“Đổng Thành!”. Cô gọi tên người ấy, bắt bản thân cố gắng cười thật nhẹ nhàng thoải mái: “Dạo này có khoẻ không? Ừ… Không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là, bỗng dưng cảm thấy rất nhớ… Hừm… bỗng dưng cảm thấy mình nên nói chuyện nhiều hơn với cậu, nếu không chắc cậu sắp không nhớ ra mình là ai rồi… Cậu đừng cười, mình nghĩ thế thật đấy…”.
Nghe bên kia vừa cười vừa nói: “Sao thế được?”. Cô cảm thấy rất mãn nguyện và yên lòng.
Dù thế nào đi nữa, trước khi cậu chọn lựa, vất vả mấy mình cũng sẽ kiên trì, nhất định!
Chỉ là xin cậu đừng bao giờ…
Đừng bao giờ, khi mình đang khổ sở kiên trì, cậu lại bắt đầu cảm thấy xa lạ với mình…
Mấy ngày sau, Trác Yến lên mạng lại nhìn thấy tin nhắn Trương Nhất Địch gửi.
Chỉ một câu ngắn gọn, chủ ngữ vẫn là con nhím nhỏ.
Bánh Bao Đậu Đỏ có ngoan không?
Trác Yến nhắn lại:
Đâu chỉ ngoan? Sắp hiền lành chết đi được đấy…
Mấy ngày sau, Trương Nhất Địch lại lên QQ nhắn tin cho cô.
Nội dung vẫn ngắn gọn, nhân vật trung tâm vẫn là con vật bé nhỏ ấy.
Không biết bao giờ mới có thể quay về thăm Bánh Bao Đậu Đỏ. Nhớ.
Trác Yến phát hiện hễ nhắc đến “nhớ”, Trương Nhất Địch chưa bao giờ thêm chủ ngữ.
Ngẫm nghĩ, cô gõ một câu thế này:
Bánh Bao Đậu Đỏ nếu biết cậu muốn về thăm nó, nhất định sẽ vui chết đi được!
Mong chờ.
Cô vẫn ậm ờ như cũ, cũng không thêm chủ ngữ.
Hai người cứ một hỏi một trả lời, anh nhắn tôi đáp, cho dù cả hai đều nói rất ngắn, nhưng cũng xem như đã khôi phục liên lạc.
Con nhím nhỏ u sầu buồn bã suốt ngày co mình trong chiếc giỏ kia, chắc chắn nó không biết tỉ lệ được nhắc tên của mình cao đến bất ngờ – nó sẽ không biết thì ra thế giới nhân loại thông minh lại tồn tại hai kẻ ngốc, lần nào họ cũng lấy tên nó ra để làm đề tài trò chuyện; ai biết “Bánh Bao Đậu Đỏ” trong lòng họ rốt cuộc là đang nói đến con nhím nhỏ, hay là trong vô thức đã ám chỉ một tên ngốc nào đó?
- Bánh Bao Đậu Đỏ khỏe không? Có ăn uống đàng hoàng không?
- Bánh Bao Đậu Đỏ rất khoẻ, chỉ hơi gầy một chút.
- Bánh Bao Đậu Đỏ có ngoan không?
- Bánh Bao Đậu Đỏ nào chỉ có ngoan, nó hiền lành chết đi được ấy…
- Thật muốn quay về thăm Bánh Bao Đậu Đỏ. Nhớ.
- Bánh Bao Đậu Đỏ nếu biết cậu muốn về thăm nó chắc sẽ mừng lắm! Mong chờ.
Mấy chữ “Bánh Bao Đậu Đỏ” này, thật sự là đang nói đến con nhím nhỏ đó sao?
Chuyện này làm sao nó biết được? Nó chỉ là một con nhím. Chuyện này phải đi hỏi kẻ ngốc kia mới đúng.
Có lẽ do chênh lệch múi giờ nên Trác Yến và Trương Nhất Địch chưa bao giờ gặp nhau trên mạng.
Lúc nào cũng cách vài ngày, anh để lại tin nhắn hỏi bạn Bánh Bao Đậu Đỏ dạo này thế nào; còn cô sau khi xem xong cũng lập tức trả lời ngay rằng Bánh Bao Đậu Đỏ lúc nào cũng khoẻ.
Họ luôn xuất hiện trong những khoảng thời gian khác nhau; tuy quỹ đạo của cả hai đều hướng về phía đối phương, nhưng trong quá trình tiến tới lại chưa bao giờ xuất hiện giao điểm.
Họ cách xa nhau ngàn trùng, ban ngày của người này mãi mãi là đêm tối của người kia; khi một người sắp sửa đón chào ngày mới; thì người kia đang chìm vào giấc ngủ êm đềm.
Trác Yến bỗng nhớ đến một câu chuyện về tai trái và tai phải nghe được từ hồi còn nhỏ.
Tai trái và tai phải, chúng ở rất gần nhau, từ khi sinh ra đã ở bên nhau, cùng nghe âm thanh, cùng xác định những mối nguy hiểm, cùng chia sẻ hỉ nộ ái ố cho chủ nhân chúng; có thể nói rằng trên thế giới này, không có thứ gì hoà hợp ăn ý hơn chúng cả.
Một ngày nọ, tai trái nói với tai phải: Tớ muốn gặp cậu, còn cậu?
Tai phải nói: Tớ cũng vậy!
Thế là hai bên tai rất hào hứng, bắt đầu cố gắng di chuyển về phía đối phương.
Nhưng lúc này chúng lại nhận ra, chủ nhân của chúng rất cương quyết chia cách chúng, chúng cố gắng đến thế nào cũng không cách nào gặp nhau được.
Chúng mới nhận ra suy nghĩ trước kia của chúng sai lầm thế nào.
Chúng từng cho rằng khoảng cách gần đến mấy trên thế gian này cũng không gần bằng khoảng cách giữa chúng; nhưng sự thực lại ngược lại, giữa chúng mãi mãi có một khoảng cách vĩnh hằng…
Tôi có thể cảm nhận được bạn ở ngay cạnh tôi, tôi có thể nghe thấy bạn, thế nhưng, tôi lại không thể nhìn thấy bạn.
Trác Yến nghĩ cô và Trương Nhất Địch lúc này cũng có chút giống tai trái và tai phải – giữa họ dường như không xa cách quá nhiều, anh lúc nào cũng có thể xuất hiện ngay trước mắt; thế nhưng cái cô nhìn thấy chỉ là những lời nói ngắn gọn anh để lại vào thời gian sớm hơn, chứ không phải chính anh; hai người họ chưa bao giờ giống nhau về thời gian, biến những tin nhắn hỏi đáp kia thành cuộc chuyện trò cả.
“Dù sao”. Trác Yến tự nhủ: “Chúng ta cũng không phải gần nhau thật sự, đó chỉ là ảo giác do mạng internet mang lại mà thôi”.
Điều cô biết là, từ cô đến anh, ở giữa cách 43.200 giây, mười hai tiếng đồng hồ và khoảng cách 127.560.000 mét đường kính của trái đất.
Thực ra khoảng cách thời gian và không gian giữa họ rất xa, rất xa.
Thế nhưng điều cô không biết là, từ anh đến cô, sau khi gửi tin nhắn đã luôn ở cạnh máy tính, từ ban ngày đến đêm khuya, luôn chờ đợi, luôn chờ đợi, đến khi thấy avatar của cô sáng lên, đến khi thấy avatar của cô nhấp nháy nhảy múa, đến khi đọc hết lần này đến lần khác câu trả lời của cô, sau đó bắt bản thân nhẫn nại, nhẫn nại, nhẫn nại… Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một câu nói từ cô, đối với anh lúc này, đối với anh bây giờ, đã là một đặc ân bất ngờ, khi không thể hứa hẹn với cô, không thể gánh vác trách nhiệm vì cô, làm sao anh có thể ích kỷ mong đợi một cuộc trò chuyện vô tư với cô kia chứ?
Cô không biết rằng, từ anh đến cô, chưa bao giờ xa vời thật sự. Khoảng cách giữa họ, ở chỗ anh, bao giờ cũng chỉ cách một lớp ngăn bí mật trong ví tiền mà thôi.
Cô không biết rằng, từ sau trận đấu bóng rổ anh đã hình thành một thói quen, anh luôn đặt ví tiền ở trong túi áo ngực trái.
Cô không biết, ví tiền của anh không cho phép bất kỳ, bất kỳ ai được động vào nó.
Cô không biết, trong ngăn bí mật của chiếc ví ấy anh đã giấu một tấm hình, một tấm hình chụp chung duy nhất của anh và cô.
Cô không biết, thực ra từ anh đến cô, luôn rất gần, rất gần như thế; khoảng cách giữa họ chẳng qua chỉ là một lớp ngăn bí mật trong ví tiền mỏng manh của anh mà thôi.
Trác Yến cảm thấy sau lần bệnh nặng vào nửa đêm lần đó, thái độ của Ngô Song với cô càng lúc càng lạnh nhạt.
Từng là những người bạn thân thiết, mọi người cùng từ quê ra, ngây thơ non nớt bước chân vào đại học, cảm giác bất lực trong hoàn cảnh xa lạ vào khoảng thời gian ban đầu, đều dựa vào sự cổ vũ và động viên nhau mới có thể biến mất.
Vì trong lòng luôn hoài niệm một quá khứ như thế, nên Trác Yến rất muốn níu kéo tình bạn giữa cô và Ngô Song.
Cô đã thử chủ động gần gũi với Ngô Song, muốn hoà hoãn quan hệ lạnh nhạt giữa họ. Nhưng Ngô Song không chịu hợp tác, lúc nào cũng tỏ ra bất cần.
Trác Yến nhất thời trở nên lúng túng.
Một hôm học xong tiết buổi chiều, nhân lúc cùng ra cầu thang, Trác Yến dặn Giang Sơn: “Anh Giang à, nói chuyện này nhé, sau này nhớ đừng nói quá nhiều về những chuyện có liên quan tới tôi trước mặt phu nhân nhé, coi chừng làm phu nhân không vui đó!”.
Giang Sơn rất bực bội trước chuyện đó: “Vậy phải làm sao? Thế tôi không thể nhắc đến cậu phải không? Không thể vì việc này mà tôi và cậu tuyệt giao chứ?”.
Trác Yến nhìn cậu, cười hí hí: “Này này! Lớn ngần này rồi, bốn, năm người cậu gộp lại cũng hơn trăm tuổi chứ ít gì, tính khí cộc cằn thế, xuỳ xuỳ! Thanh niên nhiệt huyết à, lửa giận lớn quá, một câu thôi cũng đủ chết rồi!”. Cô sỉ nhục Giang Sơn xong, lại hào phóng đưa ta vỗ vai cậu: “Nhưng còn may, cậu cũng còn biết nghĩa khí huynh đệ, không trọng sắc khinh bạn! Nhưng nói đi nói lại thì nến đổi lại là tôi ấy à, tôi nghĩ tôi chắc chắn sẽ mong bạn trai mình trọng sắc khinh bạn đó! Haizzz, làm sao đây, vướng mắc quá…”. Nói rồi cô lại tự đẩy mình vào trong vấn đề.
Giang Sơn nhìn cô, không chớp mắt, cứ mỉm cười.
Nụ cười ấy nhìn thì có vẻ hờ hững, nhưng khi nhìn ánh mắt cậu lại thấy có một thâm ý nào đó.
Cậu cứ cười như thế, rồi nhìn cô và nói: “Đừng nói chứ nếu là cậu thật, thì tôi chắc sẽ trọng sắc khinh bạn mất thôi!”.
Trác Yến lườm cậu một cái: “Cút đi! Cứ cợt nhả mãi, ngay cả chị đây mà cậu còn dám lợi dụng, không sợ tội danh cam luyen rồi bị cảnh sát bắt nhốt vào chuồng à!”.
Giang Sơn tỏ ra không quan tâm, hất tóc, lại đẩy kính lên, sau đó bỗng đưa tay dồn Trác Yến vào giữa tường và cậu.
Trong giảng đường bậc thang lớn, tiếng cười và tiếng chân nhộn nhịp, mọi người đều chen lấn nhau để ra khỏi lớp, không ai kịp chú ý đến lúc này, ở một góc phòng, có một chàng trai đột nhiên giở trò chặn đường một cô gái. Cậu ép cô vào một góc tường khiến cô tiến lùi đều không được.
Giang Sơn bỗng đưa tay ra chống vào tường, giữ Trác Yến lại.
Cậu cúi người xuống, hơi chồm lên phía trước, nhìn thẳng vào mắt Trác Yến, nửa cười nửa không hạ thấp giọng hỏi: “Văn Tĩnh, tù là phải có gian tình; nếu tôi là gian phu, thế thì ai là dâm phụ? Cậu hả? Phải không? Hử?”.
Giọng cậu càng lúc càng có vẻ mờ ám, Trác Yến cảm giác sau lưng như có một luồng gió lạnh thổi qua.
Cô đẩy Giang Sơn ra, không nghĩ gì mà đá cho cậu một cước: “Đồ khốn này! Càng giỡn càng hăng phải không? Dám mắng tôi là dâm phụ! Mồm miệng toàn nói bậy bạ, xem tôi đá cậu cho tìm thuốc đầy đất để uống!”.
Giang Sơn không tỏ vẻ nửa đùa nửa thật như ban nãy nữa, vừa nhảy tránh vừa chỉ vào Trác Yến, hậm hực nói: “Trác Văn Tĩnh, đủ chưa! Nãy giờ cứ đá tôi, không biết dừng à? Cẩn thận chọc tức tôi, tôi đánh trả lại đấy!”.
Trác Yến nghe xong càng đá mạnh hơn: “Ha, còn kiên nhẫn à? Còn muốn ra tay với tôi hả? Tôi đá này, đá này, tôi không dừng lại đấy! Xin cậu tức lên cho chị đây được mở mắt đi, nhất định phải cho cơ hội để tôi học hỏi lớp trưởng ra tay đánh bạn nữ học cùng lớp là thế nào nhé!”.
Giang Sơn bị Trác Yến sỉ nhục, không còn giả vờ cứng cỏi được nữa, cười phì ra.
“Miệng lưỡi sắc nhọn, không chịu thua ai bao giờ!”. Cậu vừa nhảy tránh vừa tiếp tục nói linh tinh với bộ dạng chẳng chút đứng đắn: “Này cô bé, cậu có thể chín chắn tí được không? Đừng có chưa gì đã động tay động chân như con trai thế được chứ, con trai như tôi là một người đàng hoàng đấy!”.
Trác Yến chỉ ao ước xé nát cái mồm nhanh nhảu của cậu ra.
“Tôi đánh chết cậu! Đồ khốn! Ai bảo nói bậy!”. Cô đỏ bừng mặt, vừa tức vừa cuống, không nghĩ gì mà giơ sách lên đập mạnh vào Giang Sơn.
Giang Sơn giật mình, vội vàng đưa tay chụp lấy tay Trác Yến: “Đồ con gái bạo lực, muốn mưu sát gian phu hay sao thế? Ra tay nặng như vậy mà cậu cũng dám à!”.
Trác Yến vẫn là một cô gái, da mặt mỏng, nghe Giang Sơn nói mãi về những câu đùa cợt không biết xấu hổ là gì, cô đã không chống cự nổi.
Hai tay bị giữ chặt không thể nhúc nhích, vùng ra cũng không được, cô vừa xấu hổ vừa giận dữ, vừa đá chân loạn xạ vừa mắng Giang Sơn: “Cậu mau buông tôi ra! Không được nói bậy nữa!”.
Giang Sơn nhìn chăm chú vào gương mặt đỏ bừng của cô, ánh mắt lưu luyến không nỡ rời.
Tình cảnh đó không biết đã lén lút mơ tưởng bao lần; hôm nay