hông phải là chuyện lớp trưởng nên làm à? Huống hồ anh ở đây trông nom bạn ấy chẳng phải cũng là giúp đỡ bạn bè em hay sao… Phải, anh biết… Nhưng bạn ấy bệnh nặng, lúc nãy sốt đến nỗi suýt ngất đi…”.
Nghe Lộ Dương kể lại xong, tim Trác Yến như vỡ ra.
Đợi Giang Sơn gọi điện xong, cô kiên trì bắt cậu về trường, nói gì cũng không chịu để cậu ở lại bệnh viện nữa.
Giang Sơn chau mày không chịu; Trác Yến cố gắng ngồi dậy, làm động tác muốn rút kim ra khỏi tay.
“Không truyền nữa, cùng về trường!”. Cô bực tức nói.
Giang Sơn sa sầm mặt, ánh mắt như loé lên cơn giận: “Mọi người đều lo cho bệnh của cậu, còn cậu thì sao? Lại hờn dỗi à? Tôi thật không hiểu cả buổi tối nay đã bận bịu vì ai nữa! Không ngờ đổi lại là cậu chẳng biết quý trọng bản thân, bệnh chưa thấy đỡ hơn mà đã muốn rút kim ra uy hiếp tôi!”.
Trác Yến không hề chịu thua, cô nhìn Giang Sơn, tuy yếu ớt nhưng nói từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng: “Giang Sơn, cậu phải biết là, thời buổi này đàn ông mà không thương bạn gái mình đều là loại khốn nạn; đừng quên là Ngô Song là do ban đầu cậu cố gắng lắm mới theo đuổi được, đừng bao giờ vì ‘người anh em’ là tôi mà biến mình thành tên khốn của bạn gái cậu!”.
Những lời ấy nghe có vẻ không lộ liễu lắm, nhưng ngay sau đó – sắc mặt Giang Sơn lập tức thay đổi.
Mọi điều mờ ám chua xót ngọt ngào bấy lâu thầm giấu trong lòng gần như đều phơi ra dưới ánh nắng mặt trời trong thoáng chốc, ánh sáng ấy quá đột ngột, đột ngột đến nỗi khiến người ta không muốn chấp nhận, cậu gần như không biết phải ứng phó thế nào.
Cậu nhìn Trác Yến, mãi lâu sau mới buồn bã thở dài: “Đợi cậu truyền xong bình này, nếu không sốt nữa thì tôi đi. Những chuyện khác đừng nói, tôi không muốn nghe”.
Trác Yến chẳng phải chưa từng chiến tranh lạnh với cậu, từ lâu đã hiểu được tính khí ngang bướng của cậu. Nghe cậu nói thế, cô biết cho dù có rút kim ra thật để uy hiếp cậu thì cậu cũng không đi, ngược lại quan hệ của họ sẽ thành ra không thể giải quyết được nữa.
Đành nghe theo cậu.
Cô mặc kệ, nằm lại lên giường, nhắm mắt bắt mình nghỉ ngơi.
Cảm giác bất lực như một tấm lưới đen kín mít, từ bốn phương tám hướng ập đến đè xuống người cô, khiến cô sắp ngạt thở.
Trong phút mơ màng, cô cảm thấy rất chua xót.
Dường như từ bấy lâu nay, lúc cô bệnh chưa bao giờ thấy buồn phiền như lúc này.
Chẳng hạn lúc gãy chân, tuy ngày nào cũng nằm trên giường, không nhúc nhích được, nhưng lúc đó tâm trạng và tinh thần của cô đều khá, không bức bối kìm nén như bây giờ.
Khi ấy là Trương Nhất Địch đang chăm sóc cô.
Mỗi ngày anh đều chạy từ trường tới bệnh viện, ngay cả khi thi cũng không ngoại lệ.
Lúc đó, là Trương Nhất Địch chăm sóc cô…
Trong lúc mơ màng, Trác Yến nghĩ đến Trương Nhất Địch. Lúc sắp ngủ thiếp đi, tư duy của cô càng trở nên rời rạc và vụn vặt.
“Trương Nhất Địch ơi Trương Nhất Địch, cậu bỗng nhiên biến mất tăm mất tích, cũng không biết ở đó cậu có ổn hết không…”.
“Bên này mọi người đều như xưa, ba tên yêu quái vẫn quái, mình vẫn ngốc nghếch…”.
“Chỉ có Bánh Bao Đậu Đỏ không khoẻ lắm…”.
“Nó nhất định là rất nhớ cậu, cậu đi rồi, nó không thiết ăn uống. Càng lúc càng gầy, càng lúc càng gầy, mọi người đều nói nó sắp gầy đến mức giống… giống… giống gì ấy nhỉ…”.
Trác Yến cảm giác cơ thể mỗi lúc một nặng, thần kinh cũng trở nên chậm chạp.
Cô vất vả nhớ lại; giây trước khi rơi vào giấc ngủ, trong lúc đó cô đã nắm bắt được một câu, cô cảm giác câu này rất quen, như đã từng nghe ai đó nói…
“Phải rồi… là gầy đến nỗi giống một con khỉ nhỏ không được nuôi dưỡng đàng hoàng… Haizzz…”.
Giây sau đó, cô đã hoàn toàn ngủ thiếp đi.
Cô không biết rằng trước khi ngủ, cô đã thở dài một tiếng.
Cũng không biết rằng cô đã rút ra một kết luận sai lầm.
Nhím cho dù có gầy đến mấy thì làm sao lại giống một con khỉ được?
Thực ra sự so sánh đó phải dùng để hình dung con người…
Nằm trong ký túc ba ngày, Trác Yến dần dần bình phục.
Ngày thứ tư cô bò khỏi giường để đi học.
Sau mấy hôm không gặp, các bạn trong lớp thấy cô đều xuýt xoa.
Một cậu chàng bình thường mồm mép tép nhảy hay chơi với các cô gái, thấy còn mấy phút nữa mới có chuông reo vào lớp thì không kìm được, sán lại chọc Trác Yến: “Ôi trời ơi này VănTĩnh, cậu sao thế? Mới có mấy hôm mà, sao lại gầy ra nông nỗi này? Ôi chà! Ngắm thân hình như cây gậy kìa, làm người ta thương quá! Tôi nói nghe này, khí chất cậu bây giờ thật là tuyệt! Làm ơn đi nhé, đừng bao giờ mở miệng nhé, cứ để tôi chìm đắm thêm một chút trong khí chất tuyệt đẹp của em Lâm mà cậu nhờ đột biến gene mới có được nhé!”.
Trác Yến lườm cậu ta, gằn giọng hỏi: “Miệng tôi thì sao nào?”.
Cậu chàng kia nhe nanh giơ vuốt định ngăn cản cô nói: “Chẳng đã bảo cậu đừng mở miệng hay sao, còn hỏi à! Nếu cậu mở miệng, tôi nói cậu biết, đúng là rách việc đấy! Làm tôi giật mình tỉnh dậy khỏi cơn ảo mộng, rơi xuống mười tám tầng địa ngục luôn! Haizzz! Tạo hoá trêu ngươi! Sao ông nhẫn tâm đem dáng vẻ yêu kiều mong manh này gán cho một tên giả nam hệt như một con khỉ nhỏ thế kia!”.
Trác Yến vẻ mặt bình thản liếc nhìn cậu ta, nheo mắt lại rồi hét: “Biến ngay cho bà đây nhờ! Biến càng xa càng tốt!”.
Tên kia như bị kích thích, hai tay ôm đầu kêu la thảm thiết: “Thôi toi rồi thôi toi rồi! Đã nói rồi đã nói rồi! Vỡ mộng rồi vỡ mộng rồi! Ôi…”.
Trác Yến đạp cho cậu ta một cái: “Cậu là cái máy đọc đó à! Bệnh quá!”.
Cậu kia vừa ôm đầu vừa ôm mông, vừa bỏ chạy vừa kêu thảm thiết chạy xuống cuối lớp.
Trác Yến đứng tại chỗ, quay sang hỏi Lộ Dương: “Tớ gầy lắm à?”.
Lộ Dương đang cười trộm rất đắc ý. Nghe Trác Yến hỏi thì lườm cô một cái.
“Cậu không biết thật hay giả vờ không biết thế? Bị yêu quái heo ám rồi à? Ngốc chết đi được! Cậu không nhận ra là gần đây cậu đã có thói quen xấu là đi tới đâu cũng liên tục xếch quần hả?”.
Trác Yến không phản bác: “Quần rộng, không kéo lên thì tuột”.
Lộ Dương suýt tí nữa ngã lăn: “Bà cô ơi, cầu xin cậu suy nghĩ một tí được không? Quần rộng có nghĩa là gì?”.
Trác Yến vỗ tay, đáp: “Tớ nên mua một chiếc thắt lưng!”.
Lộ Dương không nén được, vỗ lên trán cô, gầm lên: “Thắt lưng cái đầu cậu! Có nghĩa là cậu gầy đi, gầy đi rồi đó bà cô của tôi. Ôi trời ơi tớ thật không hiểu, từ khi Tr… Hừm, trong học kỳ này, cậu cũng không chịu ăn uống gì y hệt con nhím cậu nhận nuôi, thật không hiểu hai đứa có phải đang chơi trò tự ngược đãi mình không nữa!”.
Trác Yến vừa đi xuống hàng ghế phía dưới vừa cười hì hì: “Thì càng tốt chứ sao, dạo này mọi người đều kêu gào đòi giảm cân, ai nấy hành hạ bản thân muốn chết mà có thấy gầy được mấy cân đâu, nhưng cậu nhìn chị đây, vô tình đi đầu trào lưu! Dương Dương, nào, nói cho chị nghe, có phải cậu hâm mộ chị đây muốn chết được phải không?”.
Lộ Dương lúc bước nhanh vượt qua cô, “xì” một tiếng vào tai cô: “Cậu cứ tìm hai cái bánh bao lót vào ngực ấy, rồi hãy lên mặt với tớ nhé, hứ!”.
Trác Yến nhăn mũi theo bóng Lộ Dương, rồi cúi xuống nhìn ngực mình, sau khi ưỡn thẳng lên, cô lẩm bẩm vẻ nghi hoặc: “Nhỏ à? Không nhỏ mà? Rõ ràng là vun cao thế này, xì!”.
Bên cạnh có người phì cả nước ra.
Trác Yến quay lại, là Giang Sơn đang ngồi uống nước.
Giang Sơn nhịn cười khoát tay: “Không tại sao cả! Tôi không nghe gì đâu, thật đấy!”. Nói xong giả vờ không có chuyện gì, bưng ly nước lên tiếp tục uống.
Trác Yến cảm thấy rất không vui trước bộ dạng bình thản như không có gì xảy ra đó.
Cô ho một tiếng, đằng hắng, vừa bước đến chỗ ngồi, vừa ngân nga một bài hát.
“Tôi là một con chim nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ…”.
Giang Sơn lập tức phun cả nước ra…
Có hôm lên mạng, Trác Yến bất ngờ nhận ra avatar luôn xám xịt kia lại đang phát sáng.
Cô hơi ngờ vực, hơi ngạc nhiên và cả không dám tin.
Tưởng mình nhìn nhầm, sau đó dụi mắt mới chắc chắn đó không phải là ảo giác.
Bấm vào avatar, cô nhìn thấy tin nhắn rất ngắn trong khung chat vừa nhảy ra:
Hình như đã rời xa lâu quá rồi, không biết Bánh Bao Đậu Đỏ có nhớ tôi không?
Gần đây có khoẻ không?
Có ăn uống đúng giờ không?
Nhớ.
Bốn câu ngắn gọn đọc lên rất bình thản, không có chút cảm xúc nào, ngoài câu đầu tiên chỉ rõ đối tượng là con nhím ra, mấy câu kia giống như câu rút gọn, không có chủ ngữ.
Trác Yến bất giác chống cằm nhìn màn hình, lặng lẽ suy nghĩ: Hai câu giữa rốt cuộc là hỏi cô hay hỏi Bánh Bao Đậu Đỏ? Câu cuối cùng là ai nhớ ai? Liệu cô có nghĩ nhiều không? – Thực ra, từ đầu chí cuối anh chỉ hỏi về con nhím chứ không phải người chăng? Cô phải trả lời anh thế nào đây?
Nghĩ một lúc sau, cô bắt đầu gõ bàn phím.
Bánh Bao Đậu Đỏ rất khoẻ, yên tâm nhé ^_^
Đương nhiên sẽ không quên cậu rồi! Làm sao quên được, đúng không? ^_^
Nhưng… có hơi gầy một tí… Chẳng sao, dần dần cũng mập lại thôi. ^_^
À, ở nước ngoài vẫn ổn chứ? ^_^
Sau khi gửi tin nhắn, Trác Yến ngửa đầu thở dài.
Bắt đầu từ bao giờ mà cô cũng học cách nói lấp lửng rồi?
“Ở nước ngoài vẫn ổn chứ?”. Câu này nếu là trước kia, cô nhất định sẽ không nói mập mờ như vậy, mà sẽ thẳng thắn hỏi: Cậu và “cô ấy” vẫn ổn chứ?
Bây giờ lại cố ý không nói rõ chủ ngữ, hình như chỉ cần không nhắc đến thì cả hai sẽ không thấy ngượng ngùng.
Trác Yến không nén được lại thở dài.
Không hiểu vì sao, cô bỗng cảm thấy hình như cô và Trương Nhất Địch đã trở nên khách sáo.
Có một nỗi buồn lạ lùng trào dâng trong lòng cô.
Có phải hai người đã lâu không liên lạc, thì dần dần sẽ bắt đầu trở nên xa lạ?
Nghĩ đến đó, trong lòng cô bỗng cuộn lên một nỗi sợ hãi.
Cô và Trương Nhất Địch mấy tháng không liên lạc thôi mà cô đã nhận ra giữa cả hai xuất hiện khoảng cách rồi, thế còn Đổng Thành thì sao? Ba năm nay họ có liên lạc với nhau nhiều đâu?
Họ một năm chỉ có thể gặp nhau vài lần, nhiều nhất là mỗi tuần một cuộc điện thoại, tin nhắn cũng không thường xuyên gửi, thỉnh thoảng sau khi cô gửi cho cậu, nếu cậu trả lời thì cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Cô luôn ở cách xa cậu, người có thể xuất hiện mọi lúc bên cạnh cậu, xưa nay chưa bao giờ là cô.
Trong lòng cô bỗng dấy lên một nỗi đau chua xót.
Ba năm nay cô chịu đựng, kiên trì và nỗ lực, cho dù bao nhiêu lần cảm thấy con đường phía trước rất mù mịt cũng không bao giờ bỏ cuộc; cô giống như một con trâu cứng đầu, một khi đã chắc chắn phương hướng thì cứ đi mãi, đi mãi, cho dù đi đến cuối đường, đến khi trời tối sẫm, va đầu chảy máu, cũng tuyệt đối không lùi một bước – cô là một người ngốc nghếch như thế, khờ khạo như thế, cố chấp như thế.
Chỉ không biết người cố chấp như cô, cuối cùng trong đầu Đổng Thành, liệu có phải chỉ là một hình bóng bị thời gian và khoảng cách dần mài mòn, cho đến khi trở nên xa lạ hay không…
Cô không dám nghĩ tiếp; đột ngột chụp lấy di động trên bàn, như túm lấy một ngọn cỏ cứu mạng, thấp thỏm và căng thẳng.
Hít một hơi sâu, nhanh chóng bấm mười một số mà cô đã thuộc lòng.