i đi, chỉ để lại trong không khí mùi hoa nhàn nhạt.
Thư Mi trước tiên vẫy vẫy cánh tay hơi đau, rồi mới kéo cái vali da có chiều cao không khác biệt mấy so với bé đi xuyên qua một đường hàng rào tre xanh, tiêu sái đi vào sân nhà.
Nhà mái bằng cũ kĩ lại rộng lớn vô cùng, phong cách có vẻ cổ xưa mà thoải mái, trước nhà sau nhà khoảng đất lớn như vậy, trước cửa hiên chật ních các bồn hoa do phụ huynh của các học sinh đưa, sau nhà có cây tương tư với phiến lá nhỏ, bóng cây có thể che gió che mưa, còn có thể che đi ngày hè nóng bức, bức tường màu trắng trên lát ngói đen chứa đầy dây trường xuân, cảnh vật xem ra u tĩnh hợp lòng người.
Nơi này, chính là chỗ ở tạm thời của bé.
Thư Mi đứng ở ngoài cửa, cái đầu nhỏ nhìn trái nhìn phải, lại nhìn không thấy bóng dáng chuông điện. Bé bám vào khung cửa, kiễng mũi chân, duỗi thẳng cổ, kêu to vào phía trong.
“Xin chào, xin hỏi có ai không ạ?”
Không có phản ứng.
“Cô giáo Kha, cô có nhà không? Con là Thư Mi.”
Trong nhà vẫn im ắng, nghe không thấy một chút tiếng động nào.
Kì quái!
Lông mày cẩn thận nhướng lên, bé thối lui từng bước, thử kéo cánh cửa, phát hiện cửa lại không có khóa.
“Cô giáo Kha, con vào nhé!” Bé giương giọng kêu, cởi giày da, kéo vali da đi vào.
Chân nhỏ đi một đôi tất trắng, được giặt rất sạch sẽ, lại nhìn ra có chút cũ nát. Nó vốn có thể bó sát chân nhỏ, nhưng sau tính đàn hồi thay đổi, chỉ trông vào hai cọng dây chun miễn cưỡng giữ lại.
Đi không đến vài bước, đôi tất trắng nhỏ liền đi vào trong nước, cảm giác lạnh lẽo ẩm ướt, một đường chạy theo gan bàn chân, làm hai bả vai bé run lên.
“A!” Thư Mi hô nhỏ một tiếng, lùi lại mấy bước, đôi mắt quay tròn, tìm kiếm đầu sỏ gây nên, phát hiện trên sàn gỗ tràn đầy nước đọng, như là vừa mới trình diễn một trận đại chiến bóng nước.
Ai nha, thế này sao được! Loại sàn gỗ này sợ nhất dính nước, bình thường khi vệ sinh, khăn lau đều phải vắt khô, sao có thể giống như vậy, vẩy nước ăn mừng hay sao mà nước khắp nơi thế này? Còn cứ để mặc như vậy, sàn sớm hay muộn cũng sẽ bị mục rữa.
Bé quyết định thật nhanh, cởi chiếc mũ nồi màu cam, lấy dây chun ra buộc lại mái tóc dài cho gọn, tiếp theo liền thịch thịch thịch vọt vào phòng bếp, thuần thục tìm ra khăn sạch, quỳ rạp trên mặt sàn thu dọn hậu quả.
Một lát sau, phòng ngủ phía cuối hành lang truyền ra tiếng kêu sợ hãi.
“A, sắp 1 rưỡi rồi! Cút ngay cút ngay.” Giọng nữ mềm mại quát, ngay sau đó chính là tiếng đàn ông kêu rên, cùng với tiếng vật nặng rơi xuống đất, giống như có người bị hung hăng đá xuống giường.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, ở trong phòng ngủ loạn vòng.
“Váy của em đâu? Có phải bị anh đè hay không? Này, đừng nằm bất động trên đất nữa, mau đứng lên chuẩn bị, chúng ta và cục xã hội đã đồng ý hẹn, 3 giờ phải đi đón người.”
“Quyên, thời gian còn dư dả.”
Cửa phòng mở ra, người phụ nữ mặt đỏ bừng đi ra, vội vàng cài cúc áo.
“Ga trải giường còn chưa trải, sàn còn chưa lau khô, ngay cả hoa baby mới mua còn để trong hộp. Trời ạ, sao em làm xong kịp được?”
Người đàn ông trung niên cũng bước ra cửa phòng, lười biếng mặc lên chiếc quần dài, một bên thấp giọng cười khẽ.
“Coi như có đủ thời gian, anh cũng không trông cậy vào em có thể làm xong mọi chuyện.”
Cô quay đầu lại, trừng mắt nhìn chồng một cái, tuy rằng tuổi không còn trẻ nữa, nhưng mĩ mạo vẫn như cũ, giơ tay nhấc chân đều có phong thái của một phụ nữ trưởng thành.
“Đều do anh, quấy em cả buổi, nếu muộn, để Thư Mi đợi lâu, vậy ──”
“Cô giáo Kha.” Thanh âm nhỏ như muỗi kêu từ phía sau ghế sô pha truyền đến, còn kèm theo tiếng thở dốc.
Một nam một nữ đồng thời ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấy sau sô pha có một cái đầu nhỏ, đôi mắt đen to chớp chớp, cái tay nhỏ của bé còn đang cầm khăn lau, chậm rãi tiêu sái đi ra.
“Đừng lo lắng, con đã đến đây.” Bé mỉm cười, lau mồ hôi trên trán.
Kha Tú Quyên hô nhỏ một tiếng, vội vàng trốn phía sau chồng, chỉ hé ra khuôn mặt đỏ bừng, hai tay còn thu trên cổ áo.
“Á, Thư Mi, con, sao con tự mình đến đây?” Cô thấp thỏm không yên, cúi đầu kiểm tra dung nhan, chỉ sợ quần áo không chỉnh tề, khiến cô gái nhỏ đoán ra, vợ chồng bọn họ vừa rồi tránh ở trong phòng làm chút “Việc” gì đó ──
“Có vị Hướng tiên sinh đưa hoa đến trong cục, chị xã công nói, anh ấy vừa vặn ở gần đây, nhờ anh ấy tiện đường đưa con tới, các người đỡ phải đi một chuyến.” Bé nhu thuận báo cáo, bởi vì trong lúc vô tình gặp được hình ảnh vợ chồng thân mật, vẻ mặt cũng có chút không được tự nhiên.
“Không xong, mẹ còn chưa thu dọn tốt!” Kha Tú Quyên ảo não nói, mới cúi đầu, không ngờ phát hiện tấm ván gỗ lúc đầu vốn ẩm ướt, lúc này đã được chà lau sáng bóng.
“Sàn phòng khách là con lau?”Cô hỏi.
“Vâng, ngay cả hành lang con cũng lau xong rồi.” Đầu nhỏ nhẹ cúi xuống, cái tay nhỏ còn đem khăn gấp gọn gàng, nước đọng trong thùng.
“Xin hỏi, còn có chỗ nào cần thu dọn lại ạ?”
Trương Chấn nhướng mày, đánh giá sàn nhà không nhiễm chút bụi.
“Quyên, năng lực làm việc nhà của em, không bằng một cô bé 9 tuổi.” Hắn nói ra cảm nghĩ, đổi lấy một đá của vợ yêu.
Xác định cúc áo đã cài chỉnh tề, váy cũng đã được kéo khóa, Kha Tú Quyên mới từ sau lưng chồng đi ra.
“Không vội, mau để khăn lau xuống.”
“Không sao ạ, là thói quen của con.” Bé cong môi mỉm cười, để thùng nước sang bên trái, nhìn về phía bên phải, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.
Bé trời sinh rất đáng thương, mới sinh ra không lâu, ba mẹ liền bị tai nạn xe cộ mà mất, từ đó về sau bé bắt đầu kiếp sống của một quả bóng cao su, bị đá tới đá lui ở nhờ nhà thân thích.
Ăn nhờ ở đậu, chỉ có thể phụ thuộc sống qua ngày, tuổi bé còn quá nhỏ, không có nửa điểm hiệu quả và lợi ích về kinh tế, chỉ có lãng phí lương thực và tiền của, thân thích không nỡ mất tiền, vì bù lại tổn thất, ngược lại ép bé phải lao động, vài năm qua, lại khiến bé tôi luyện ra một thân công phu tốt, hễ là giặt quần áo, nấu cơm, vệ sinh quét tước, mọi thứ đều không làm khó được bé.
Không lâu sau, trong nhà thân thích, có thằng con trai chơi bời lêu lổng gặp phải rắc rối, bị người mật báo buôn lậu thuốc phiện, sau đó bị cảnh sát truy nã, nhân viên xã công tìm tới cửa, lại phát hiện ba mẹ nuôi của bé đã cao chạy xa bay, trốn biệt không thấy bóng dáng, bỏ lại đứa bé gái là bé, ở nhà tự sinh tự diệt.
Người giám hộ thứ nhất, người giám hộ thứ hai hoàn toàn chạy trốn không thấy bóng, Thư Mi còn nghĩ rằng, lần này khẳng định sẽ bị đưa vào trại mồ côi. Không nghĩ tới, cô giáo Kha Tú Quyên giúp đỡ, còn chủ động với cục xã hội, xin tòa án quyết định, phải trở thành gia đình nuôi bé.
Người nhà họ Trương đơn thuần, chỉ có một chồng một vợ một con. Vợ chồng đều đảm nhiệm giáo chức, mấy năm qua chỉ giáo dục anh tài, dạy không biết mệt, người dân trên trấn chỉ cần nhắc tới nhà họ Trương, ai cũng giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
Xã công tới chơi hỏi qua vài lần, vô cùng vừa lòng, xác nhận gia đình này thật sự có đầy đủ tình yêu cùng kiên nhẫn. Kết quả, quan toà quyết định, Thư Mi nhỏ bé đáng thương không nhà để về, biến hóa nhanh chóng, trở thành thành viên mới của nhà họ Trương. Từ hôm nay trở đi, chỗ này chính là nơi che gió tránh mưa của bé.
Nhìn cánh tay gầy nhỏ, miễn cưỡng để trong thùng nước, còn cẩn thận lau đông chùi tây mọi nơi, rất bận rộn, Tú Quyên nhịn không được một trận đau lòng.
“Ngừng lại đi, tới bên này xem đã, nhìn xem chúng ta chuẩn bị phòng cho con.” Cô dắt tay cô gái nhỏ, đi vào trong phòng, còn vội ném cho chồng một ánh mắt, ám chỉ hắn nhanh chóng đem khăn lau, thùng nước cất đi.
“A, cô giáo Kha, con ──”
“Về sau đều là người một nhà, đừng một cô giáo hai cô giáo nữa, con ấy à, cần phải sửa lại nhanh chút, mẹ nghe không quen đâu.” Tú Quyên vươn ngón trỏ lắc lắc, mở cửa phòng.
“Đến đây, về sau nơi này chính là phòng của con.”
Thư Mi đứng ở cửa, mắt nhỏ thoáng chốc trợn tròn.
Phòng bố trí đơn giản nhưng ấm áp, bàn, giường bằng gỗ, tỏa ra hương gỗ thoang thoảng. Đệm phía trên được trải ga vải màu hồng phấn, trang trí đầy họa tiết con mèo, một con gấu Teddy to ngồi ngay ngắn ở đầu giường, chờ chủ nhân mới đi vào.
Tâm ý hoan nghênh bé của người nhà này, rõ ràng đối lập mạnh mẽ với ba mẹ nuôi ác độc của bé.
Cảm giác ấm áp cảm động đột nhiên trào dâng, bé ôm lấy con gấu Teddy mềm mại, hai mắt đẫm lệ lưng tròng, gần như muốn khóc ──
Phanh!
Cửa bị người đóng sầm thật mạnh, các gian phòng như vừa bị chấn động, tiếng bước chân nặng nề vang lên, theo đó là tiếng bóng rổ bình bịch.
Nha, là anh ấy sao? Thật là anh ấy sao?
Tim Thư Mi đập nhanh, hai mắt sáng lên, khẩn cấp ôm chặt gấu Teddy vào lòng, khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn bởi vì căng thẳng mà hồng bóng lên.
“Cái thằng không biết lễ phép này, mắng nó mấy trăm lần rồi, vào nhà vẫn dùng chân đá cửa!” Tú Quyên không phát hiện ra biểu tình khác thường của cô gái nhỏ, chau mày xoay người, đi đến phòng khách, chuẩn bị trách mắng đứa con thô lỗ.
Thư Mi cũng vội vàng ném gấu bông, ba bước thành hai hướng ra bên ngoài, bộ dáng nhảy nhót kia, quả thực như dân đói muốn lao vào bữa tiệc Noel lớn.
Một thanh niên tay dài chân dài bước vào trong phòng, đôi giầy thể thao thật to, bị cậu tùy ý đá vào góc tường, bóng rổ thì xoay tròn trên đầu ngón tay.
Trên khuôn mặt đẹp trai, tràn đầy ngạo nghễ ngông cuồng, mái tóc đen hơi ẩm ướt, không biết là do mắc mưa hay là mồ hôi sau khi vận động ──
Đúng là Trương Triệt Nhất!
Bé hưng phấn đến chân như nhũn ra, nhìn cậu chằm chằm, đôi mắt nhỏ luyến tiếc không dám chớp dù chỉ một chút.
Trương Triệt Nhất này, là một nhân vật làm mưa làm gió ở trên trấn nhỏ.
Cậu chẳng những có thành tích nổi trội xuất sắc, còn là đội trưởng đội bóng rổ trung học hiện nay, chuyên đánh tiên phong, người cao to lớn, kĩ thuật chơi bóng hạng nhất, khi thi đấu trên sân bóng, mị lực bức người cùng đẹp trai đến không ai đỡ nổi. Ở lân cận, các thiếu nữ trung học, líu ríu thảo luận đủ loại về cậu, phàm là ngày sinh tháng đẻ, chòm sao nhóm máu, thậm chí ngay cả nhãn hiệu quần lót cậu mặc, đều là thông tin bí mật các thiếu nữ khao khát biết đến.
Nhưng, cậu tuy rằng anh tuấn mê người, tính tình lại làm cho người ta không dám khen tặng. Theo như lời đồn, khuôn mặt tuấn tú kia, chỉ lộ ra nụ cười, là khi đối thủ bị đau đớn hoặc khi huấn luyện viên của đối phương ôm đầu khóc thét.
“Sao về sớm vậy?” Trương Chấn ngồi ở trên sô pha, lật xem báo.
“Có một thầy giáo dạy toán muốn đổi mới hoàn toàn lớp phụ đạo khóa sau, cho nên được về sớm.” Cậu nhún nhún vai, cầm vạt áo chơi bóng lau mồ hôi trên mặt.
Một cái khăn mặt ném tới.
“Có khăn mặt con không dùng, cứ thích dùng áo lau mặt, con ngại quần áo chơi bóng chưa đủ bẩn sao?” Tú Quyên lải nhải.
“Sao ba mẹ còn chưa đi đón người?” Cậu đem khăn mặt được ném tới, tùy ý để ở trên vai, đối với những lời dạy bảo của mẹ già ngoảnh mặt làm ngơ.
“Không cần.” Tú Quyên quay đầu, hướng cô bé ở cửa hành lang đối diện ngoắc tay. “Lại đây. Ngoan, đừng bị khuôn mặt thối của nó hù dọa, mẹ cam đoan thằng bé sẽ không cắn người.”