, ánh mặt trời chiếu lên đám lá thường xuân xanh biếc, những điểm sáng nhảy nhót, lóng lánh, từng khóm tường vi màu hồng phấn nở rộ, tươi thắm ngọt ngào, đẹp say lòng người như một biển hoa rực rỡ.
Trong không khí cơ hồ trôi nổi toàn mùi hoa.
Chỉ cách một bức tường kính, cuộc sống tươi đẹp rực ánh mặt trời dường như chỉ cần vươn tay là với được.
Rời ánh mắt khỏi biển hoa tường vi bên ngoài.
Diệp Anh cúi đầu, dùng miếng gạc thấm nước, nhẹ nhàng lau đôi môi nhợt nhạt, khô nẻ. Hết sức gượng nhẹ, từng tý, từng tý làm ướt môi Việt Tuyên, những chỗ khô nứt, cô dùng miếng gạc ẩm lau đi lau lại.
Đã ba tháng rồi.
Như một cơn ác mộng.
Trong vụ tai nạn ấy, cô bị gãy chân phải, não chấn động nhẹ và mấy vết thương phần mềm. Bác sĩ nói, với một vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng như thế mà cô chỉ bị chấn thương ở mức độ đó, thật sự là một phép màu.
Về sau cô mới biết, lái xe đã chết tại chỗ.
Còn Việt Tuyên…
Khẽ khàng dùng miếng gạc ẩm lau đôi môi nhợt nhạt, khô nẻ ấy, Diệp Anh yên lặng nhìn Việt Tuyên nằm trên giường bệnh, lòng bấn loạn bao cảm xúc.
Đã có lúc cô tưởng anh sẽ chết.
Trong vụ tai nạn, lá lách, phổi và dạ dày của anh đều bị ảnh hưởng lớn, cộng thêm thể trạng anh vốn đã yếu, nhiều bệnh, lại bị hen nặng, sau khi nhập viện anh đã trải qua bốn lần phẫu thuật lớn nhỏ, liên tục lâm vào tình trạng nguy kịch, đã qua bảy, tám lần cấp cứu.
Hơn nữa, xương ngực của anh bị gãy.
Cô đã hỏi bác sĩ, được biết Việt Tuyên có thể phải sống cuộc sống thực vật, cũng rất khó thoát khỏi tình trạng bại liệt.
“Khạc, khạc…”
Tiếng ho khan cố nén vang lên, Diệp Anh vội nhìn, thấy hàng mi trên khuôn mặt gầy nhợt nhạt của Việt Tuyên rung rung, anh nhìn lên trần nhà, lông mày khẽ nhíu, mắt phảng phất đau đớn, vẫn là ánh mắt thờ ơ ấy.
“Có phải lại bị đau không?”
Cô ái ngại hỏi.
Tạ Bình từ đầu vẫn đứng im trong góc phòng quan sát liền bước nhanh đến, cúi người, vẻ mặt lo âu, vội hỏi: “Nhị thiếu gia, tôi đi gọi bác sĩ!”.
Mồ hôi lạnh túa trên trán Việt Tuyên.
“…”
Cơ chân bắt đầu co rút từng cơn, mặt Việt Tuyên đau đớn tái mét, anh gắng sức nghiến răng, cố nén tiếng rên đang dâng trào trong cổ, khó nhọc lắc đầu, ngăn Tạ Bình. Diệp Anh lập tức dùng khăn ấm xoa đôi chân run rẩy của anh, hy vọng có thể giúp anh giảm cơn đau.
…
…
“Nếu tiếp tục được điều trị thích hợp, trong hai năm tới anh sẽ không chết, nhưng hai năm tiếp theo, tôi không dám bảo đảm”, lần đầu tiên khi Việt Tuyên mới tỉnh lại, Coase, một bác sĩ thiên tài từ Mỹ bay đến Pháp, trong ánh mắt lóe lên cái nhìn bất an, nói thẳng với anh, “Hơn nữa, xương ngực anh bị gãy, cột sống bị tổn thương, thời gian hồi phục sẽ rất lâu, 80% khả năng bại liệt vĩnh viễn”.
Việt Tuyên nhìn ông ta, ánh mắt lãnh đạm.
“Anh sẽ rất đau đớn, đau đớn về thể xác như thế này hầu như không ai có thể chịu đựng được và sau hai năm, anh vẫn có thể sẽ chết. Vì thế, nếu bây giờ anh muốn tự sát, tôi cho rằng là một lựa chọn sáng suốt.” Nói xong mấy lời đó, như một đứa trẻ xấu xa, ác ý, bác sĩ Coase đắc ý bước ra khỏi phòng bệnh.
Mặc dù khâm phục tài năng của ông bác sĩ này, nhưng Diệp Anh hết sức kinh hãi khi thấy ông ta có thể thản nhiên nói ra những lời như vậy trước mặt bệnh nhân.
…
“Đó là cơn đau ở trung khu thần kinh”, trong khoảng thời gian phục hồi, khi Việt Tuyên rơi vào những cơn đau dữ dội, Michelle – một bác sĩ chữa chính khác, lắc đầu nói: “Quá nửa số bệnh nhân bị tổn thương cột sống sẽ xuất hiện những cơn đau ở trung khu thần kinh, Tạ tiên sinh có vẻ là một trong những trường hợp đau dữ dội nhất”.
…
…
Ba tháng đó, tranh thủ thời gian khi Việt Tuyên ngủ, Diệp Anh gần như đã tìm kiếm khắp nơi tất cả tư liệu liên quan, biết rằng những cơn đau ở trung khu thần kinh là rất khó điều trị, ngay cả dùng thuốc giảm đau thì hiệu quả cũng không như mong muốn, hơn nữa bản thân quá trình điều trị có thể gây ra những phản ứng bất lợi đối với sức khỏe bệnh nhân.
Biện pháp hữu hiệu và thỏa đáng nhất là tăng cường vận động và vật lý trị liệu.
Vì thế cô bắt đầu theo các y tá học hỏi, thông qua xoa bóp cải thiện tuần hoàn máu, thư giãn cơ bắp, loại bỏ cơn co rút cơ chân của anh. Và cô bắt đầu học một số kỹ thuật, giúp chân anh có thể vận động, bác sĩ chuyên khoa phục hồi chức năng chữa trị cho Việt Tuyên nói với cô, càng sớm tiến hành tập luyện phục hồi chức năng, càng giúp bệnh nhân sớm hồi phục sức khỏe.
“Ôi…”
Tiếng kêu đau đớn không thể kiềm chế được nữa liền bật ra, những ngón tay nhợt nhạt bám chặt ga giường, toàn thân Việt Tuyên ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt mệt mỏi. Diệp Anh cắn chặt môi, cố gắng xoa bóp mạnh hai chân cho anh.
Cuối cùng.
Dần dần từng chút.
Cơn đau dai dẳng cũng qua.
Diệp Anh thở phào, dùng khăn ấm lau mồ hôi trên trán và cổ Việt Tuyên, cô đang cân nhắc, có nên để anh nghỉ một chút, rồi mới thay quần áo khác cho anh hay không thì ở cửa bỗng có tiếng động.
Tạ Bình đi đến.
Anh hỏi người giúp việc điều gì đó, rồi quay trở lại, cúi xuống Việt Tuyên đang nằm thiêm thiếp, khẽ nói: “Nhị thiếu gia, Sâm tiểu thư đến”.
Ngón tay Diệp Anh khẽ run, sau đó tiếp tục dùng khăn bông lau cho Việt Tuyên.
“… Nếu thiếu gia không muốn gặp”, Tạ Bình dè dặt, “Tôi có thể đề nghị Sâm tiểu thư lần khác đến”.
“Để cô ấy vào.”
Vẫn nhắm mắt, Việt Tuyên trả lời như nói mơ.
Vậy là…
Khi cánh cửa phòng màu trắng theo phong cách châu Âu cổ điển từ từ mở ra.
Diệp Anh nhìn thấy Sâm Minh Mỹ.
Ánh mặt trời buổi sáng hắt qua cửa kính, trải chan hòa trên nền. Ngoài cửa sổ là những thảm tường vi rực rỡ, mùi hoa như trôi nổi khắp phòng, trong sáng, thanh khiết, thơm nức, như giai nhân đang thong thả bước vào. Chiếc váy dài màu da tuyệt đẹp, trên cổ sợi dây chuyền kim cương lóng lánh phát quang, đôi mắt sáng và hàm răng trắng bóng, xinh đẹp như từ sân khấu kịch bước ra.
Cô bước vội đến trước giường Việt Tuyên.
“Tuyên…”
Run rẩy gọi khẽ gọi một câu, như không nhìn thấy những người khác trong phòng, Sâm Minh Mỹ ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn Việt Tuyên nằm yên như đang ngủ.
“Tuyên, bây giờ em mới đến thăm anh, anh có trách em không?”
Sâm Minh Mỹ nhẹ nhàng cầm tay Việt Tuyên, chăm chú nhìn anh, tư thế đẹp như tranh, hồi lâu sau, giọng