chân hoặc ba chân của mấy tên không biết điều này chưa biết chừng.
May mà, mấy tên ăn chơi chỉ đắm chìm trong tửu sắc, thể chất cũng không tốt lắm, tốc độ chạy cũng chậm rì rì.
Hạ Ngọc Cẩn vì cơ thể không tốt, nhờ phúc mà sống sót, cho dù phong lưu cũng khá mờ nhạt, lại thêm gần đây không gây ra rắc rối gì, ở nhà chăm chỉ học hành khổ luyện, khiến thân thủ nhanh nhẹn không ít. Cậu ta dặn dò Dế Mèn vài câu, sau đó nhanh chóng tách đám người đang xem vây quanh, tức giận để lại vài câu nói cay độc: “Có muốn biết chị họ của cô ta là ai không? Nếu làm Diêm Vương sống bực mình, các người tự mình xem nên làm thế nào đi”.
Diệp Chiêu giết người như điên, hung danh nổi như cồn.
Bọn lưu manh nghe tên, cũng phải do dự ít nhiều.
Hạ Ngọc Cẩn thừa cơ vọt lên trước mặt, vội vàng chạy lên trước mặt mấy tên lưu manh, thấy đối phương tên nào cũng cao lớn, nuốt nước miếng, vênh mặt lên nói:
“Tuần thành ngự sử ở đây, bọn lưu manh các ngươi! Có nhớ đại lao của Kinh Triệu Doãn không?”.
Liễu Tích Âm trong mắt bừng sáng lên, nói với cậu ta: “Quận Vương cứu muội!”.
Khuôn mặt xinh đẹp, Quận Vương và Tuần thành ngự sử, hai thân phận đối nghịch trên cùng một con người, lại lấy người vợ khủng bố nhất.
Chỉ cần ở kinh thành hai ngày, không ai không biết đến Hạ Ngọc Cẩn.
Bọn lưu manh tuy làm loạn có phần không biết điều, nhưng không phải là lũ muốn sắc mà không cần mạng. Nhìn ra xa thấy có tiểu thư đem theo bọn quan binh của tuần tra viện chạy tới, nhân lúc đối phương còn chưa biết tên họ của mình, vội vàng cúi đầu chạy mất. Chớp mắt đã biến mất không nhìn thấy đâu nữa.
Hạ Ngọc Cẩn thấy váy áo của Liễu Tích Âm vẫn còn nghiêm chỉnh, không bị xây xát gì, danh tiếng vẫn chưa bị tổn hại, liền thở phào một cái, nghiêm mặt lại trách mắng nói: “Cô là con gái, sao lại không mang vài người theo, cứ như thế mà đi ra ngoài à?”.
Liễu Tích Âm đỏ mặt, cúi đầu xuống, ngại ngùng giải thích: “Sắp đến sinh nhật của tướng quân, tôi muốn âm thầm mua cho chị ấy một món quà. Trước đây ở Mạc Bắc, tôi đều thế này ra ngoài, dựa vào tiếng của bác, cũng không có ai dám bắt nạt. Không ngờ sau khi đến kinh thành, chỉ nghĩ là ra ngoài một lúc, ai ngờ lại…”.
Hạ Ngọc Cẩn nhấn mạnh ngữ điệu nói: “Mạc Bắc là Mạc Bắc, kinh thành là kinh thành”. Thân phận bọn lưu manh cũng khác nhau.
“Quận Vương dạy rất phải”. Giọng nói của Liễu Tích Âm yếu ớt nhẹ nhàng, giống như con chim đang kinh hãi.
Hạ Ngọc Cẩn thấy mình có thể hơi hung quá, ngại ngùng vuốt vuốt mũi, thay đổi giọng điệu nói: “Lần sau ra ngoài thì bảo bọn thị vệ và bà vú đi theo”.
“Vâng”. Giọng của Liễu Tích Âm càng nhỏ, hình như rất xấu hổ.
Bọn ăn chơi trên Hạnh Hoa Lâu, thấy Hạ Ngọc Cẩn hành xử như thế, cũng xét đoán chỉ cần không chọc giận mỹ nhân, thì Diêm Vương sống cũng không vì chuyện nhỏ này mà tức giận, bèn vội vàng lao tới lấy lòng. Cả lũ chạy nhanh đến nói: “Cái lũ chó chết, tự nhiên lại xúc phạm tới người đẹp, thật là đáng ghét vô cùng, vô cùng đáng ghét”. Theo sau là một tên khá thông minh, vội vàng giới thiệu bản thân: “Cô nương đừng sợ, chú tôi là Thượng thư Bộ Hình, nhất định sẽ bảo ông ấy tóm hết lũ khốn đó cho vào đại lao, để tránh làm hại dân lành”. Con trai của Trương Lang trung cũng không chịu thua kém: “Gần đây lề lối xã hội ngày càng đi xuống, tí nữa tôi sẽ bảo mẫu thân vào cung nói việc này với cô mẫu Dung Phi, để Thánh thượng hạ chỉ, chỉnh đốn lại trật tự xã hội”.
Tên béo họ Trần chạy chậm từ dưới cầu thang đứng dậy, không để ý đến đầu gối đau nhức liền chạy lại, bước chân vẫn chậm chạp thế, thấy mọi người sắp nói xong lời hay ý đẹp, sợ không lấy lòng được người đẹp, vội vàng hét lên: “Cô nương, tôi là con trai độc nhất của Trần Đình Úy, vô cùng giàu có, tuổi mới mười tám, chưa lấy vợ, cơ thể khỏe mạnh, không bệnh tật gì!”.
Hạ Ngọc Cẩn tức không thể lôi mấy bọn vô tài này từng đứa từng đứa ra đánh chết. Lại lo lắng em họ Diệp Chiêu bị dọa sợ, trước tiên muốn an ủi vài câu, rồi đợi sau này tính sau. Quay đầu lại đôi mắt trong như làn nước mùa thu, đang nhìn mình chăm chú. Đôi mắt của cô ấy sùng bái như thế, yêu thương như thế, hình như nhìn thấy người đàn ông lợi hại nhất thiên hạ, một anh hùng vĩ đại nhất.