Cô cảm thấy tim rất đau, người cũng rất mệt, rất mệt…
Trác Yến thật sự không muốn hẹn với Trương Nhất Địch.
Cô thật sự phải làm báo cáo.
Nhưng cuối tuần, khi cô đang tính toán số liệu thì một cuộc điện thoại hoàn toàn không ngờ tới đã gọi thẳng đến phòng thí nghiệm.
Một giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ vẳng đến.
“Trác Yến, tôi là Trương Nhất Địch”.
Nghe giọng nói ấy, Trác Yến bất giác đờ người.
Rốt cuộc là đã bao lâu không nghe thấy giọng nói này rồi?
Đối phương nói với cô: “Ra ngoài gặp nhau, ăn cơm, được không?”. Giọng anh vẫn bình thản như trước. Nhưng nghe kỹ sẽ không khó để phát hiện ra, trong sự bình thản ấy thấp thoáng ẩn chứa rất nhiều sự mong chờ và van nài.
“Ngày mai tôi đi rồi, cho tôi… gặp Bánh Bao Đậu Đỏ đi!”. Như sợ bị từ chối, cuối cùng anh đề nghị như thế.
Yêu cầu đó đã đánh trúng nơi mềm yếu nhất trong tim Trác Yến.
Anh về là để giỗ mẹ.
Còn Bánh Bao Đậu Đỏ là do mẹ anh để lại.
Anh nhất định là rất nhớ mẹ…
Cũng không biết Bánh Bao Đậu Đỏ còn sống được bao năm, cũng không biết đến khi anh quay về lần nữa, nó có còn hay không…
Nhưng nhớ đến Giang Sơn… Trác Yến lại thấy tim nhói đau.
Dằn vặt một lúc sau, cuối cùng cô quyết định.
“Vậy… muộn một chút được không? Mình… mình phải viết xong báo cáo, cho mình biết địa điểm, các cậu đến trước, mình viết xong báo cáo sẽ đến ngay!”.
Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Trương Nhất Địch, Trác Yến không thể nói rõ trong lòng cô rốt cuộc là cảm giác gì.
Anh như cao hơn và đẹp trai hơn xưa.
Lúc anh nhìn thấy cô, nói theo kiểu của bọn Cát Huy chọc ghẹo là: “Mắt lão đại ‘soạt’ một cái sáng hẳn lên, lóe lên những tia sáng xanh rực rỡ!”.
Anh mỉm cười nhìn cô không chớp mắt.
Cô như có vẻ căng thẳng, lại như cuống quýt, bản thân cô cũng không biết cánh tay mình có run lên hay không, “Hi!” cô vẫy tay, cố gắng tỏ ra tự nhiên, lên tiếng chào anh.
“Hi!”. Anh chào lại, tiến đến đón cô: “Trác Yến, lâu quá không gặp! Vẫn ổn chứ?”.
Trên gương mặt anh là nụ cười nhẹ nhàng, dường như có một niềm vui và xúc động phát ra từ tận đáy lòng đang ẩn chứa dưới nụ cười đó.
Nhìn anh tiến dần đến gần, Trác Yến bỗng cảm thấy một áp lực vô hình.
Áp lực ấy khiến cô căng thẳng, thậm chí sợ hãi.
Cô đưa cao chiếc giỏ trong tay lên, đẩy đến trước mặt Trương Nhất Địch.
“Bánh Bao Đậu Đỏ!”. Khi cô nói bốn chữ này, gần như là thở gấp: “Mau nhìn Bánh Bao Đậu Đỏ đi! Cậu xem này, nhìn thấy cậu nó cứ vặn vẹo sung sướng lắm!”.
Ánh mắt Trương Nhất Địch như tối xuống.
Chầm chậm dừng lại, anh đón lấy Bánh Bao Đậu Đỏ từ tay cô.
Anh đưa con nhím lên ngang tầm mắt, lẩm bẩm như đang trò chuyện với nó, lại như đang hàn huyên với “Bánh Bao Đậu Đỏ” khác ngoài nó: “Bánh Bao Đậu Đỏ, sao mày gầy đi nhiều thế? Lâu quá không gặp, tao rất nhớ mày, rất nhớ mày!”.
Khoảnh khắc ấy, Trác Yến thấy khóe mắt cay cay.
Lúc ăn cơm, Trác Yến nhân cơ hội nói với Trương Nhất Địch, bảo anh mang con nhím về nuôi.
Trương Nhất Địch không đồng ý.
“Thôi cậu cứ nuôi đi, nó đã sắp không nhận ra tôi nữa rồi”. Lúc nói nửa câu sau, giọng anh rõ ràng có vẻ hụt hẫng: “Nó đã giữ khoảng cách với tôi rồi”. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không chớp, cũng khóa chặt ánh nhìn của cô không cho rời đi.
Tim Trác Yến đập thình thịch.
Rốt cuộc là anh đang nói con nhím vô tội kia, hay là thông qua nó để chỉ ai đó?
Cô không dám nghĩ tiếp.
Hôm nay đã khác hôm qua, cô không còn tư cách nghĩ ngợi gì tới, cũng không có tư cách khiến người ta nghĩ ngợi về mình.
Cô hào sảng nâng ly rượu: “Mình mời cậu!”, bất ngờ và đường đột chúc rượu.
Đáy mắt Trương Nhất Địch như phủ một màn sương mờ. U buồn lặng lẽ, nhẫn nhịn và kiềm chế.
Qua đôi mắt đen như van nài ấy, như có rất nhiều tâm trạng đang dâng trào đang bị anh khổ sở đè nén.
Anh lặng lẽ nâng ly, cố nở nụ cười, ngửa đầu uống cạn.
Trong đầu anh thoáng hiện một câu thơ:
Khoảng cách xa nhất trên thế gian này không phải là sự sống và cái chết, mà là anh đứng trước mặt em nhưng em lại không biết rằng, anh yêu em.
- Trác Yến, anh đang ở trước mặt em, rốt cuộc là em không biết, hay là không muốn biết, rằng anh yêu em?
Một bữa cơm kéo dài rất lâu, lúc xong thì trời đã tối.
Ba tên yêu quái kia cứ không chịu tan cuộc, đòi phải đi hát cho bằng được.
Trác Yến nói với họ rằng có báo cáo chưa làm xong, không muốn đi, nhưng kết quả là bị ba tên yêu quái tấn công tập thể.
Họ sống chết cũng không cho cô về.
Bó tay, một người không chống nổi ba người, cuối cùng cô đành để họ kéo đi.
Trên đường, Trác Yến cảm thấy bọn Cát Huy có vẻ kỳ quặc.
Ba tên đó tỏ ra như đang cố ý – hình như họ đang cố ý tạo cơ hội gì đó cho cô và Trương Nhất Địch.
Trác Yến bất lực, cười khổ sở.
Cô và Trương Nhất Địch, hai người họ lần này đã thực sự là “Sứ quân đã có vợ, La Phụ đã có chồng”, ba tên kia xem như đã phí công.
Trong phòng hát, ba tên yêu quái cứ chọn hết bài hát rồi thay phiên nhau cầm micro.
Trương Nhất Địch sau khi chọn một bài thì đến ngồi cạnh Trác Yến.
Anh ngồi rất gần cô, cô cảm thấy một sự căng thẳng kỳ lạ lại ập đến.
Cô cúi đầu đùa với Bánh Bao Đậu Đỏ để trốn tránh ánh mắt nóng bỏng của người ngồi cạnh.
Bỗng cô nghe thấy anh lên tiếng.
“Bất cẩn một chút mà chúng ta đã trưởng thành rồi. Cứ như đang hôm qua, chúng ta vẫn là những cậu bé cô bé ngốc nghếch không biết gì, nhưng trong chớp mắt mà chúng ta đã trải qua nhiều chuyện quá rồi”. Anh buồn buồn ngậm ngùi.
Trong phòng ồn ào như thế nhưng giọng anh vẫn rất rõ ràng. Anh không cần ra sức hét lên, mà cô còn có thể nghe thấy cả hơi thở của anh.
“Đúng thế”. Trác Yến bất giác bị anh dẫn dụ tư duy: “Tuổi xuân của chúng ta đều không ở cạnh ta nữa; chúng ta tốt nghiệp rồi, nhưng nó vẫn bị giam giữ trong trường. Cứ như đang nằm mơ vậy, chỉ trong một đêm chúng ta đã trở thành người lớn, trong vô thức đã mất đi quyền lợi được ngây thơ rồi”.
Trương Nhất Địch trầm tư một lúc mới hỏi cô: “Trác Yến, cậu nghĩ tuổi xuân của chúng ta là gì?”.
Trác Yến sau khi suy nghĩ rất nghiêm túc liền trả lời anh: “Một đoạn hồi ức tràn đầy tươi đẹp lạc quan và không thể thực hiện, vui vẻ và đau khổ xem lẫn nhau”. Sau đó cô ngẩng lên hỏi lại: “Còn cậu? Tuổi xuân của cậu, cậu nghĩ nó là gì?”.
Trương Nhất Địch nhìn sâu vào mắt cô: “Tuổi xuân của tôi, là một mối tình dang dở”.
Trái tim Trác Yến đập mạnh theo lời anh nói.
Trác Yến nhớ đến một cách nói thế này trong một đoạn văn: Khi một chàng trai và một cô gái xa lạ nhìn nhau quá mười giây, giữa hai người sẽ nở ra những chùm pháo hoa.
Nên khi đối phương nhìn cô đến giây thứ chín, cô vội vàng ra lệnh cho mình quay đầu đi, không dám nhìn anh nữa.
Ba tên kia đã hát xong những bài họ chọn, âm nhạc bỗng tấu lên khúc hát mà Trương Nhất Địch đã chọn.
Cát Huy đưa micro đến tay Trương Nhất Địch.
Liếc nhìn Trác Yến rồi cậu ta cổ vũ cho anh: “Cố lên nhé lão đại! Ba đứa tôi thề chết cũng sẽ cổ vũ cậu đến cùng! Cậu nhất định phải giúp bọn này hoàn thành ước mơ mà bọn này không thể thực hiện đấy!”.
Trương Nhất Địch cười với cậu ta rồi ngân nga theo giai điệu.
…
Gửi một mối tâm tình cho tuổi xuân đã qua đi
Nhớ một người đã dám yêu dám hận
Tin tưởng sẽ khiến bản thân vui hơn
Thà rằng tổn thương chứ không nói lời lừa dối
Không tìm ra người ấy, họ nói không tìm ra người ấy
Tuổi thơ ấu chỉ còn lại một bức hình đen trắng
Nhắc rằng tôi đang thoát ly, bảo vệ quá khứ
Tôi từng có một thế giới đơn giản
Nhưng lại rất tươi đẹp
Không tìm ra người, họ nói không tìm ra người ấy
Tuổi xuân chỉ còn lại một mối tình dang dở
Thỉnh thoảng giống một chiếc lá vàng bị gió cuốn đi
Rơi xuống trái tim
Giống một giọt nước mắt bị kìm nén
…
Bài anh hát là “Không tìm ra người ấy” của Lâm Hựu Gia.
Khi hát câu “Gửi một mối tâm tình cho tuổi xuân đã qua đi, nhớ một người đã dám yêu dám hận”, anh nhìn cô cháy bỏng; Trác Yến không dám nhìn lại, ra sức cúi đầu, hành hạ cái cổ của mình.
Khi hát câu “Không tìm ra người, họ nói không tìm ra người ấy, tuổi xuân chỉ còn lại một mối tình dang dở, thỉnh thoảng giống một chiếc lá vàng bị gió cuốn đi, rơi xuống trái tim, giống một giọt nước mắt bị kìm nén”, tuy cúi thấp đầu nhưng từ rung động và lan truyền của sóng âm, Trác Yến cảm nhận được Trương Nhất Địch hẳn quay đầu sang hát cho cô nghe.
Trác Yến không nói rõ được trong lòng đang nghĩ gì.
Có chút buồn, có chút hoảng loạn, có chút muốn khóc.
Khó khăn lắm anh mới hát xong bài này.
Trác Yến hít thở sâu ngẩng đầu lên, vỗ tay với anh.
“Không ngờ cậu lại hát hay đến thế!”. Cô cố ý tỏ ra ngây thơ, chẳng biết chuyện gì, vui vẻ nói vậy.
Trương Nhất Địch vẫn nhìn cô chăm chú, không chớp mắt, nhìn sâu vào mắt cô. Đôi mắt anh sáng đến độ gần như khiến cô hoảng hốt.
Anh nhìn Trác Yến, nói với cô rõ ràng từng chữ: “Người mà tôi yêu thời thanh xuân, tôi không muốn, tìm không ra người đó!”.
Mũi Trác Yến cay cay, nước mắt thoáng chốc đã dâng ngập trong mắt.
Cố gắng kiểm soát để bản thân không mất bình tĩnh, giữ chặt những giọt nước mặn đắng kia dưới mí mắt, không cho chúng lăn xuống, Trác Yến vội vàng chuyển đề tài, hỏi Trương Nhất Địch: “Bạn gái cậu, cô ấy vẫn khỏe chứ?”.
Trương Nhất Địch bình tĩnh trả lời: “Cô ấy rất khỏe, qua tập vật lý trị liệu đã hồi phục khá lắm rồi, nếu cô ấy muốn thì vẫn có thể tiếp tục kéo đàn”.
Trác Yến cảm thán: “Đúng là tốt quá rồi!”. Sau đó khựng lại rồi hỏi tiếp: “Vậy… hai người thì sao? Hai người vẫn ổn chứ?”.
Trương Nhất Địch nở nụ cười thoải mái, như thể chiếc gông cùm kẹp đã lâu cuối cùng đã được tháo ra, nụ cười tràn ngập sự vui vẻ và xúc động cố kiềm chế: “Bọn tôi rất ổn, cô ấy còn mời tôi tháng sau tham dự lễ cưới của cô ấy và thầy vật lý trị liệu!”.
Trác Yến đờ người.
Trương Nhất Địch nhìn cô, từ từ nở nụ cười, khẽ nói: “Thế nên, tôi về đây là để tìm kiếm mối tình dang dở thời thanh xuân!”.
Trác Yến không kìm được nữa, nước mắt đã lăn ra.
“Trương Nhất Địch!”. Trong giọng cô có sự nức nở khó kiểm soát: “Chúng ta… không kịp rồi!”. Qua hàng nước mắt, cô nói với anh bằng một vẻ đau khổ và có lỗi: “Xin lỗi! Xin lỗi! Mình đã… có bạn trai rồi!”.
Trương Nhất Địch bàng hoàng.
Anh nhìn Trác Yến, nhìn đôi mắt đỏ hoe vì bị nước mắt rửa qua của cô, nhìn chóp mũi đỏ ửng vì sụt sịt của cô, nhìn đôi môi đỏ hồng mềm mại của cô – từ nơi đó, cô vừa bảo anh rằng, cô đã có bạn trai…
Ánh mắt anh bỗng lóe lên một nỗi đau.
Lâu lắm mà anh vẫn không nói nổi câu nào.
Tay đặt lên lồng ngực.
Cơn đau tỏa ra từ nơi ấy, bao phủ anh.
Anh cảm thấy như sắp ngạt thở.
Cuối cùng anh cũng có tư cách hoàn thành mối tình dang dở thời thanh xuân, thế nhưng kết quả lại là, cô đã không cần anh nữa.