mắt, ngón tay vuốt nhẹ cánh hoa bách hợp, đứng trước gương nhìn kỹ mình trong bộ váy mới. Lúc Việt Tuyên vừa ra khỏi cửa, cô nói với nhân viên bán hàng:
“Làm ơn cho tôi mượn chiếc kéo và kim chỉ.”
Chiếc Bentley màu đen lướt êm ru trong cơn mưa nặng hạt.
Dùng khăn quàng che đôi chân trần, Diệp Anh gấp bộ lễ phục đặt lên đùi, nhanh nhẹn dùng kéo, kim chỉ sửa lại chiếc váy. Lão quản gia bồn chồn nhìn Việt Tuyên, thấy anh dường như không mảy may sốt ruột mà ngồi trên chiếc xe lăn tư lự nhìn cơn mưa như trút bên ngoài.
Chiếc Bentley từ từ dừng bánh trước cửa đại sảnh khách sạn trong ánh đèn huy hoàng rạng rỡ.
Nhân viên khách sạn cung kính mở cửa xe.
Cánh tay trắng xanh xao cố dùng sức, Việt Tuyên định đứng lên khỏi xe lăn, đôi tay mát lạnh của cô đã giữ lấy khuỷu tay anh.
“Cẩn thận.”
Diệp Anh ra khỏi chiếc Bentley, sau đó cúi xuống thận trọng đỡ Việt Tuyên ra, động tác mau lẹ thành thạo giống như đã phục vụ anh nhiều năm. Đôi mắt đen thẳm, long lanh, mỉm cười với anh, nhành bách hợp trắng muốt lẫn trong suối tóc, lặng lẽ tỏa hương.
Phòng tiệc sáng rực, lộng lẫy.
Những chùm đèn pha lê cực lớn lóng lánh, huy hoàng.
Bộ đồ ăn bằng bạc cao cấp phát quang lóng lánh, đĩa sứ trắng muốt, ánh sáng nóng ấm lóa mắt, các món ăn trang trí đủ sắc màu, tinh vi cầu kỳ. Đội ngũ nam nhân viên phục vụ ai nấy đều khôi ngô, mặt mày rạng rỡ đi lại trong phòng, quan khách mặc trang phục sang trọng, tay cầm ly vang đỏ, khe khẽ nói cười.
Phía trước phòng tiệc có một chiếc bục cao, ở đó có đặt micro bằng bạc, bên trên là tấm biển mang dòng chữ “Lễ kỷ niệm Brila tròn sáu mươi năm” được viền bằng hoa tươi.
Đây là bữa tiệc thượng lưu của giới thời trang Paris.
Theo sau Việt Tuyên, Diệp Anh dè dặt đưa mắt nhìn từng vị khách đi đến chào anh, rất nhiều người trong số họ là những nhà thiết kế lớn, nổi tiếng. Một số người cô từng thấy qua các bài phỏng vấn trên tạp chí thời trang, có thể nhận ra họ, còn một số khác cô phải lắng nghe câu chuyện họ trao đổi với Việt Tuyên mới có thể đoán ra họ là ai.
Giống như lúc này, là một quý bà vận chiếc váy lụa tơ tằm hoa chìm màu đen trắng.
Thân hình đầy đặn, mái tóc xoăn màu nâu, mắt xanh lơ, đuôi mắt có những vết chân chim, bà ta thì thầm nói chuyện với Việt Tuyên, bất giác cười to, ánh mắt trong sáng và quyến rũ, toàn thân toát lên vẻ đẹp hoài cổ lãng mạn.
Đó chính là nữ hoàng Veka.
Nữ hoàng Veka là một huyền thoại thời trang quốc tế, mới hai mươi ba tuổi bà đã một tay sáng lập vương quốc Veka và trong vòng hơn bốn mươi năm, vương quốc Veka luôn giữ vị trí hàng đầu trong những thương hiệu thời trang sang trọng nhất thế giới.
“Tạ, lần đầu tiên tôi thấy cậu đi cùng một cô gái đến dự tiệc, vị này là…?”
Nghe thấy nữ hoàng Veka nhắc tới mình, Diệp Anh gật đầu mỉm cười với bà. Việt Tuyên nghiêng đầu, ánh mắt lãnh đạm nhìn cô, bằng giọng vô cùng êm ái nói với phu nhân Veka:
“Cô ấy…”
“Tạ…!”
Cô thấy một người đàn ông trung niên vừa bước vào phòng tiệc đã tiến thẳng đến bên Việt Tuyên, người nặng nề ôm lấy anh như một con gấu. Người đàn ông có vẻ là người Mỹ, thân hình cao to, béo mập, trên mặt có những vệt đỏ, dấu hiệu thường xuyên tắm nắng. Ông ta vừa vui vẻ vỗ vai chào Việt Tuyên, vừa tò mò nhìn cô từ đầu tới chân, sau đó mỉm cười nói:
“Chúa ơi, thật khó tin, Tạ cũng có người yêu!”
Cô nhìn Việt Tuyên.
Việt Tuyên không nhìn cô, chỉ lặng lẽ vòng khuỷu tay phải, chìa về phía cô. Cô ngẩn người, vội khoác tay anh như phản xạ.
Vừa khoác tay anh.
Cô đã cảm thấy vô số ánh mắt trong phòng tiệc nhìn vào cánh tay cô, hàm ý của mỗi ánh mắt đó không giống nhau. Nữ hoàng Veka phe phẩy chiếc quạt thơm trong tay, khẽ mỉm cười, còn người đàn ông Mỹ lúc đầu hơi ngẩn ra, sau đó cười ha hả, nói:
“Tạ, chẳng lẽ anh định chưa đánh đã chuồn?”
Chưa đánh đã chuồn…
Suy nghĩ ý nghĩa câu nói này, trong đầu Diệp Anh lập tức soát lại toàn bộ tư liệu cô đã thu thập, đột nhiên một ánh mắt sắc chiếu vào cô.
“Vị tiểu thư này, bộ váy trên người cô, từ đâu mà có?”
Một người đàn ông tóc bạc đi đến trước mặt cô, ông ta có vẻ là người Đức, khoảng ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc bạc được chải hất về sau gáy một cách công phu, đôi mắt xám, vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nhìn cô.
Diệp Anh nhíu mày.
Mỉm cười nói: “Có gì không ổn sao ạ?”.
“James, ông hồ đồ rồi, chiếc váy này do chính ông thiết kế, chẳng phải kiểu đầm dạ hội mới nhất do Janin tung ra mùa này sao! Cô gái này mặc rất đẹp, lần sau nên thuyết phục cô ấy làm người mẫu cho ông”, người đàn ông Mỹ cười nói.
“Xin hỏi, chiếc đầm này có phải là cô mua ở Janin không?”, người đàn ông Đức – James chăm chú nhìn cô từ trên xuống dưới, sắc mặt không vui.
“Phải”, Diệp Anh trả lời.
“Vậy là cô không vừa ý, nên mới sửa như thế này?”, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống phần chân váy. Phần đó vốn là một đường viền mềm mại buông thõng theo cơ thể, giờ bị sửa thành hình nụ hoa, tạo cảm giác mạnh mẽ, cứng rắn.
Cô lại nhìn Việt Tuyên.
Khuôn mặt anh vẫn thản nhiên, không có bất kỳ biểu cảm nào.
“Tôi cảm thấy như thế này đẹp hơn”, cô mỉm cười trả lời.
“Không hiểu gì! Như thế này hoàn toàn làm mất phong cách của Janin, là coi thường Janin!”, James giận dữ.
“Nhưng đó là phong cách của tôi.”
Cô mỉm cười thản nhiên, dường như đó chỉ là vấn đề nhỏ không đáng kể, chỉ có sở thích của cô mới là quan trọng.
“Thời trang là để phục vụ khách hàng, chứ không phải yêu cầu khách hàng phối hợp thiết kế thời trang, không phải sao?”, cô cười, nói tiếp: “Bất luận thế nào, đây cũng là một chiếc váy rất đẹp, tôi rất ngưỡng mộ thiết kế của ngài”.
“Quả thực rất đẹp.”
Nữ hoàng Veka phe phẩy chiếc quạt, mỉm cười nói:
“James, rất lâu về trước, tôi từng nói với ông, ông quá coi thường phụ nữ, trang phục thiết kế thường quá mềm mại, đáng yêu và thiếu sự mạnh mẽ. Ông xem, chiếc váy này sau khi sửa lại, kiểu dáng đẹp hơn rất nhiều, trong vẻ đẹp mềm mại lại có nét cứng cáp và sức mạnh vươn lên, còn để lộ đôi chân rất đẹp của cô gái. Tất nhiên, dùng hoa bách hợp làm trang sức cũng là một điểm nhấn, cô gái này sử dụng phụ trang kết hợp hết sức độc đáo.”
Sắc mặt James đột ngột thay đổi.
Mặt rắn đanh, sau khi gật đầu chào nữ hoàng Veka và Việt Tuyên, ông ta lách qua đám đông, đi đến phía khác của phòng tiệc.
“Đừng để ý, James là người bảo thủ”, nữ hoàng Veka nháy mắt, rồi giơ tay vuốt ve đường chân váy của cô, nói giọng ôn hòa: “Nếu có cơ hội, có thể giới thiệu người thiết kế thời trang của cô cho tôi không, chiếc váy này sửa lại rất đẹp”.
“Cảm ơn bà, chiếc váy này do tôi tự sửa, tôi tên là Diệp Anh.”
Diệp Anh chìa tay ra.
“Ồ?”, nữ hoàng Veka gập chiếc quạt trong tay, khẽ liếc Việt Tuyên, đoạn bắt tay cô, “Diệp, rất hân hạnh được làm quen với cô”.
Ánh đèn tối dần.
Một luồng ánh sáng trắng chiếu lên bục cao trên sân khấu.
Việt Tuyên với bộ lễ phục màu đen đứng trong luồng ánh sáng trắng đó, vẻ trang nghiêm, khí chất trầm lạnh, dù sắc mặt có phần nhợt nhạt, nhưng giọng nói trầm ấm, âm sắc rõ ràng, mang một vẻ xa gần có chừng mực, khiến toàn thể quan khách trong phòng đều im lặng lắng nghe bài phát biểu của anh.
Brila là thương hiệu cao cấp hàng đầu thế giới có lịch sử sáu mươi năm, được tập đoàn Tạ thị châu Á mua lại, đã tạo được ảnh hưởng lớn trong ngành công nghiệp thời trang quốc tế. Lễ kỷ niệm tròn sáu mươi năm thành lập lần này cũng là lần đầu tiên Tạ thị công khai xuất hiện tạiPariskể từ khi tiếp quản Brila.
Ban đầu trong giới làm ăn có tin đồn, bữa tiệc chiêu đãi sẽ do Đại công tử của tập đoàn Tạ thị đích thân chủ trì.
Chưa từng nghĩ đó lại là Nhị công tử.
Chiếc micro bạc đế cao.
Chàng trai trẻ trầm lạnh khác thường.
Trong ánh sáng trắng chói mắt, dáng tao nhã lãnh đạm mà kiêu hãnh, ánh mắt tĩnh lặng như nước giếng sâu, vừa khiến người ta khao khát tiếp cận, lại xa vời như ngăn sông cách núi.
Trong khi phát biểu, Việt Tuyên khẽ ho một tiếng.
Diệp Anh ngay tức khắc nhìn lên.
Dường như anh không có gì bất thường, chỉ có màu môi tái hơn một chút, tiếp tục lấy lại vẻ điềm tĩnh để hoàn thành bài phát biểu. Cô rất khâm phục anh, thực ra trước khi phát biểu, cô đã nhận ra tình hình sức khoẻ của Nhị thiếu gia họ Tạ này rất xấu, anh di chuyển mỗi lúc thêm nặng nề, những cơn ho trong lồng ngực càng lúc càng khó kiểm soát.
Phòng tiệc tràn ngập tiếng vỗ tay.
Việt Tuyên đi xuống bục.
Cô bước tới đón anh, vừa khoác tay anh, liền cảm thấy dường như cơ thể anh đang toát mồ hôi lạnh, bất chợt khiến cô rùng mình. Tim giật thót, cô ngẩng đầu nhìn anh, thấy sắc mặt anh đã tái nhợt, trán ướt, dâm dấp mồ hôi.
Cô lấy chiếc khăn tay trong túi xách.
Lúc đưa khăn, ngón tay cô vô tình chạm vào lòng bàn tay anh, cũng ướt đầm mồ hôi và lạnh ngắt, như bị ngâm trong nước giếng giữa đêm đông.
Tiếp theo là phát biểu của Tổng giám đốc thương hiệu Brila.
Đứng bên cạnh bục, Diệp Anh mỉm cười khoác cánh tay Việt Tuyên, âm thầm dùng sức lực để đỡ anh. Dù anh đã cố kiềm chế để không phát ra tiếng ho, nhưng cô vẫn nhận ra cơ thể anh mỗi lúc thêm lạnh, hơi thở cũng gấp gáp hơn.
“Có cần ra ngoài một lát không?”
Cảm thấy ánh mắt xung quanh đang đổ dồn lại, cô khẽ hỏi.
“Không cần.”
Anh lấy khăn che miệng ho nhẹ mấy tiếng, bình tĩnh nói.
Sau khi kết thúc bài phát biểu của nữ hoàng Veka với tư cách là một khách mời đặc biệt, bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng – Richard chơi đàn piano, mùi rượu vang tràn ngập trong không khí, khắp phòng tiệc các vị khách đã ngà ngà say, cười nói tán chuyện râm ran, từ chủ đề thời trang mới nhất, đến chuyện bếp núc vặt vãnh của giới làm ăn, không thiếu chuyện gì.
Việt Tuyên đương nhiên là tâm điểm của bữa tiệc.
Liên tục có khách đến chào hỏi anh, theo phép lịch sự, hầu như mỗi vị khách đều nâng ly chúc mừng, còn anh cũng không thể từ chối. Mặc dù mỗi lần chỉ nhấp một chút, nhưng tích tiểu thành đại, cô để ý thấy anh đã uống đến ba ly.
“Em không muốn anh uống nhiều rượu như vậy”, nắm chặt cánh tay anh, má Diệp Anh đỏ bừng, nụ cười ngọt lịm, đồng tử nhỏ xíu lung linh như ánh sao, cô hơi say dựa vào người anh, ghé sát tai anh, giọng nhẹ nhàng dịu dàng nhưng cũng đủ lớn để mấy vị khách xung quanh có thể nghe thấy, “Thời gian còn lại của anh tối nay, là thuộc về em…”.
Hầu hết khách mời đều là người Pháp.
Người Pháp vốn tự nhiên và lãng mạn, những cảnh như vậy chẳng có gì lạ, vậy là họ nhìn nhau cười ha hả, không hề phật ý, trái lại càng cảm thấy thân thiện đối với chàng trai trẻ phương Đông trầm lạnh này.
Sau đó, Diệp Anh uống đỡ tất cả rượu cho anh.
Liên tục nhận, liên tục uống.
Dứt khoát kéo anh khỏi bàn tiệc.
Mưa vẫn rơi.
Ra khỏi phòng tiệc, một cơn gió lạnh thốc tới, hơi rượu trong cơ thể ngà ngà say đột nhiên bay hết, Diệp Anh rùng mình, bất giác Việt Tuyên bước chậm lại, sau đó cô nghe thấy tiếng ho dữ dội của anh. Ho như trời long đất lở, ho đến không thở được, má đỏ lựng, tiếng ho như xé rách lồng ngực, ho rũ rượi như sắp bật máu.