Túm chặt ngực, hít thở thật sâu, anh cố gắng kiềm chế không để bản thân rơi nước mắt.
Thế nhưng tuy nước mắt đã được nén lại, nhưng giọt lệ trong tim không còn nghe lời, chúng đang vỡ òa trong tim anh.
Trác Yến, Trác Yến.
Cái tên này, cuối cùng đã hóa thành nỗi đau tuyệt vọng khiến anh không nỡ bỏ đi nhưng cũng đành buông tay.
Im lặng rất lâu, rồi Trương Nhất Địch khản giọng hỏi: “Người đó… bạn trai cậu, tôi có quen không?”.
Trác Yến gật đầu: “Cậu đã từng gặp, chính là lớp trưởng lớp mình hồi đó”.
“Cậu ấy… có tốt với cậu không?”. Anh hỏi rất khó nhọc.
Trác Yến bắt bản thân cố gắng cười tươi: “Ừ! Anh ấy rất tốt với mình!”.
Hàng lông mày nhíu chặt của anh như đang run rẩy: “Định khi nào kết hôn chưa?”.
Trác Yến gần như đã không còn nhẫn tâm trả lời anh: “Tốt nghiệp xong sẽ…”.
Cuối cùng Trương Nhất Địch đã sụp đổ.
Anh đưa tay lên, dùng lòng bàn tay che lấy mắt, lẩm bẩm hỏi: “Tại sao là cậu ta? Lúc đó cậu ta cũng có bạn gái mà. Trác Yến, tại sao chúng ta cứ bỏ lỡ nhau? Tại sao?”.
Hai người sau khi đã lấy bình tĩnh lại, Trác Yến hỏi Trương Nhất Địch: “Cô ấy… sắp kết hôn với người khác rồi, mình cũng… Vậy cậu thì sao, sau này cậu định thế nào?”.
Trương Nhất Địch hoang mang lắc đầu: “Tôi không biết!”. Anh cười khổ, nụ cười còn méo mó hơn khi khóc: “Vốn muốn quay về, nhưng bây giờ… tôi không biết có cần thiết không nữa”.
Bất giác, một đêm đã trôi qua.
Hơn năm giờ sáng, mọi người tiễn Trương Nhất Địch ra sân bay.
Đó là lần thứ hai Trác Yến tiễn anh.
Trước khi lên máy bay, bọn Cát Huy đều tránh đi nơi khác, cho hai người họ chút thời gian riêng tư còn sót lại.
Trương Nhất Địch chăm chú nhìn Trác Yến, ánh mắt hiện lên nỗi đau.
Trước kia rất lâu, thỉnh thoảng có một tích tắc anh cũng nghĩ, nếu trước khi về nước anh bảo Trác Yến đợi anh, đợi anh chữa lành vết thương của “bạn gái” rồi sẽ quay về tìm cô.
Nhưng lúc đó anh làm sao có thể chắc chắn vết thương của một người con gái khác cuối cùng liệu có chữa lành hay không? Tất cả đều là những con số chưa xác định, anh có tư cách gì mà yêu cầu cô đợi anh?
Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, không chớp mắt, cũng chẳng nói gì.
Bây giờ đã thế này rồi, ngoài việc tiếp tục kìm nén bản thân ra, anh không biết còn làm gì được. Anh vẫn như xưa, thực sự không nhẫn tâm gây áp lực cho cô.
Anh nhớ mình đã từng nói, họ đều không sai, thứ sai lầm là thời gian.
Anh không thể trách cô, đó không phải sai lầm của cô; thứ sai lầm, là thời gian giữa họ.
Lúc Trương Nhất Địch sắp quay lưng lên máy bay, Trác Yến đột ngột gọi anh lại.
Như lấy hết can đảm, cô liều mình nói với anh: “Trương Nhất Địch, cậu đừng… đừng nhớ đến mình nữa! Mình… mình và Giang Sơn… bọn mình đã làm chuyện đó… Mình không xứng đáng để cậu làm thế!”.
Cuối cùng cô đã nói hết.
Cô cúi gằm đầu, nhắm nghiền mắt, không dám nhìn vẻ mặt Trương Nhất Địch lúc đó.
Cô chỉ nghe thấy trước khi tiếng bước chân vững vàng vang lên khi anh quay người đi, anh đã nói với cô rằng: “Nhưng tôi vẫn nhớ cậu, chính tôi cũng không còn cách nào khác!”.
Giọng anh trầm buồn đau thương, trong tiếng nói khàn khàn ấy như rướm lệ, khiến người nghe bất giác ướt cả khóe mắt.
Lúc Trác Yến về trường đã thấy Giang Sơn đứng ở dưới khu lầu ký túc xá.
Dường như anh đã đứng đợi cô lâu lắm rồi, dưới cằm còn lún phún mấy sợi râu.
Nhìn thấy cô xuất hiện, anh lập tức trừng mắt, lao đến chất vấn cô: “Em đi đâu? Tại sao không mở điện thoại?”.
Trác Yến mới nhớ ra lúc cô giận dữ, tắt máy đã quên mở lại.
Giang Sơn tức giận hỏi cô: “Cả đêm nay em đi đâu? Thực ra em và hắn ở cạnh nhau đúng không?”.
Giọng điệu châm biếm mỉa mai của anh khiến Trác Yến cảm thấy rất khó chịu.
“Giang Sơn, anh đừng như thế được không, không phải chỉ có mình em và cậu ấy mà còn nhiều người khác!”.
Giang Sơn càng trừng mắt to hơn: “Em đi gặp hắn ta thật à? Mà còn ở với bọn hắn cả đêm?! Tại sao em cứ nhất định phải đi gặp hắn ta?!”.
Trác Yến cũng giận dữ: “Chẳng phải anh bảo em đi gặp cậu ấy sao? Chẳng phải anh bảo em nói rõ hay sao? Em nghe lời anh, em nói với cậu ấy là chúng ta đã yêu nhau! Em nói với cậu ấy chúng ta đã lên giường rồi! Em cho cậu ấy biết em là người của anh rồi! Như thế còn chưa đủ hay sao?”.
Giang Sơn bị cô chọc giận.
Anh tóm chặt lấy vai Trác Yến, ra sức lắc mạnh, nghiến răng kèn kẹt giận giữ nói: “Tại sao rõ ràng là cô muốn đi gặp hắn mà lại bảo là tôi muốn cô đi?”. Anh nhìn thấy tay Trác Yến còn cầm giỏ đứng Bánh Bao Đậu Đỏ thì giận đỏ cả mắt, không nghĩ gì mà cướp lấy, ném mạnh xuống đất: “Bánh Bao Đậu Đỏ, Bánh Bao Đậu Đỏ! Cô còn mang cả thứ súc sinh này đi gặp người tình cũ, cùng ôn lại chuyện xưa hả?”.
Trác Yến nhìn thấy Bánh Bao Đậu Đỏ bị Giang Sơn vứt xuống đất, con nhím tội nghiệp phát ra tiếng kêu rên đau khổ.
Tiếng kêu ấy đã dội vào tim Trác Yến.
Cô đẩy Giang Sơn ra, quỳ xuống đất nhặt Bánh Bao Đậu Đỏ vào giỏ trở lại, thương xót nó vô cùng.
Lúc ngẩng đầu lên, mắt cô đã long lanh nước, đau đớn nhìn Giang Sơn: “Giang Sơn, anh khiến em quá thất vọng! Ngay cả một con nhím mà anh cũng nỡ ra tay hay sao?”.
Cô thật sự đau đớn, kinh hoàng, thất vọng.
Người trước mặt đây, là Giang Sơn mà cô từng quen ư?
Cô không tài nào biết được, chàng trai như ánh nắng suốt ngày đấu khẩu với cô năm nào, rốt cuộc là thứ gì đã biến anh trở thành kẻ cứng đầu cố chấp như bây giờ?
Giang Sơn nhìn cô, cười mấy tiếng không rõ là cười lạnh hay cười khổ: “Trác Yến tôi nói cho cô biết, cô đừng tưởng tôi không thể không có cô! Tôi thương cô, chiều cô, bám lấy cô là vì tôi yêu cô! Nhưng cô không thể vì tôi yêu cô mà chắc chắn rằng tôi không để bụng điều gì, bị cô xem như một thằng ngốc, để mặc cô trèo lên đầu tôi cắm sừng tôi mà không làm gì!!!”.
Nói xong anh quay lưng bỏ đi, sải bước thật nhanh, bỏ mặc cô gái quỳ dưới đất nước mắt đầm đìa đang đau khổ thế nào, chỉ bỏ đi mà đầu không hề ngoảnh lại.
Nhìn theo bóng anh, Trác Yến như nghe thấy tim mình vụn vỡ.
Ngỡ rằng người đàn ông ấy sẽ cho cô cảm giác an toàn suốt đời, dù ở tình huống nào, anh cũng sẽ không mặc kệ cô, phất áo bỏ đi như vậy.
Thế nhưng cô đã sai.
Cuối cùng cô lại nhìn thấy có người quay lưng lạnh lùng với cô, tuyệt tình mà bỏ đi không trở lại.
Từ lúc Giang Sơn bỏ đi, đã trọn hai ngày mà Trác Yến vẫn không gọi điện được cho anh.
Trác Yến hơi hối hận.
Nếu cô không đi gặp Trương Nhất Địch, sự tình có lẽ đã không tồi tệ như vậy. Giang Sơn có lẽ đã quá kích động, nhưng cô thực sự cũng đã chọc giận anh.
Cô gọi điện cho bà Giang hỏi tình hình của anh.
Bà Giang hỏi thẳng: “Có phải hai đứa cãi nhau không? Cuối tuần nó từ chỗ con về là uống rất nhiều rượu, ở nhà uống thì thôi, còn ra ngoài uống tiếp! Bác không cho nó đi nhưng không thể quản được nó! Hai đứa… Haizzz! Đúng là khiến kẻ làm cha mẹ như hai bác đây phải nhọc lòng quá!”.
Trác Yến vô cùng hổ thẹn.
Ông Giang chưa hoàn toàn hồi phục, nếu biết cô và Giang Sơn hành hạ nhau thế này thì không biết còn nổi giận thế nào.
Sau khi cúp máy, Trác Yến càng nghĩ càng thấy mình cũng có nhiều chỗ không đúng, Giang Sơn ra nông nỗi thế này, một phần nguyên nhân có thể quy cho xã hội, nhưng một phần khác lại là do cô.
Dù sao lúc anh và Ngô Song yêu nhau cũng chưa bao giờ biến thành vòi lửa như lúc này, chỉ khi ở cạnh cô mới càng lúc càng trở nên thô lỗ.
Có lẽ thật sự là vì anh quá quan tâm đến cô.
Nghĩ đến đó, trong lòng Trác Yến bay hết mọi oán giận.
Cô lập tức đặt một vé máy bay, cô muốn gặp ngay Giang Sơn, cô muốn làm hòa với anh, nói với anh rằng là cô không đúng, nói rằng sau này hai người không cãi nhau nữa, họ sẽ sống thật vui vẻ hạnh phúc.
Lúc nhìn thấy Trác Yến xuất hiện như biến hóa ra từ không trung, Giang Sơn mừng rỡ đến nỗi suýt không tin vào mắt mình.
Mặc kệ những người trong công ty chưa rời đi hết, mặc kệ… thư ký của anh vẫn theo sau, khi anh nhìn thấy Trác Yến đứng trước mặt với vẻ đáng thương, rụt rè nói “xin lỗi”, anh không còn đè nén nỗi nhớ nhung cồn cào da diết không lúc nào nguôi trong lòng nữa.
Anh kéo ngay cô vào lòng, cúi đầu, trước những con mắt của mọi người, hôn mạnh cô.
Cô rên rỉ muốn tránh đi, nhưng sau khi tiếp nhận nỗi nhớ cuồng nhiệt của anh, cô trở nên ngoan ngoãn, nhắm mắt, mặc anh hôn cô.
Xung quanh vang lên những tiếng huýt sáo cổ vũ.
Mặt cô nóng bừng bừng.
Đến khi anh buông cô ra, cô tin rằng cả người mình đã sắp chín nhừ.
Anh nâng mặt cô, nhìn cô chăm chú, chỉ nhìn cô như thể xung quanh chẳng có ai.
Cô hơi hơi cảm động.
Khẽ gọi tên anh: “Giang Sơn”, nói với anh rằng: “Em đến để xin lỗi anh, chúng ta làm hòa nhé! Sau này không cãi nhau nữa, được không?”.
Mắt anh đỏ hoe, gật mạnh đầu: “Ừ! Được, sau này chúng ta không bao giờ cãi nhau nữa! Chúng ta sẽ sống hạnh phúc! Văn Tĩnh, anh yêu em!”.
Trác Yến cười, khóe mắt rưng rưng.
Lúc dựa vào lòng Giang Sơn, cô không biết có phải cô đã thoáng nhìn nhầm hay không – lúc nãy, cô như nhìn thấy thư ký của Giang Sơn đứng sau lưng họ, cô ta hậm hực nhìn họ, ánh mắt đầy hận thù, sắc mặt tái xanh.
Bộ dạng ấy thật kinh khủng, Trác Yến rùng mình.
Giang Sơn cảm thấy sự khác lạ của cô, bất giác ôm cô chặt hơn.
Nhưng cô vẫn không cảm nhận được cảm giác an toàn chân thực.